Ty Nguyễn Gia Bảo 2026
Giới thiệu về bản thân
Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải Đom đóm bay ngoài ao. Đom đóm đã vào nhà Em bé nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ. Bài thơ trên gợi cho em nhiều cảm xúc sâu lắng và dịu dàng về tình mẹ và tuổi thơ ở làng quê. Những hình ảnh trong bài thơ tuy giản dị nhưng lại chứa đựng một nỗi chờ đợi rất tha thiết của đứa bé dành cho mẹ. Đọc từng câu thơ, em như nhìn thấy trước mắt mình khung cảnh một buổi tối nơi thôn quê yên tĩnh, nơi có cánh đồng lúa mênh mông, có ánh trăng non treo lơ lửng trên bầu trời và một em bé nhỏ đang ngồi trước hiên nhà mong ngóng mẹ trở về. Ngay từ những câu thơ đầu, tác giả đã mở ra một không gian rất quen thuộc của làng quê: em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa khi trời bắt đầu tối. Khung cảnh ấy khiến em cảm nhận được sự tĩnh lặng và bao la của cánh đồng khi đêm xuống. Nửa vầng trăng non xuất hiện trên bầu trời như một người bạn nhỏ đang cùng em bé dõi mắt về phía cánh đồng. Nhưng dù nhìn thấy trăng, em bé vẫn chưa thấy mẹ. Điều đó làm cho nỗi chờ đợi của em bé càng trở nên rõ ràng và tha thiết hơn. Hình ảnh người mẹ “lẫn trên cánh đồng” khiến em liên tưởng đến những người nông dân lam lũ, vẫn miệt mài làm việc dù trời đã tối. Cánh đồng và màn đêm hòa vào nhau, cũng giống như sự vất vả của mẹ hòa vào cuộc sống mưu sinh thầm lặng. Càng đọc tiếp, em càng cảm nhận rõ hơn sự cô đơn của em bé trong căn nhà nhỏ. Bếp lửa chưa được nhóm lên, căn nhà tranh trở nên trống trải và lạnh lẽo. Những chi tiết ấy khiến em thấy thương em bé rất nhiều. Đáng lẽ vào buổi tối, em bé phải được mẹ ở bên, được ăn bữa cơm nóng và nghe mẹ trò chuyện. Nhưng lúc này em chỉ có thể ngồi chờ. Hình ảnh những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay cả vào nhà vừa đẹp vừa gợi cảm giác yên tĩnh của làng quê ban đêm. Ánh sáng nhỏ bé của đom đóm như làm cho không gian thêm lung linh nhưng cũng làm nổi bật hơn sự lặng lẽ của em bé. Điều khiến em xúc động nhất là hình ảnh em bé chăm chú chờ “tiếng bàn chân mẹ”. Chỉ một âm thanh quen thuộc ấy thôi cũng đủ khiến em bé mong mỏi. Tiếng “ì oạp” của bàn chân mẹ lội bùn từ cánh đồng xa gợi lên sự vất vả và nhọc nhằn của người mẹ làm ruộng. Em tưởng tượng người mẹ sau một ngày làm việc mệt mỏi vẫn phải lội qua những thửa ruộng bùn lầy để trở về nhà với con. Hình ảnh ấy làm em cảm nhận được tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng của mẹ dành cho con. Ở những câu thơ cuối, không gian đêm đã trở nên khuya hơn. Ánh trăng sáng làm khu vườn hoa mận trắng trở nên lung linh, đẹp và yên bình. Khung cảnh ấy tạo nên một cảm giác dịu dàng, như báo hiệu rằng mẹ sắp trở về. Và cuối cùng, mong ước của em bé đã thành hiện thực: mẹ đã bế em vào nhà. Tuy nhiên, điều đặc biệt là “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Câu thơ khiến em cảm nhận rằng dù đã được mẹ ôm vào lòng, em bé vẫn còn mang theo dư âm của sự chờ đợi. Nỗi mong nhớ ấy vừa ngây thơ vừa cảm động, thể hiện tình cảm gắn bó sâu sắc giữa mẹ và con. Qua bài thơ, em cảm nhận được vẻ đẹp giản dị nhưng rất sâu sắc của tình mẫu tử. Tác giả không dùng những lời lẽ cầu kỳ mà chỉ miêu tả những hình ảnh quen thuộc của làng quê: ruộng lúa, trăng non, đom đóm, bếp lửa, tiếng chân lội bùn. Nhưng chính những hình ảnh ấy lại làm