Trần Hải Anh
Giới thiệu về bản thân
c1:
Trong một thế giới đa dạng, tôn trọng sự khác biệt chính là "chìa khóa" để xây dựng một xã hội văn minh và hạnh phúc. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ đơn thuần là chấp nhận những đặc điểm khác nhau về ngoại hình, tính cách hay quan điểm, mà còn là sự thấu hiểu và trân trọng giá trị riêng biệt của mỗi cá nhân. Khi biết tôn trọng, chúng ta xóa bỏ được những rào cản của định kiến, giảm bớt xung đột và tạo điều kiện cho mỗi người được sống thật với chính mình. Điều này giúp thúc đẩy sự sáng tạo, bởi sự khác biệt chính là nguồn cội của những ý tưởng mới mẻ. Hơn thế nữa, một thái độ sống bao dung sẽ làm tâm hồn chúng ta trở nên nhẹ nhàng, giúp ta học cách lắng nghe và mở rộng thế giới quan. Ngược lại, nếu chỉ nhìn đời bằng sự khắt khe, chúng ta sẽ tự nhốt mình trong bóng tối của sự ích kỷ. Hãy nhớ rằng: "Hoa hồng có vẻ đẹp của hoa hồng, hoa cúc có vẻ đẹp của hoa cúc", mỗi sự khác biệt đều góp phần tạo nên một bức tranh nhân loại rực rỡ sắc màu.
Lưu Trọng Lư là một trong những người mở đường cho phong trào Thơ mới với một tâm hồn thơ mộng, sầu bi nhưng vô cùng tinh tế. Trong số những sáng tác của ông, "Nắng mới" là một viên ngọc quý, một bài ca nhẹ nhàng nhưng đầy ám ảnh về tình mẫu tử và nỗi nhớ quê hương, được thể hiện qua dòng hồi tưởng về người mẹ đã khuất.
Mở đầu bài thơ, tác giả khơi gợi mạch cảm xúc từ một không gian tĩnh lặng của hiện tại:
"Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng,"
Hình ảnh "nắng mới" cùng tiếng gà trưa "xao xác" là những tín hiệu quen thuộc của làng quê Việt Nam. Tuy nhiên, cái nắng ấy không rực rỡ mà lại "hắt" qua cửa sổ, đi cùng tiếng gà "não nùng" tạo nên một không khí hiu hắt, buồn vắng. Chính cái động của âm thanh đã đánh thức cái tĩnh của nỗi lòng, khiến tâm hồn nhân vật trữ tình "rượi buồn" và chập chờn sống lại những ngày đã cũ.
Ngược dòng thời gian, hình ảnh người mẹ dần hiện ra trong tâm tưởng đầy trìu mến:
"Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười;"
Nỗi nhớ thật giản đơn, mộc mạc như một lời tự sự. Mẹ hiện lên gắn liền với hành động “đưa trước giậu phơi” chiếc áo đỏ dưới ánh nắng ngoài nội. Màu đỏ của chiếc áo hòa cùng sắc vàng của nắng tạo nên một điểm sáng ấm áp trong ký ức, làm xua đi vẻ ảm đạm của hiện tại. Đó là hình ảnh của một gia đình bình yên, có bàn tay chăm sóc tận tụy của người mẹ.
Khổ thơ cuối cùng là bức chân dung đẹp nhất, đọng lại sâu sắc nhất trong lòng độc giả:
"Hình dáng mẹ tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa."
Tác giả không miêu tả quá chi tiết nhưng lại làm nổi bật được linh hồn của gương mặt. "Nét cười đen nhánh" là một hình ảnh rất đặc trưng của người phụ nữ Việt Nam xưa với tục nhuộm răng đen. Nụ cười ấy ẩn sau tay áo vừa kín đáo, dịu dàng, vừa rạng rỡ dưới ánh trưa hè. Từ "mường tượng" cho thấy dù mẹ đã đi xa, nhưng hình bóng mẹ vẫn luôn hiện hữu, "vào ra" trong từng ngóc ngách của tâm hồn đứa con.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu chậm rãi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi. Cách chọn lọc hình ảnh "nắng mới", "tiếng gà", "áo đỏ", "giậu thưa" đã tạo nên một bức tranh làng quê đậm chất truyền thống và giàu cảm xúc.
