Võ Thị Thanh Nhàn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Võ Thị Thanh Nhàn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong tình huống này, bạn H đang bị ép lao động quá sức, điều đó có thể ảnh hưởng đến sức khỏe và việc học. Nếu là em, em sẽ khuyên bạn H nên bình tĩnh và tìm cách nhờ sự giúp đỡ từ những người lớn đáng tin cậy. Trước hết, bạn H có thể trao đổi thẳng thắn với bố để nói rõ mong muốn được học tập và nghỉ ngơi hợp lý. Nếu tình trạng vẫn tiếp diễn, bạn H nên chia sẻ với thầy cô giáo, nhà trường hoặc người thân như ông bà, cô chú để được hỗ trợ và bảo vệ. Ngoài ra, bạn cũng có thể nhờ các tổ chức bảo vệ trẻ em hoặc cơ quan chức năng địa phương giúp đỡ. Điều quan trọng là bạn H không nên chịu đựng một mình mà cần tìm sự giúp đỡ để bảo vệ quyền lợi và sức khỏe của mình.

Trong tình huống này, bạn H đang bị ép lao động quá sức, điều đó có thể ảnh hưởng đến sức khỏe và việc học. Nếu là em, em sẽ khuyên bạn H nên bình tĩnh và tìm cách nhờ sự giúp đỡ từ những người lớn đáng tin cậy. Trước hết, bạn H có thể trao đổi thẳng thắn với bố để nói rõ mong muốn được học tập và nghỉ ngơi hợp lý. Nếu tình trạng vẫn tiếp diễn, bạn H nên chia sẻ với thầy cô giáo, nhà trường hoặc người thân như ông bà, cô chú để được hỗ trợ và bảo vệ. Ngoài ra, bạn cũng có thể nhờ các tổ chức bảo vệ trẻ em hoặc cơ quan chức năng địa phương giúp đỡ. Điều quan trọng là bạn H không nên chịu đựng một mình mà cần tìm sự giúp đỡ để bảo vệ quyền lợi và sức khỏe của mình.

Nếu là em, em sẽ khuyên bạn H nên lập kế hoạch chi tiêu rõ ràng và rèn luyện thói quen quản lý tiền bạc hợp lý. Trước hết, bạn nên ghi lại các khoản thu nhập và những khoản chi tiêu hằng tháng để biết mình đã tiêu tiền vào những việc gì. Sau đó, bạn nên chia tiền thành các khoản như tiền sinh hoạt cần thiết, tiền tiết kiệm và tiền chi tiêu cá nhân, đồng thời hạn chế mua những thứ không thật sự cần thiết. Bạn cũng nên đặt ra mục tiêu tiết kiệm mỗi tháng để có động lực kiểm soát việc chi tiêu. Ngoài ra, bạn cần tập thói quen suy nghĩ kỹ trước khi mua sắm và tránh tiêu tiền theo cảm xúc. Nếu kiên trì thực hiện, bạn H sẽ dần hình thành được thói quen chi tiêu hợp lý và không còn phải vay mượn bạn bè vào cuối tháng nữa.


Trong nền văn xuôi hiện đại Việt Nam trước Cách mạng, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, thường hướng ngòi bút vào những số phận nhỏ bé và những rung động tinh tế của đời sống con người. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Đoạn trích kể lại cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ già sau sáu năm xa cách, qua đó bộc lộ sâu sắc sự đối lập giữa tình mẹ bao dung và thái độ lạnh nhạt của người con.


Trước hết, đoạn trích khắc họa hình ảnh người mẹ già cô đơn, nghèo khó nhưng vẫn dành cho con tình yêu thương tha thiết. Khi Tâm trở về, khung cảnh ngôi nhà hiện lên “cái nhà cũ vẫn như trước… mái gianh xơ xác hơn”, gợi sự nghèo nàn và thời gian dài đằng đẵng đã trôi qua. Trong không gian ấy, người mẹ xuất hiện với dáng vẻ đã “già đi nhiều”, vẫn mặc bộ áo cũ kỹ như nhiều năm trước. Chỉ vài chi tiết giản dị nhưng đã cho thấy cuộc sống lam lũ, tằn tiện của bà trong suốt những năm tháng chờ đợi con. Khi nhận ra Tâm, bà “ứa nước mắt” và chỉ thốt lên: “Con đã về đấy ư?”. Câu nói ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao niềm xúc động và mong nhớ. Sự quan tâm của bà còn thể hiện qua những câu hỏi đầy lo lắng: bà nhớ chuyện Tâm từng bị ốm và day dứt vì không biết đường lên tỉnh thăm con. Tình cảm ấy chân thành, giản dị nhưng vô cùng sâu nặng, thể hiện tấm lòng của một người mẹ nông dân luôn hướng về con dù bản thân sống trong cảnh cô quạnh.


