Dương Ngô Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Quan điểm đã được tác giả Lê Đạt triển khai một cách sâu sắc và hệ thống qua ba phần chính, tập trung vào việc đề cao lao động ngôn ngữ và bác bỏ chủ nghĩa thiên phú trong thơ ca. Dù đi theo con đường thơ nào, một nhà thơ cũng phải "cúc cung tận tuy dùi mài và lao động chữ", biến ngôn ngữ công cộng thành ngôn ngữ đặc sản độc nhất để làm phong phú cho tiếng mẹ đẻ như một người lão bộc trung thành của ngôn ngữ.
Em đồng tình và đánh giá cao những lí lẽ mà nhà thơ Lê Đạt đã đưa ra trong phần 2. Luận điểm "Chữ bầu lên nhà thơ" là một tuyên ngôn đột phá trong tư duy thơ ca Việt Nam, giúp giải phóng thơ ca khỏi sự phụ thuộc vào cảm hứng siêu hình hay sự lãng mạn hóa vô căn cứ. Tác giả đã thành công trong việc chuyển sự chú ý của công chúng từ sự ngưỡng mộ mù quáng đối với tài năng cá nhân sang sự tôn trọng đối với lao động nghệ thuật nghiêm túc và trách nhiệm của nhà thơ đối với ngôn ngữ. Việc dùng hình ảnh những nhà văn vĩ đại như Tolstoy, Flaubert để chứng minh cho "công phu" trước, rồi dùng hình ảnh "người lực điền trên cánh đồng giấy" để định hình nhà thơ lý tưởng là rất thuyết phục. Quan điểm này nhắc nhở rằng, thơ ca chỉ có thể đạt tới sự vĩnh cửu khi nhà thơ không ngừng "dùi mài và lao động chữ," chấp nhận sự sàng lọc khắc nghiệt của "cử tri chữ" trong mỗi tác phẩm. Nói cách khác, để là nhà thơ, phải có được nội lực của chữ không phải là tuổi trời.
Quan điểm này đề cao sự kiên trì, bền bỉ, và ý thức trách nhiệm của nhà thơ đối với ngôn ngữ, coi đó là yếu tố quyết định sự trẻ mãi và nội lực của thơ ca, chứ không phải tuổi trời hay tài năng thiên bẩm nhất thời.
Tác giả "rất ghét" hay "không mê": Ông rất ghét cái định kiến quái gở: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm (những nhà thơ chủ yếu sống bằng vốn trời cho). Ông không mê những nhà thơ thần đồng. ông "ưa" đối tượng: Ông ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.