Lê Thị Thùy Duyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Thùy Duyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Qua văn bản “Tôi kéo xe”, Tam Lang đã thể hiện một mong muốn tha thiết và chính đáng: người phu xe cần được đối xử như một con người đúng nghĩa, với đầy đủ nhân phẩm và sự tôn trọng. Trước Cách mạng tháng Tám 1945, nghề kéo xe không chỉ là lao động cực nhọc mà còn là biểu tượng của sự nô lệ, khi con người bị biến thành công cụ, phải “cúi đầu dưới quyền sai khiến của hai cánh tay gỗ”. Tác giả đã dùng chính trải nghiệm đau đớn của mình để phơi bày sự “vật hóa” ấy: từ thân xác rã rời, “mồ hôi như mồ hôi trõ” đến cảm giác “không phải là người nữa, chỉ là một cái… nồi sốt de”. Qua đó, ông muốn thức tỉnh lương tri xã hội: hãy nhìn thấy nỗi khổ và lắng nghe tiếng nói của họ, như lời than của ông già phu xe: “Các thầy có kéo xe như tôi, các thầy mới biết!”. Mong muốn của Tam Lang, vì vậy, không đơn thuần là cải thiện đời sống vật chất, mà sâu xa hơn là đòi lại quyền được sống một cuộc đời có nhân cách, được công nhận giá trị và sự vất vả của mình trong một xã hội bất công đang chà đạp lên phẩm giá con người.

Câu 2: Nhà triết học Hy Lạp Aristotle từng khẳng định: “Sự xuất sắc không phải là một hành động, mà là một thói quen.” Lời nhận định ấy không chỉ đề cao giá trị của những phẩm chất bền vững, mà còn gián tiếp chỉ ra con đường để đạt tới sự xuất sắc: đó là quá trình rèn luyện không ngừng nghỉ, là sự nỗ lực bền bỉ được tích lũy qua từng ngày. Trong hành trình sống của mỗi con người, “nỗ lực” chính là chìa khóa then chốt, là động lực nội tại mạnh mẽ nhất giúp chúng ta vượt qua giới hạn, chinh phục mục tiêu và tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời. Vậy, ý nghĩa sâu xa của sự nỗ lực trong cuộc sống là gì?

Trước hết, cần hiểu “nỗ lực” là gì? Nỗ lực là sự cố gắng, gắng sức một cách liên tục và có ý thức để đạt được một mục đích nào đó. Nó không đơn thuần là một hành động bộc phát nhất thời, mà là một quá trình bền bỉ, đòi hỏi ý chí, sự kiên trì và lòng quyết tâm cao độ. Nỗ lực chính là việc ta dám đối mặt với khó khăn, thách thức, dám vượt ra khỏi “vùng an toàn” của bản thân để không ngừng phấn đấu và trưởng thành.

Sự nỗ lực mang lại những ý nghĩa to lớn và đa chiều cho cuộc sống. Trước hết, đối với bản thân mỗi người, nỗ lực là con đường duy nhất để phát triển và hoàn thiện. Khi nỗ lực, chúng ta buộc phải vận dụng đến tận cùng trí tuệ, sức lực và sự sáng tạo, từ đó phát hiện và khai phá những khả năng tiềm ẩn mà bản thân chưa từng biết đến. Giống như viên ngọc thô phải được mài giũa mới tỏa sáng, con người phải trải qua quá trình nỗ lực mới có thể bộc lộ giá trị thật sự. Hơn thế, hành trình nỗ lực luôn đi kèm với thất bại, vấp ngã. Chính trong những lần đứng dậy sau thất bại ấy, ý chí kiên cường và bản lĩnh sống của chúng ta được tôi luyện. Nỗ lực dạy cho ta bài học về sự kiên nhẫn, khả năng chịu đựng và tinh thần không từ bỏ. Và quan trọng hơn cả, thành quả đạt được từ chính sự nỗ lực của mình luôn đem lại cảm giác hạnh phúc, tự hào và mãn nguyện sâu sắc. Đó là thứ hạnh phúc chân chính, bền vững, khác xa với việc nhận được kết quả do may mắn hay sự ban tặng. Như nhà văn, nhà giáo dục Nguyễn Bỉnh Khiêm từng viết: “Có công mài sắt, có ngày nên kim”, sự nỗ lực kiên trì chính là phép màu biến điều không thể thành có thể.

