Nguyễn Đình Sơn
Giới thiệu về bản thân
Nhìn phía trước, con đường nhựa bé tí tẹo, vắt lượn lên xuống trông như một nét chì đen kẻ ngoằn ngoèo trên một tấm bản đồ. Bây giờ, em mới thực sự hiểu được khái niệm "đồi núi" mà trước đây trong giờ luyện từ và câu cô đã giải thích. Trên các ngọn núi cao, những dải mây trắng vắt ngang như một tấm lụa mềm, nổi bật trên màu xanh thẫm của lá rừng".
Nhìn phía trước, con đường nhựa bé tí tẹo, vắt lượn lên xuống trông như một nét chì đen kẻ ngoằn ngoèo trên một tấm bản đồ. Bây giờ, em mới thực sự hiểu được khái niệm "đồi núi" mà trước đây trong giờ luyện từ và câu cô đã giải thích. Trên các ngọn núi cao, những dải mây trắng vắt ngang như một tấm lụa mềm, nổi bật trên màu xanh thẫm của lá rừng".
Thế rồi cơn bão qua
Bầu trời xanh trở lại
Mẹ về như nắng mới
Sáng ấm cả gian nhà.
Câu 7.
Lúc đầu, bạn chữ A nghĩ rằng mình rất nổi tiếng, được mọi người biết đến và trân trọng; bạn còn mơ ước chỉ một mình mình có thể làm ra một cuốn sách.
Câu 8.
Qua câu văn đó, em hiểu rằng bạn chữ A đã nhận ra: một mình thì không thể tạo nên cuốn sách hay, mà cần có sự góp mặt và phối hợp của các chữ cái khác.
Câu 9.
Dấu câu trong câu “Các bạn nhỏ hãy gặp chúng tôi hằng ngày nhé!” dùng để kết thúc câu cầu khiến (câu yêu cầu/đề nghị).
Ví dụ: Các em hãy chăm chỉ học bài nhé!
Cuối tuần vừa rồi, em có một ngày nghỉ thật vui và ý nghĩa. Buổi sáng, em dậy muộn hơn mọi ngày, ăn sáng cùng gia đình rồi phụ bố mẹ dọn dẹp nhà cửa. Sau đó, em dành thời gian làm bài tập và đọc một cuốn truyện mà em yêu thích. Buổi chiều, em ra ngoài chơi cùng bạn bè, chúng em đá cầu và nói chuyện rất vui vẻ. Tối đến, cả gia đình quây quần xem tivi và ăn cơm cùng nhau. Trước khi đi ngủ, em chuẩn bị sách vở cho tuần học mới và cảm thấy rất thoải mái. Ngày nghỉ cuối tuần trôi qua thật nhanh nhưng để lại cho em nhiều niềm vui.