Nguyễn Minh Trung
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Xác định thể thơ của văn bản.
- Thể thơ: Thơ lục bát biến thể (hoặc thơ tự do có vần điệu). Bài thơ có âm hưởng lục bát truyền thống nhưng không câu nào dài đúng 6 chữ và 8 chữ mà có sự linh hoạt, biến tấu để phù hợp với cảm xúc, phù hợp với thể thơ tự do có vần và nhịp điệu.
- Phương thức biểu đạt chính: Tự sự kết hợp biểu cảm.
- Tự sự: Kể lại giấc mơ về hình ảnh ngoại về thăm nhà, làm việc nhà (trồng rau, thăm lu nước, bờ ao, vườn ổi, than lửa).
- Biểu cảm: Thể hiện nỗi nhớ thương, tình cảm gắn bó sâu sắc của nhân vật trữ tình (cháu) đối với người ngoại đã khuất (giấc mơ hồng, bàn tay nắm, lời dặn dò).
- Biện pháp tu từ: Nhân hóa (hoặc ẩn dụ chuyển đổi cảm giác).
- Tác dụng:
- Nhân hóa: Biến những sự vật vô tri (lu nước, bờ ao, vườn ổi) trở nên sống động, gần gũi như con người. Điều này cho thấy tình yêu thương gắn bó, coi những cảnh vật ấy như một phần máu thịt, nơi ngoại từng gắn bó.
- Gợi tả: Tạo hình ảnh ngoại trở về với những công việc thường ngày, quen thuộc, tái hiện sinh động không gian quê nhà thân thương.
- Tăng sức gợi cảm: Hình ảnh "cây nào ra bông" còn gợi sự sống, sự sinh sôi nảy nở, như một lời nhắn nhủ về sự tiếp nối, về cuộc sống vẫn trôi chảy, vẫn tươi đẹp.
- Hai dòng thơ thể hiện niềm tin mãnh liệt của người cháu vào sự hiện diện vĩnh cửu, yêu thương của người ngoại đã mất.
- "Thiên Đàng": Chỉ cõi vĩnh hằng, nơi người đã khuất về.
- "Luôn có cách dịu dàng bên con": Dù không còn hình hài, ngoại vẫn luôn dõi theo, che chở, yêu thương cháu bằng những cách tinh tế, thầm lặng nhất (như qua giấc mơ, qua những dấu hiệu của thiên nhiên). Điều này xoa dịu nỗi đau mất mát, mang đến sự bình yên và sức mạnh cho người ở lại.
- Bài học về lòng hiếu thảo, biết ơn và trân trọng tình cảm gia đình.
- Bài học về tình yêu thương: Tình cảm gia đình, đặc biệt là tình bà cháu, là vô giá và không bao giờ phai nhạt.
- Bài học về sự sống và cái chết: Cái chết không chấm dứt tình yêu thương; người thân đã khuất vẫn luôn dõi theo, động viên ta sống tốt, sống đẹp.
Bài thơ "Thưa ngoại con mới về" đã chạm đến trái tim người đọc bằng nỗi nhớ thương da diết và tình yêu thương vô bờ bến dành cho người bà đã khuất. Giấc mơ về ngoại về thăm nhà với những hình ảnh quen thuộc (lu nước, bờ ao, vườn ổi, bếp lửa) không chỉ là sự tái hiện ký ức mà còn là lời khẳng định rằng tình bà cháu mãi mãi trường tồn, vượt qua ranh giới của sự sống và cái chết. Hình ảnh "ngoại luôn có cách dịu dàng bên con" từ "Thiên Đàng"
uổi học trò thật quý giá với biết bao kỉ niệm đẹp bên bạn bè và thầy cô. Và kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học tại mái trường Trung học cơ sở khiến tôi vẫn còn nhớ mãi.
Mùa thu về, học trò háo hức khi được tựu trường. Còn tôi lại càng hân hoan hơn khi sắp được bước chân vào mái trường Trung học cơ sở. Tôi đã chuẩn bị sách vở đầy đủ cho buổi học đầu tiên. Ngôi trường cách nhà tôi khoảng năm ki-lô-mét. Tôi cùng với Ngân Hạnh - người bạn thân từ hồi Tiểu học đạp xe đến trường. Từ sáng sớm, mẹ đã gọi tôi dậy để ăn sáng, chuẩn bị đi học. Đúng bảy giờ thì Hạnh sang nhà gọi tôi. Cả hai vừa đạp xe trên con đường, vừa trò chuyện vui vẻ.
Trường Trung học cơ sở nằm khá gần với trường Tiểu học. Nên con đường đi học vẫn thân quen như mọi ngày. Nhưng hôm nay tôi thấy cảnh vật thật khác lạ. Nhưng hàng cây xanh tươi hơn. Bầu trời trong xanh, cao thẳm. Những tiếng chim hót ríu rít như lời chào đón học sinh quay trở lại. Cổng trường lúc này thật đông. Các anh chị học sinh đang vội vã vào trường. Tất cả đều mặc đồng phục nghiêm túc, gọn gàng. Khuôn mặt ai cũng vui tươi. Tôi và Hạnh cất xe để tập trung ở sân trường. Cô tổng phụ trách phổ biến một số quy định. Sau đó, cô yêu cầu toàn thể học sinh xem danh sách lớp học ở bảng tin.
Lớp của tôi là 6A1. Tôi và Hạnh lại được học cùng nhau. Cả hai vui mừng ôm chầm lấy nhau. Lớp 6A1 nằm ở tầng 2, dãy nhà B. Lớp học có rất đông các bạn học sinh bên trong. Khoảng mười lăm phút sau, một cô giáo bước vào. Tên của cô là Hà, phụ trách dạy môn Ngữ văn - và cũng là giáo viên chủ nhiệm của lớp. Chúng tôi nghe cô chia sẻ về một số nội quy của trường, những môn học của chương trình Trung học cơ sở... Theo cảm nhận của tôi, cô Hà là một giáo viên khá nghiêm khắc.
Ngày đầu tiên tại mái trường Trung học cơ sở đem đến cho tôi một ấn tượng tốt đẹp. Điều đó khiến tôi càng yêu thêm mái trường của mình.