Lê Minh Nhựt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Minh Nhựt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Qua văn bản "Tôi kéo xe", Tam Lang (Vũ Đình Chí) đã bộc lộ rõ mong muốn nhân văn về một nghề nghiệp vốn bị coi là thấp kém và khổ nhục: nghề kéo xe chở người (xe tay/xe kéo). Dù phải trải qua kiếp sống vật lộn, bị khinh rẻ, anh vẫn khao khát được nhìn nhận nghề nghiệp này một cách bình đẳng và trân trọng trong xã hội cũ. Mong muốn đầu tiên của Tam Lang là được công nhận giá trị lao động của mình. Anh không chỉ đơn thuần là "người kéo", mà là người cung cấp dịch vụ vận chuyển, một công việc đòi hỏi sức lực và sự chịu đựng. Anh mong muốn người đi xe thấy được sự vất vả và hy sinh thầm lặng của người kéo, để từ đó có thái độ tôn trọng, không còn là những ánh mắt miệt thị hay những lời lẽ sĩ nhục, xem thường tầng lớp "thấp kém" này. Hơn thế, ẩn sâu trong lời kể là khát vọng về một sự thay đổi xã hội nơi quyền con người được tôn trọng, và nơi mà sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn không còn đè nặng lên đôi vai và danh dự của những người lao động chân tay. Tam Lang mong muốn được sống một cuộc đời đàng hoàng, không bị đẩy vào bước đường cùng, thể hiện niềm tin sâu sắc vào phẩm giá của con người dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.

Câu 1. Xác định thể loại của văn bản. → Văn bản thuộc thể loại: bút kí / phóng sự. “Tôi kéo xe” là một đoạn trích trong thiên phóng sự nổi tiếng cùng tên của Tam Lang. ⸻ Câu 2. Văn bản ghi chép về sự việc gì? → Văn bản ghi chép lại trải nghiệm thực tế của tác giả khi trực tiếp vào vai một phu kéo xe, từ đó cảm nhận được nỗi khổ cực, sự vất vả và thân phận cơ cực của người lao động nghèo trong xã hội đương thời. ⸻ Câu 3. Biện pháp tu từ trong câu văn và tác dụng Câu: “Ruột thì như vặn từ dưới rốn đưa lên, cổ thì nóng như cái ống gang, đưa hơi lửa ra không kịp.” Biện pháp tu từ: • So sánh: • “ruột như vặn từ dưới rốn lên” • “cổ nóng như cái ống gang” Tác dụng: • Diễn tả trực tiếp, cụ thể và sinh động những đau đớn thể xác mà người kéo xe phải chịu: ruột quặn thắt, cổ nóng rát, hơi thở gấp gáp. • Tô đậm sự cực nhọc, kiệt quệ, khiến người đọc cảm nhận được gần như “tận da thịt” nỗi vất vả của họ. • Góp phần tố cáo xã hội bất công và bày tỏ thái độ cảm thương của tác giả đối với những người lao động khổ sai. ⸻ Câu 4. Chi tiết gây ấn tượng nhất? Vì sao? (Trả lời theo cảm nhận cá nhân — dưới đây là một gợi ý tốt.) → Chi tiết gây ấn tượng mạnh nhất là khi nhân vật “tôi” miêu tả cảm giác: “tôi không phải là người nữa, chỉ là một cái… nồi sốt de”. Vì: • Hình ảnh ví von độc đáo, mạnh mẽ, cho thấy người kéo xe bị biến thành một “cỗ máy”, không còn sức lực hay cảm giác của con người. • Làm nổi bật sự hành xác, sự tàn phá của công việc đối với thân thể. • Gợi lên cảm thương sâu sắc cho số phận những người phu xe và sự phẫn nộ trước sự tàn bạo của xã hội cũ. (Nếu em muốn, có thể chọn chi tiết khác như tiếng giày nện vào sàn xe, hơi thở ra ở cả tai,… miễn là giải thích hợp lí.) ⸻ Câu 5. Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm, tư tưởng gì? → Tác giả thể hiện: 1. Lòng cảm thông sâu sắc với người phu kéo xe • Hiểu được sự nhọc nhằn, kiệt quệ của họ. • Thương xót trước thân phận bị áp bức, bóc lột. 2. Lên án, phê phán xã hội thực dân phong kiến bất công • Một xã hội khiến những người nghèo phải làm công việc khốn khổ, sống thọ cũng khó.

Câu 1

Nhân vật bé Gái trong Nhà nghèo được xây dựng như một điểm tương phản đầy ám ảnh với bối cảnh không gian. Tô Hoài đã khéo léo đặt một sinh linh mong manh, yếu ớt vào khung cảnh tăm tối, lạnh lẽo và tiêu điều của ngôi nhà "nghèo". Ngôi nhà trong truyện không chỉ là một không gian vật lý mà là một chiếc lồng tinh thần, nơi mọi ánh sáng và niềm vui đều bị bóp nghẹt. Sự tồn tại lặng lẽ của bé Gái, với ánh mắt sợ sệt và những cử chỉ rụt rè, tạo nên sự đối lập sâu sắc với sự khắc nghiệt của môi trường sống xung quanh.Sự côi cút của cô bé phản chiếu sự cằn cỗi, trống trải của không gian. Cảm giác lạnh lẽo toát ra từ căn nhà cũng chính là cảm giác cô đơn, tuyệt vọng đang bao trùm lấy tâm hồn non nớt. Bé Gái trở thành chiếc gương bi thương, phản ánh sự nghèo đói không chỉ về vật chất mà còn là sự bần cùng hóa về tinh thần trong gia đình. Qua đó, Tô Hoài khẳng định: cái nghèo là một thực tại tàn khốc, không chỉ lấy đi cơm áo mà còn cướp đi cả tiếng cười và sự hồn nhiên, biến Bé Gái thành linh hồn bị tổn thương của cái không gian ấy.

Câu 1. Thể loại của văn bản -Thể loại của văn bản là truyện ngắn Câu 2. Phương thức biểu đạt chính của văn bản -Phương thức biểu đạt chính là tự sự Câu 3. Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ trong câu văn: “Khi anh gặp chị, thì đôi bên đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rồi, cũng dư dãi mà lấy nhau tự nhiên.” -Biện pháp tu từ được sử dụng là ẩn dụ qua cụm từ "cảnh xế muộn chợ chiều". -Giúp văn bản sinh động thấp dẫn gợi hình, gợi cảm. - Tác dụng là khắc họa sự chua xót, tủi phận của hai nhân vật, cho thấy hoàn cảnh nghèo khổ và số phận đã tước đi cơ hội có được hạnh phúc trọn vẹn của họ. Câu 4. Nội dung của văn bản này là gì? -phản ánh cuộc sống đói khổ, cơ cực và bế tắc của người dân lao động nghèo. Câu 5. Em ấn tượng với chi tiết nào nhất? Vì sao? -Em ấn tượng nhất với chi tiết những đứa trẻ còm cõi, phải tìm cách kiếm ăn hoặc chứng kiến cảnh bố mẹ vật lộn với cái đói. -Nó khắc họa bi kịch của sự nghèo đói một cách chân thực và đau lòng nhất. Cái đói không chỉ làm khổ người lớn mà còn tước đi tuổi thơ trong sáng của những đứa trẻ.