Trần Thị Xuân Hoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Thị Xuân Hoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

"Cuộc sống bắt đầu ở nơi kết thúc vùng an toàn của bạn." câu nói của Neale Donald Walsch đã cho chúng ra thấy "Hội chứng Ếch luộc" là một cụm từ đầy sức cảnh tỉnh, chỉ lối sống chìm đắm trong sự ổn định, an nhàn quá mức, khiến người trẻ dần mất đi ý chí vươn lên. Giữa bối cảnh xã hội không ngừng vận động, "việc người trẻ lựa chọn lối sống an nhàn hay sẵn sàng thay đổi môi trường sống để phát triển bản thân " là một câu hỏi mang tính quyết định đến tương lai. Em tin rằng, mỗi người trẻ cần phải sẵn sàng thoát khỏi vùng an toàn của sự ổn định giả tạo. Lối sống an nhàn dễ dẫn đến sự trì trệ và tự mãn, bởi lẽ mọi thứ luôn thay đổi, và nếu chúng ta đứng yên, chúng ta sẽ bị bỏ lại. Việc dũng cảm chấp nhận thử thách, dấn thân vào những môi trường mới là con đường duy nhất để phát triển. Minh chứng rõ ràng là "những người trẻ đã thành công trong lĩnh vực khởi nghiệp công nghệ hay các dự án xã hội"họ đã từ bỏ công việc ổn định để đối mặt với rủi ro, từ đó khai phá được tiềm năng vô hạn của bản thân. Vì lẽ đó, là người trẻ, chúng ta không nên để sự ổn định hằng ngày biến mình thành "con ếch" bị luộc chín dần. Hãy luôn mang trong mình tinh thần dám nghĩ, dám làm, dám thay đổi theo đúng tinh thần của thời đại. Chỉ khi không ngừng dấn thân và phát triển, chúng ta mới có thể làm chủ cuộc đời mình và đóng góp giá trị đích thực cho xã hội.​​​​​​​

Câu 1: Thể loại của văn bản là hồi kí

Câu 2: Những dấu hiệu của tính phi hư cấu được thể hiện trong văn bản là :

- Văn bản đề cập chính xác các mốc thời gian có thật như "15.11.1971" và "ngày 29.2.1968" (trận càn quét, ném bom). - Nhắc đến các địa danh gắn với chiến tranh Việt Nam như "miền Nam", "Huế", "Sài Gòn". - Nhắc đến các nhân vật cụ thể như "Thằng Mỹ", "Anh Phúc", "Phạm Thiệu Duật, Triệu Bôn - Nguồn trích dẫn rõ ràng là "Nguyễn Văn Thạc, Mãi mãi tuổi hai mươi, đây là một cuốn nhật ký có thật của một người lính. - Nhân vật xưng "ta" kể lại trực tiếp những điều đã chứng kiến, cảm nhận trong chiến tranh, không phải câu chuyện tưởng tượng.

Câu 3: Biện pháp tu từ: Điệp ngữ qua từ "ta không quên" và Hình ảnh gợi cảm,tương phản qua câu "em bé miền Nam đắp tay lên vũng máu"

+ Tác dụng : giúp văn bản sinh động hấp dẫn tăng sức gợi hình gợi cảm . + Điệp ngữ Làm nhấn mạnh sự ám ảnh và khẳng định ý chí không quên của người lính. Còn Hình ảnh gợi cảm,tương phản là tố cáo sự tàn bạo của chiến tranh và lay động lòng trắc ẩn. Việc kết hợp hai biện pháp này đã truyền tải trọn vẹn sự day dứt, căm phẫn của người lính, khẳng định lý tưởng sống cao đẹp là chiến đấu để bảo vệ những điều non nớt, thiêng liêng khỏi sự hủy hoại của chiến tranh.

Câu 4: Hiệu quả của việc kết hợp các phương thức biểu đạt trong văn bản là Việc kết hợp giữa tự sự đã tạo nên một văn bản vừa có tính xác thực của lịch sử ,kết hợp với biểu cảm thể hiện chiều sâu cảm xúc, nhân văn và nghị luận giàu ý nghĩa tư tưởng, lý tưởng. Nhờ sự kết hợp đó, bài viết không chỉ kể lại mà còn giúp văn bản vừa chân thực, sinh động, vừa sâu sắc, lay động mạnh mẽ tình cảm và nhận thức của người đọc.

Câu 5:Đoạn trích này, vốn là một phần trong tập "mãi tuổi hai mươi", được xem là "một tiếng nói chân thực nhất của tuổi trẻ Việt Nam trong cuộc chiến tranh bảo vệ tổ quốc vĩ đại". Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy xót xa sâu sắc trước sự tàn khốc của chiến tranh, nhưng đồng thời kính phục và ngưỡng mộ lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ. Đoạn trích giúp em nhận ra giá trị to lớn của hòa bình và trách nhiệm phải sống xứng đáng với sự hy sinh của họ. Chi tiết để lại ấn tượng mạnh mẽ nhất cho em là hình ảnh: "Không, suốt đời ta không quên, ta không quên cảnh em bé miền Nam đắp tay lên vũng máu".Vì chi tiết này có sức mạnh vô song bởi nó tạo ra sự tương phản tột cùng giữa sự ngây thơ, non nớt của em bé và sự tàn khốc của chiến tranh. Đây là lời tố cáo mạnh mẽ nhất về tội ác, đồng thời cho thấy sự ám ảnh không nguôi của người lính. Hình ảnh ấy không chỉ là ký ức cá nhân, mà là lời thề của cả thế hệ biến nỗi đau thành sức mạnh để chiến đấu và bảo vệ những điều thiêng liêng nhất. Chính điều này khiến em càng trân trọng hơn sự hy sinh cao cả của họ và giá trị của hòa bình mà chúng ta đang có.