Trái ngược với tình yêu thương của người mẹ là thái độ lạnh lùng, dửng dưng của Tâm. Sau sáu năm xa quê, Tâm trở về nhưng không có sự xúc động thực sự. Những lời nói của anh “như khó khăn mới ra khỏi miệng”, biểu hiện sự xa cách và gượng gạo. Khi mẹ kể chuyện làng xóm, Tâm chỉ “lơ đãng nghe”, cho rằng cuộc sống ở thôn quê “không có liên lạc gì với nhau cả” với cuộc sống của mình. Sự thờ ơ ấy cho thấy Tâm đã bị cuốn vào nhịp sống thành thị, dần đánh mất sự gắn bó với quê hương và gia đình. Đỉnh điểm của sự lạnh nhạt là khi anh vội vàng đứng dậy ra về dù mẹ tha thiết giữ lại ăn cơm. Trước khi đi, Tâm đưa cho mẹ hai mươi đồng tiền với thái độ hơi kiêu ngạo, như thể đó là cách bù đắp cho nghĩa vụ làm con. Hành động ấy khiến cuộc gặp gỡ vốn đáng lẽ phải ấm áp trở nên lạnh lẽo, để lại nỗi buồn lặng lẽ trong lòng người mẹ.


Qua sự đối lập giữa hai nhân vật, Thạch Lam đã thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc. Ông cảm thông với nỗi cô đơn và tấm lòng bao dung của người mẹ già, đồng thời phê phán sự vô tâm của những con người khi rời xa quê hương và gia đình. Nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã làm nổi bật những rung động thầm kín của nhân vật. Không cần những tình tiết kịch tính, tác giả vẫn khơi dậy trong người đọc nhiều suy ngẫm về tình mẫu tử và trách nhiệm của mỗi con người đối với cội nguồn.


Như vậy, đoạn trích trong truyện ngắn Trở về đã khắc họa thành công bi kịch tinh thần của một người mẹ già bị con trai xa cách và sự lạnh lùng của Tâm trước tình cảm thiêng liêng ấy. Qua đó, Thạch Lam gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị của tình thân và nhắc nhở con người phải biết trân trọng những tình cảm giản dị nhưng bền bỉ trong cuộc sống.


Trong nền văn xuôi hiện đại Việt Nam trước Cách mạng, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, thường hướng ngòi bút vào những số phận nhỏ bé và những rung động tinh tế của đời sống con người. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Đoạn trích kể lại cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ già sau sáu năm xa cách, qua đó bộc lộ sâu sắc sự đối lập giữa tình mẹ bao dung và thái độ lạnh nhạt của người con.


Trước hết, đoạn trích khắc họa hình ảnh người mẹ già cô đơn, nghèo khó nhưng vẫn dành cho con tình yêu thương tha thiết. Khi Tâm trở về, khung cảnh ngôi nhà hiện lên “cái nhà cũ vẫn như trước… mái gianh xơ xác hơn”, gợi sự nghèo nàn và thời gian dài đằng đẵng đã trôi qua. Trong không gian ấy, người mẹ xuất hiện với dáng vẻ đã “già đi nhiều”, vẫn mặc bộ áo cũ kỹ như nhiều năm trước. Chỉ vài chi tiết giản dị nhưng đã cho thấy cuộc sống lam lũ, tằn tiện của bà trong suốt những năm tháng chờ đợi con. Khi nhận ra Tâm, bà “ứa nước mắt” và chỉ thốt lên: “Con đã về đấy ư?”. Câu nói ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao niềm xúc động và mong nhớ. Sự quan tâm của bà còn thể hiện qua những câu hỏi đầy lo lắng: bà nhớ chuyện Tâm từng bị ốm và day dứt vì không biết đường lên tỉnh thăm con. Tình cảm ấy chân thành, giản dị nhưng vô cùng sâu nặng, thể hiện tấm lòng của một người mẹ nông dân luôn hướng về con dù bản thân sống trong cảnh cô quạnh.


Trái ngược với tình yêu thương của người mẹ là thái độ lạnh lùng, dửng dưng của Tâm. Sau sáu năm xa quê, Tâm trở về nhưng không có sự xúc động thực sự. Những lời nói của anh “như khó khăn mới ra khỏi miệng”, biểu hiện sự xa cách và gượng gạo. Khi mẹ kể chuyện làng xóm, Tâm chỉ “lơ đãng nghe”, cho rằng cuộc sống ở thôn quê “không có liên lạc gì với nhau cả” với cuộc sống của mình. Sự thờ ơ ấy cho thấy Tâm đã bị cuốn vào nhịp sống thành thị, dần đánh mất sự gắn bó với quê hương và gia đình. Đỉnh điểm của sự lạnh nhạt là khi anh vội vàng đứng dậy ra về dù mẹ tha thiết giữ lại ăn cơm. Trước khi đi, Tâm đưa cho mẹ hai mươi đồng tiền với thái độ hơi kiêu ngạo, như thể đó là cách bù đắp cho nghĩa vụ làm con. Hành động ấy khiến cuộc gặp gỡ vốn đáng lẽ phải ấm áp trở nên lạnh lẽo, để lại nỗi buồn lặng lẽ trong lòng người mẹ.