Không chỉ dừng lại ở cá nhân, sự nỗ lực còn là động lực thúc đẩy sự tiến bộ của cả xã hội. Mỗi cá nhân nỗ lực để phát triển bản thân chính là đang góp phần xây dựng một xã hội tiến bộ, văn minh hơn. Những phát minh vĩ đại, những tác phẩm nghệ thuật bất hủ, hay những thành tựu khoa học đột phá, tất cả đều là kết tinh của muôn vàn nỗ lực không mệt mỏi qua nhiều thế hệ. Tinh thần nỗ lực tạo nên một cộng đồng năng động, sáng tạo, nơi mọi người cùng cố gắng vì mục tiêu chung và sẵn sàng vượt qua nghịch cảnh. Lịch sử dân tộc Việt Nam với hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước chính là minh chứng hùng hồn cho tinh thần nỗ lực phi thường của cả một cộng đồng trước những thử thách khốc liệt.

Trong thực tế, ta bắt gặp vô vàn tấm gương sáng ngời về sự nỗ lực. Hồ Chí Minh – hành trình 30 năm bôn ba tìm đường cứu nước là minh chứng sống động cho sự nỗ lực phi thường vì lý tưởng cao cả, thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc. Trong lĩnh vực khoa học, nhà bác học Thomas Edison với hơn 10.000 lần thất bại trước khi phát minh ra bóng đèn điện đã nói: “Tôi không thất bại. Tôi chỉ là đã tìm ra 10.000 cách không hoạt động.” Câu nói ấy chính là triết lý sâu sắc về sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Ngay trong đời sống, hình ảnh những vận động viên Paralympic, những Nick Vujicic của thời hiện đại, đã dùng ý chí và nỗ lực phi thường để vượt lên khiếm khuyết cơ thể, viết nên những kỳ tích làm rung động lòng người.

Tuy nhiên, cần có cái nhìn toàn diện về sự nỗ lực. Chúng ta cần phân biệt nỗ lực với sự cố chấp, liều lĩnh mù quáng. Nỗ lực phải đi cùng với trí tuệ, biết lắng nghe, điều chỉnh phương pháp và hướng đến một mục tiêu rõ ràng, chính đáng. Mặt khác, cần phê phán lối sống thụ động, ỷ lại, ngại khó ngại khổ, chỉ trông chờ vào may mắn hoặc sự giúp đỡ của người khác. Một xã hội thiếu đi tinh thần nỗ lực sẽ là một xã hội trì trệ, không có sức sống và tương lai.

Cuối cùng, nỗ lực không chỉ là phương tiện để đạt được thành công về vật chất hay địa vị xã hội. Trên hết, nỗ lực là thước đo giá trị con người, là hành trình tự khẳng định bản thân và kiến tạo nên ý nghĩa cuộc sống. Nó mang lại cho ta sự trưởng thành vững vàng, bản lĩnh kiên cường và niềm hạnh phúc chân chính. Bài học từ sự nỗ lực của các thế hệ đi trước và từ chính những trải nghiệm của bản thân nhắc nhở mỗi chúng ta, đặc biệt là thế hệ trẻ: Hãy sống một cuộc đời không ngừng phấn đấu, bởi như nhà văn Lỗ Tấn đã nói: “Trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi.” Con đường của riêng mình, dẫn đến thành công và hạnh phúc, chỉ có thể được mở ra bằng chính những bước chân nỗ lực không mệt mỏi của chúng ta ngày hôm nay.

