tài lương
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Đoạn trích "thời gian" của Đoàn Mạnh Phương đã khắc họa sâu sắc quy luật trôi chảy bất tận của thời gian và sự hữu hạn của đời người. Thời gian được hình dung bằng những hình ảnh giàu sức gợi: bước chân của gió, nhịp chuông đồng hồ như lửa, lá vàng héo thành than. Tất cả cho thấy thời gian vừa nhanh chóng, vừa khắc nghiệt, không ai có thể cưỡng lại. Trong dòng chảy ấy, con người trở nên nhỏ bé, cha mẹ ngày càng già đi, tuổi thơ dần mất đi sự hồn nhiên. Đoạn thơ gợi nỗi bâng khuâng, lo âu, nhưng đồng thời cũng khơi dậy ý thức trân trọng từng khoảnh khắc sống, bởi thời gian không chỉ mang đến mất mát mà còn nuôi dưỡng sự sống mới. Giá trị nội dung của đoạn trích nằm ở chỗ: nó vừa là lời nhắc nhở về sự hữu hạn của đời người, vừa là lời khuyến khích mỗi người sống tích cực, yêu thương và tận hưởng hiện tại để không nuối tiếc khi ngoảnh lại.
câu 2:
Thời gian là dòng chảy vô tận, không ngừng nghỉ, và cũng là tài sản vô giá của mỗi con người. Việc trân trọng thời gian có ý nghĩa đặc biệt quan trọng trong cuộc sống.
Trước hết, trân trọng thời gian giúp con người sống tích cực và có mục tiêu rõ ràng. Khi biết quý trọng từng phút giây, ta sẽ tận dụng thời gian để học tập, lao động, sáng tạo và cống hiến. Điều này không chỉ mang lại thành tựu cho cá nhân mà còn góp phần xây dựng xã hội phát triển. Người biết quản lý thời gian thường đạt được nhiều thành công hơn, bởi họ không để thời gian trôi qua vô ích.
Bên cạnh đó, trân trọng thời gian còn giúp ta gắn bó và yêu thương những người thân yêu. Thời gian trôi đi đồng nghĩa với tuổi tác của cha mẹ ngày càng lớn, tuổi trẻ dần mất đi. Nếu ta không dành thời gian cho gia đình, bạn bè, thì đến một lúc nào đó sẽ chỉ còn lại nuối tiếc. Vì vậy, sống ý nghĩa chính là biết dành thời gian cho tình cảm, cho những điều quan trọng trong cuộc đời.
Ngược lại, nếu không trân trọng thời gian, con người dễ rơi vào sự lãng phí, trì hoãn, sống vô định. Hậu quả là khi nhìn lại, ta chỉ thấy sự hụt hẫng, tiếc nuối vì đã bỏ lỡ cơ hội để học tập, yêu thương và cống hiến.
Tóm lại, trân trọng thời gian chính là trân trọng cuộc sống. Mỗi người cần biết sống hết mình trong hiện tại, tận dụng thời gian để phát triển bản thân, yêu thương và sẻ chia. Chỉ khi đó, ta mới có thể ngoảnh lại quá khứ với sự bình yên, không nuối tiếc.
câu 1: thơ tự do
câu 2: hình ảnh: "thời gian đi bằng bước chân của gió" và "nhịp chuông đồng hồ như lửa"
câu 3: tác dụng: so sánh: "ta bé bỏng như là đứa trẻ" với "mặt trời đang dừng trước cửa, như tấm bê tông nặng nề"
+giúp diễn tả cảm giác nhỏ bé, bất lực của con người trước sự vô tận, nghiêm khắc của thời gian.
+nổi bật sự đối lập giữa con người và thời gian/vũ trụ.
+Gợi cảm xúc vừa ngỡ ngàng vừa lo âu trước quy luật khắc nghiệt của đời sống.
câu 4: cảm hứng chủ đạo của đoạn trích mang cảm hứng suy tư về sự trôi chảy không ngừng của thời gian, gợi nỗi bâng khuâng và lo âu trước sự thời gian hữu hạn, ngắn ngỏi của đời người, đồng thời thể hiện cho người đọc nên trân trọng tuổi trẻ và từng khoảnh khắc sống bởi vì thời gian như cơn gió vậy.
câu 5: thông điệp sâu sắc nhất mà đoạn trích gửi gắm là:"thời gian trôi đi không ngừng, vì thế con người cần biết trân trọng hiện tại và sống ý nghĩa để không nuối tiếc.". thông điệp này mang ý nghĩa to lớn vì thứ nhất, nó khích lệ mỗi người sống tích cực, yêu thương và đóng góp cho xã hội. Thứ hai, nếu không làm theo, ta sẽ dễ rơi vào nuối tiếc, hụt hẫng khi nhìn lại quá khứ.