nổi bật tình yêu thương của mẹ và nỗi mong chờ của đứa con nhỏ. Bài thơ khiến em thêm trân trọng những người mẹ nông dân luôn vất vả vì gia đình và con cái. Đọc xong bài thơ, em cũng nghĩ đến mẹ của mình. Em hiểu rằng đằng sau những điều bình dị trong cuộc sống hằng ngày là rất nhiều sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Vì vậy, em càng thấy cần phải yêu thương, biết ơn và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Bài thơ không chỉ gợi lên một khung cảnh đẹp của làng quê mà còn nhắc nhở chúng ta về tình cảm gia đình thiêng liêng và ấm áp. Chính vì thế, bài thơ đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc và những cảm xúc rất dịu dàng về tình mẹ.
Bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc và ấm áp. Khi đọc bài thơ, em cảm nhận được một thế giới tuổi thơ đầy tưởng tượng, hồn nhiên nhưng cũng chan chứa tình mẫu tử thiêng liêng. Qua những lời kể ngây thơ của em bé trong bài thơ, tình yêu dành cho mẹ hiện lên thật giản dị mà vô cùng cảm động. Trước hết, bài thơ gợi lên cho em cảm giác về một thế giới tưởng tượng vô cùng rộng lớn và hấp dẫn. Những “người trên mây” và “những người trong sóng” mời gọi em bé đến vui chơi cùng họ, hứa hẹn những chuyến đi thú vị khắp bầu trời và đại dương. Những lời mời ấy giống như những cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà bất cứ đứa trẻ nào cũng từng mơ ước. Khi đọc đến những đoạn này, em cảm thấy tâm hồn mình như được bay bổng theo trí tưởng tượng phong phú của em bé. Thế giới thiên nhiên trong bài thơ trở nên sống động, gần gũi và đầy màu sắc. Tuy nhiên, điều khiến em xúc động nhất chính là tình yêu sâu sắc của em bé dành cho mẹ. Dù những cuộc vui chơi trên mây và trong sóng rất hấp dẫn, em bé vẫn từ chối vì không muốn rời xa mẹ. Chi tiết này khiến em nhận ra rằng đối với em bé, mẹ luôn là người quan trọng nhất. Tình cảm ấy thật trong sáng và chân thành. Em bé không muốn đi chơi xa vì sợ mẹ phải ở nhà một mình, điều đó cho thấy em bé rất yêu thương và quan tâm đến mẹ. Không chỉ từ chối lời mời gọi, em bé còn nghĩ ra những trò chơi thật đáng yêu với mẹ. Em tưởng tượng mình là mây còn mẹ là trăng, mình là sóng còn mẹ là bến bờ. Những hình ảnh ấy vừa giàu chất thơ vừa thể hiện sự gắn bó khăng khít giữa hai mẹ con. Khi đọc đến đây, em cảm thấy một niềm ấm áp lan tỏa trong lòng. Em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không phải là những chuyến đi xa hay những cuộc vui lớn lao, mà chỉ đơn giản là được ở bên cạnh những người thân yêu nhất. Bài thơ cũng khiến em suy nghĩ nhiều hơn về tình cảm của mình đối với mẹ. Trong cuộc sống hằng ngày, có lúc em còn vô tư, chưa thực sự hiểu hết sự hi sinh và tình yêu mà mẹ dành cho mình. Qua hình ảnh em bé trong bài thơ, em nhận ra rằng mẹ luôn là người yêu thương và chăm sóc mình nhiều nhất. Vì vậy, em cảm thấy mình cần phải biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ mẹ nhiều hơn để thể hiện lòng biết ơn của mình. Tóm lại, Mây và sóng là một bài thơ đẹp, nhẹ nhàng nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc về tình mẫu tử. Bài thơ không chỉ đem lại cho em những cảm xúc trong trẻo của tuổi thơ mà còn giúp em hiểu hơn về giá trị của tình cảm gia đình. Sau khi đọc xong bài thơ, em càng thêm yêu quý mẹ và trân trọng những khoảnh khắc giản dị nhưng ấm áp bên gia đình.
Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm là một khúc tâm tình sâu lắng về tình mẫu tử, để lại trong em nhiều rung động và suy ngẫm. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà thân thương qua những công việc đời thường: trồng cây, chăm bón, nâng niu từng trái ngọt. Hình ảnh ấy gợi cho em nhớ đến chính mẹ của mình – người cũng âm thầm hi sinh, lặng lẽ vun vén cho con từng bữa ăn, giấc ngủ. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sự tần tảo và tình yêu thương bao la của mẹ, một tình yêu không ồn ào nhưng bền bỉ như dòng chảy của thời gian. Điều khiến em xúc động nhất là hình ảnh “những mùa quả mẹ tôi hái được” song hành cùng sự trưởng thành của người con. Những trái cây chín mọng không chỉ là thành quả của lao động mà còn là biểu tượng cho những đứa con lớn lên trong vòng tay mẹ. Mỗi mùa quả là một mùa mẹ thêm vất vả, thêm nắng gió in hằn trên mái tóc, làn da. Khi quả chín cũng là lúc mẹ thêm một tuổi, còn con thì dần trưởng thành. Sự đối lập giữa “quả” và “con” khiến em nhận ra một quy luật giản dị mà sâu sắc: con lớn lên là nhờ sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Có những điều mẹ cho đi mà không bao giờ đòi lại, giống như cây dâng hiến hết vị ngọt cho đời. Càng đọc, em càng thấm thía câu hỏi đầy suy tư ở cuối bài thơ: liệu khi con trưởng thành, con có trở thành “quả ngọt” cho mẹ được vui lòng hay không? Câu hỏi ấy như một lời tự vấn nhẹ nhàng mà sâu sắc, khiến em phải nhìn lại bản thân. Đã bao lần em vô tâm trước những lo lắng của mẹ? Đã bao lần em coi sự hi sinh ấy là điều hiển nhiên? Bài thơ không hề dùng những lời lẽ to tát, nhưng chính sự mộc mạc ấy lại lay động trái tim em mạnh mẽ. Em hiểu rằng làm “quả ngọt” không chỉ là đạt được thành công, mà còn là sống tốt, biết yêu thương và trân trọng công ơn sinh thành. Qua hình tượng thơ giàu tính biểu cảm, Nguyễn Khoa Điềm đã gửi gắm một thông điệp giản dị mà sâu xa: tình mẹ là cội nguồn của mọi yêu thương, là nền tảng cho mỗi bước đi của con trong cuộc đời. Bài thơ khiến em nhận ra thời gian trôi đi rất nhanh, mẹ sẽ không mãi trẻ trung, khỏe mạnh để chờ ta trưởng thành. Vì thế, mỗi người con cần biết sống hiếu thảo, quan tâm và chia sẻ với mẹ từ những điều nhỏ bé nhất. Khép lại trang thơ, trong em vẫn còn đọng lại hình ảnh người mẹ lặng lẽ bên vườn cây, chờ đợi mùa quả chín. Hình ảnh ấy vừa bình dị vừa thiêng liêng, nhắc nhở em phải biết yêu thương mẹ nhiều hơn khi còn có thể. Mẹ và quả không chỉ là một bài thơ hay mà còn là một lời nhắn nhủ sâu sắc về đạo lí làm con – sống sao cho xứng đáng với những hi sinh thầm lặng của mẹ suốt một đời.