Câu 1: phóng sự

Câu 2: Văn bản ghi chép về chuyến kéo xe đầu tiên đầy gian khổ và sự thức tỉnh của nhân vật “tôi”, một nhà báo cải trang thành phu xe

Câu 3: Biện pháp so sánh: “… cổ thì nóng như cái ống gang…”. Tác dụng: làm cho văn bản thêm sinh động, hấp dẫn, tăng tính gợi hình, gợi cảm, nhấn mạnh cảm giác bỏng rát và ngột ngạt, khô khốc ở cổ họng do phải thở gấp, qua đó khắc họa chân thực sự đau đớn, khổ sở về thể xác mà người kéo xe phải chịu đựng. Thể hiện thái độ đồng cảm và xót thương sâu sắc của tác giả (với tư cách là một người trong cuộc trải nghiệm) đối với thân phận và nỗi khổ của người lao động nghèo.

Câu 4: Trong đoạn trích "Tôi kéo xe" của Tam Lang, chi tiết gây ấn tượng sâu sắc nhất với em là hình ảnh so sánh: "Rồi tôi thấy tôi không phải là người nữa, chỉ là một cái... nồi sốt de". Chi tiết này đạt đến độ chân thực và ám ảnh hiếm có. Trước hết, nó khắc họa một cách cụ thể và sống động sự kiệt quệ hoàn toàn về thể xác của người phu xe: một cơ thể nóng bỏng, đầy hơi nóng và mồ hôi, luôn trong tình trạng căng thẳng như sắp "nổ tung". Nhưng giá trị lớn hơn của chi tiết nằm ở tầng ý nghĩa nhân văn sâu xa. Nó cho thấy sự "vật hóa" hay "tha hóa" đáng sợ của con người trong lao động. Khi bị cuộc mưu sinh và sự hành hạ của công việc dồn đến bước đường cùng, nhân vật ý thức được rằng mình đã bị tước mất nhân tính, chỉ còn là một công cụ biết thở. Không còn là một con người với đầy đủ phẩm giá, anh ta trở thành một bộ phận phụ thuộc của chiếc xe, một cỗ máy để người khác sai khiến. Qua đó, nhà văn không chỉ bày tỏ lòng đồng cảm xót thương mà còn lên án một xã hội bất công đã đày đọa con người, biến họ từ những cá thể tự do thành những nô lệ cho sức lao động của chính mình. Chính vì vậy, chi tiết nhỏ ấy đã trở thành một hình tượng đầy sức nặng, ám ảnh người đọc về thân phận đau thương của một lớp người trong xã hội cũ.

Câu 5: Qua văn bản "Tôi kéo xe", em cảm nhận được tình cảm và tư tưởng sâu sắc mà tác giả Tam Lang muốn gửi gắm. Trước hết là lòng đồng cảm, xót thương vô hạn dành cho thân phận khốn khổ của những người phu xe. Tác giả không chỉ quan sát mà còn trực tiếp hóa thân, trải nghiệm mọi đau đớn về thể xác lẫn sự tủi nhục trong tâm hồn họ, từ đó bày tỏ sự thấu hiểu chân thành. Đồng thời, tác phẩm cũng là một lời tố cáo đầy đau xót về xã hội bất công, nơi con người bị bóc lột và chà đạp nhân phẩm đến mức bị "vật hóa". Qua hình ảnh người phu xe trở thành "nồi sốt de" hay lời than "người chết non", tác giả đã phơi bày hiện thực tàn khốc. Từ đó, tác phẩm toát lên tư tưởng nhân đạo cao cả: khẳng định phẩm giá con người và trao tiếng nói cho những mảnh đời câm lặng. Với em, văn bản không chỉ là một phóng sự ghi chép, mà còn là tiếng nói đầy tình thương và trách nhiệm của một trái tim biết rung cảm trước nỗi đau đồng loại.