Phạm Phương Oanh
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng chuyện cổ tích Việt Nam,em thích nhất là câu chuyện "Cây tre trăm đốt".
Chuyện kể rằng có anh nông dân hiền lành chăm chỉ, làm thuê cho một nhà phú ông giàu có.Phú ông nói:
- Con chăm chỉ làm cho nhà ta , sau ba năm ta sẽ gả con gái cho.
Anh chăm chỉ làm lụng ngày đêm.Đến hẹn,anh bảo phú ông xin cho được cưới cô con gái , nhưng lão từ chối . Lão bắt sính lễ là cây tre trăm đốt. Anh nông dân lên rừng tìm mãi không có.Bỗng ông bụt hiện ra giúp đỡ, dạy cho anh câu thần chú.Khi nói " khắc nhập,khắc nhập" các đốt tre kết lại thành cây tre trăm đốt .Khi nói " khắc xuất,khắc xuất "các đốt tre rời ra như ban đầu.Anh hớn hở trở về.Ở nhà, phú ông tổ chức đám cưới linh đình cho con gái của mình với con trai của một phú hộ khác.Anh về đến nhà,nhìn thấy anh phú ông kiêu ngạo nói:
- Cây tre trăm đốt đâu?
Anh nói"khắc nhập khắc nhập" các đốt tre kết thành cây tre trăm đốt.Phú ông ngỡ ngàng và phải gả con gái cho anh như lời hứa.
Em rất thích câu chuyện này.Ở hiền thì gặp lành,chăm chỉ sẽ được đền đáp xứng đáng.
Được nhân hoá bằng cách nói chuyện với nhau được và có tác dụng dẫn dắt chúng ta vào câu chuyện.
Dấu gạch ngang trong bài đọc dùng để đánh dấu lời đối thoại của nhân vật.
Trong nhà em , em yêu quý nhất là chú mèo tên là Mun. Chú có đôi mắt long lanh như hai hòn bi ve . Bộ lông mềm mượt như một tấm đệm nhung. Cái chân bé xíu , mũi chú hồng trông rất đáng yêu. Em rất yêu quý chú mèo này, em sẽ chăm sóc nó thật tốt.
Câu 5 :Các bạn quên trực nhật nhưng Vân đã làm hộ và mua kem cho các bạn.
Câu 6 : Không nên đánh giá người khác của vẻ bề ngoài.
Câu 7:Nhân vật là một người hiền lành, tốt bụng vì đã trực nhật giúp các bạn khi không phải việc làm của mình.
Câu 8:Em rút ra được bài học không được đánh giá mọi người qua vẻ bề ngoài.
Câu 9:Hình ảnh nhân hoá là : Trống xếp hàng được một lúc.
Câu văn của em : Ông trăng toả sáng soi dẫn đường cho chúng em đi.