Nguyễn Nhật Nam
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong truyện ngụ ngôn cùng tên, hai vợ chồng là những nhân vật tiêu biểu cho thói bảo thủ và cái nhìn phiến diện. Dù cùng làm nghề thầy bói và mang khiếm khuyết nhưng thay vì hỗ trợ nhau, họ lại rơi vào cuộc tranh cãi không hồi kết. Người vợ chỉ tin vào đôi mắt, còn người chồng chỉ tin vào đôi tai. Sự cực đoan nằm ở chỗ họ tuyệt đối hóa cảm quan cá nhân và phủ nhận hoàn toàn thực tại của đđối phương . Qua đó tác giả dân gian đã xây dựng một tình huống trào phúng để phê phán những kẻ ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn đời qua lăng kính hạn hẹp của bản thân mà quên rằng thế giới vốn đa diện.
Câu 2:
Trong kỉ nguyên số, chúng ta có thể kết nối với hàng nghìn người bằng một nút chạm. Tuy nhiên, một nghịch lý đang tồn tại: càng kết nối nhiều trên không gian ảo, con người dường như càng thấy cô độc ngoài đời thực.
Mạng xã hội ( fb,insta,…) vốn là công cụ kết nối, nhưng khi bị lạm dụng, nó biến thành một ốc đảo ngăn cách con người với thế giới thực tại. Chúng ta dành hàng giờ để “like” ảnh của bạn bè thay vì ngồi xuống uống một ly caffe và trò chuyện. Những biểu tượng cảm xúc vô hồn không thể thay thế được bằng hơi ấm của giọng nói hay một cái nắm tay chân thành. Trên mạng, ai cũng khoe ra những gì tốt đẹp nhất. Khi nhìn vào đó, con người dễ rơi vào tâm lý so sánh, cảm thấy cuộc sống của mình tầm thường và sinh ra sự mặc cảm . Chúng ta có danh sách bạn bè lên tới con số hàng nghìn, nhưng khi gặp biến cố thực sự chẳng còn mấy người để tâm sự. Đó là “sự cô đơn giữa đám đông rực rỡ”. Tóm lại, mạng xã hội là công cụ, không phải là cả cuộc đời
Câu 1:
Trong truyện ngụ ngôn cùng tên, hai vợ chồng là những nhân vật tiêu biểu cho thói bảo thủ và cái nhìn phiến diện. Dù cùng làm nghề thầy bói và mang khiếm khuyết nhưng thay vì hỗ trợ nhau, họ lại rơi vào cuộc tranh cãi không hồi kết. Người vợ chỉ tin vào đôi mắt, còn người chồng chỉ tin vào đôi tai. Sự cực đoan nằm ở chỗ họ tuyệt đối hóa cảm quan cá nhân và phủ nhận hoàn toàn thực tại của đđối phương . Qua đó tác giả dân gian đã xây dựng một tình huống trào phúng để phê phán những kẻ ếch ngồi đáy giếng, chỉ nhìn đời qua lăng kính hạn hẹp của bản thân mà quên rằng thế giới vốn đa diện.
Câu 2:
Trong kỉ nguyên số, chúng ta có thể kết nối với hàng nghìn người bằng một nút chạm. Tuy nhiên, một nghịch lý đang tồn tại: càng kết nối nhiều trên không gian ảo, con người dường như càng thấy cô độc ngoài đời thực.
Mạng xã hội ( fb,insta,…) vốn là công cụ kết nối, nhưng khi bị lạm dụng, nó biến thành một ốc đảo ngăn cách con người với thế giới thực tại. Chúng ta dành hàng giờ để “like” ảnh của bạn bè thay vì ngồi xuống uống một ly caffe và trò chuyện. Những biểu tượng cảm xúc vô hồn không thể thay thế được bằng hơi ấm của giọng nói hay một cái nắm tay chân thành. Trên mạng, ai cũng khoe ra những gì tốt đẹp nhất. Khi nhìn vào đó, con người dễ rơi vào tâm lý so sánh, cảm thấy cuộc sống của mình tầm thường và sinh ra sự mặc cảm . Chúng ta có danh sách bạn bè lên tới con số hàng nghìn, nhưng khi gặp biến cố thực sự chẳng còn mấy người để tâm sự. Đó là “sự cô đơn giữa đám đông rực rỡ”. Tóm lại, mạng xã hội là công cụ, không phải là cả cuộc đời