Qua sự đối lập giữa hai nhân vật, Thạch Lam đã thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc. Ông cảm thông với nỗi cô đơn và tấm lòng bao dung của người mẹ già, đồng thời phê phán sự vô tâm của những con người khi rời xa quê hương và gia đình. Nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã làm nổi bật những rung động thầm kín của nhân vật. Không cần những tình tiết kịch tính, tác giả vẫn khơi dậy trong người đọc nhiều suy ngẫm về tình mẫu tử và trách nhiệm của mỗi con người đối với cội nguồn.


Như vậy, đoạn trích trong truyện ngắn Trở về đã khắc họa thành công bi kịch tinh thần của một người mẹ già bị con trai xa cách và sự lạnh lùng của Tâm trước tình cảm thiêng liêng ấy. Qua đó, Thạch Lam gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị của tình thân và nhắc nhở con người phải biết trân trọng những tình cảm giản dị nhưng bền bỉ trong cuộc sống.


Trong nền văn xuôi hiện đại Việt Nam trước Cách mạng, Thạch Lam là cây bút giàu chất trữ tình, thường hướng ngòi bút vào những số phận nhỏ bé và những rung động tinh tế của đời sống con người. Truyện ngắn Trở về là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy. Đoạn trích kể lại cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ già sau sáu năm xa cách, qua đó bộc lộ sâu sắc sự đối lập giữa tình mẹ bao dung và thái độ lạnh nhạt của người con.


Trước hết, đoạn trích khắc họa hình ảnh người mẹ già cô đơn, nghèo khó nhưng vẫn dành cho con tình yêu thương tha thiết. Khi Tâm trở về, khung cảnh ngôi nhà hiện lên “cái nhà cũ vẫn như trước… mái gianh xơ xác hơn”, gợi sự nghèo nàn và thời gian dài đằng đẵng đã trôi qua. Trong không gian ấy, người mẹ xuất hiện với dáng vẻ đã “già đi nhiều”, vẫn mặc bộ áo cũ kỹ như nhiều năm trước. Chỉ vài chi tiết giản dị nhưng đã cho thấy cuộc sống lam lũ, tằn tiện của bà trong suốt những năm tháng chờ đợi con. Khi nhận ra Tâm, bà “ứa nước mắt” và chỉ thốt lên: “Con đã về đấy ư?”. Câu nói ngắn ngủi nhưng chứa đựng biết bao niềm xúc động và mong nhớ. Sự quan tâm của bà còn thể hiện qua những câu hỏi đầy lo lắng: bà nhớ chuyện Tâm từng bị ốm và day dứt vì không biết đường lên tỉnh thăm con. Tình cảm ấy chân thành, giản dị nhưng vô cùng sâu nặng, thể hiện tấm lòng của một người mẹ nông dân luôn hướng về con dù bản thân sống trong cảnh cô quạnh.


Trái ngược với tình yêu thương của người mẹ là thái độ lạnh lùng, dửng dưng của Tâm. Sau sáu năm xa quê, Tâm trở về nhưng không có sự xúc động thực sự. Những lời nói của anh “như khó khăn mới ra khỏi miệng”, biểu hiện sự xa cách và gượng gạo. Khi mẹ kể chuyện làng xóm, Tâm chỉ “lơ đãng nghe”, cho rằng cuộc sống ở thôn quê “không có liên lạc gì với nhau cả” với cuộc sống của mình. Sự thờ ơ ấy cho thấy Tâm đã bị cuốn vào nhịp sống thành thị, dần đánh mất sự gắn bó với quê hương và gia đình. Đỉnh điểm của sự lạnh nhạt là khi anh vội vàng đứng dậy ra về dù mẹ tha thiết giữ lại ăn cơm. Trước khi đi, Tâm đưa cho mẹ hai mươi đồng tiền với thái độ hơi kiêu ngạo, như thể đó là cách bù đắp cho nghĩa vụ làm con. Hành động ấy khiến cuộc gặp gỡ vốn đáng lẽ phải ấm áp trở nên lạnh lẽo, để lại nỗi buồn lặng lẽ trong lòng người mẹ.


Qua sự đối lập giữa hai nhân vật, Thạch Lam đã thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc. Ông cảm thông với nỗi cô đơn và tấm lòng bao dung của người mẹ già, đồng thời phê phán sự vô tâm của những con người khi rời xa quê hương và gia đình. Nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi đã làm nổi bật những rung động thầm kín của nhân vật. Không cần những tình tiết kịch tính, tác giả vẫn khơi dậy trong người đọc nhiều suy ngẫm về tình mẫu tử và trách nhiệm của mỗi con người đối với cội nguồn.


Như vậy, đoạn trích trong truyện ngắn Trở về đã khắc họa thành công bi kịch tinh thần của một người mẹ già bị con trai xa cách và sự lạnh lùng của Tâm trước tình cảm thiêng liêng ấy. Qua đó, Thạch Lam gửi gắm thông điệp sâu sắc về giá trị của tình thân và nhắc nhở con người phải biết trân trọng những tình cảm giản dị nhưng bền bỉ trong cuộc sống.