Tổng kết lại, "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư không chỉ là tiếng lòng tri ân sâu sắc dành cho mẹ mà còn chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của mỗi con người. Bài thơ khẳng định rằng: dù thời gian có trôi đi, hình bóng và tình yêu thương của mẹ vẫn luôn là ánh "nắng mới" ấm áp, soi sáng và sưởi ấm tâm hồn ta suốt cuộc đời.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là Nghị luận.
Câu 2: 2 cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1):
- Tần tiện đối lập với phung phí.
- Hào phóng đối lập với keo kiệt.
- (Hoặc: Thích ở nhà đối lập với ưa bay nhảy).
Câu 3: Tác giả cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng" vì:
- Mọi phán xét thường dựa trên lăng kính cá nhân và định kiến chủ quan chứ không phản ánh đúng bản chất con người.
- Mỗi người có một hoàn cảnh, quan điểm và cách sống riêng; phán xét vội vàng sẽ dẫn đến sự sai lệch và thiếu tôn trọng sự khác biệt.
Câu 4: Cách hiểu về quan điểm: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó":
- "Tấm lưới định kiến" là những suy nghĩ hạn hẹp, rập khuôn mà xã hội hoặc bản thân áp đặt lên người khác và chính mình.
- "Buông mình" nghĩa là thỏa hiệp, để định kiến điều khiển suy nghĩ và hành động của mình.
- Ý nghĩa: Khi chấp nhận sống theo định kiến, chúng ta đánh mất khả năng tư duy độc lập, mất đi sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, đồng thời làm tâm hồn trở nên hẹp hòi, tiêu cực.
Câu 5: Thông điệp rút ra (bạn có thể chọn một trong các ý sau):
- Hãy tôn trọng sự khác biệt và sống bao dung với mọi người xung quanh.
- Hãy có chính kiến, lắng nghe tiếng nói nội tâm thay vì để định kiến của người khác chi phối cuộc đời mình.
- Ngừng phán xét để sống một cuộc đời thanh thản và tốt đẹp hơn
Câu 1
Bài thơ Thuật hoài của Phạm Ngũ Lão là tác phẩm tiêu biểu thể hiện vẻ đẹp con người và tinh thần thời đại nhà Trần. Bài thơ khắc họa hình ảnh người anh hùng mang tầm vóc lớn lao, sống giữa không gian rộng lớn của đất trời với lí tưởng cống hiến cho non sông. Hình ảnh “tam quân” hiện lên hùng mạnh, khí thế ngút trời, thể hiện sức mạnh quân đội và niềm tự hào dân tộc sâu sắc. Hai câu thơ cuối bộc lộ rõ khát vọng lập công danh và nỗi “thẹn” cao đẹp của tác giả khi chưa trả xong nợ nước, qua đó cho thấy nhân cách lớn, trách nhiệm cao cả của con người thời đại. Bài thơ được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt Đường luật, ngôn ngữ hàm súc, hình ảnh mang tính ước lệ, sử dụng biện pháp so sánh và phóng đại đặc sắc. Nhờ đó, Thuật hoài không chỉ là lời giãi bày chí làm trai mà còn là bản tuyên ngôn về lí tưởng sống cao đẹp của con người Việt Nam trong lịch sử.
Câu 2
Từ xưa đến nay, mỗi giai đoạn phát triển của dân tộc đều gắn liền với vai trò của thế hệ trẻ. Trong bối cảnh đất nước đang đổi mới, hội nhập sâu rộng với thế giới, những chủ nhân tương lai của đất nước càng phải ý thức rõ hơn về trách nhiệm của mình. Vì vậy, trách nhiệm của thế hệ trẻ hiện nay đối với đất nước là vấn đề có ý nghĩa quan trọng và cấp thiết.
Trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước là ý thức học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đó là việc không ngừng nâng cao tri thức, đạo đức, kỹ năng sống, sống có lí tưởng, hoài bão và mục tiêu rõ ràng. Trách nhiệm ấy được thể hiện qua nhiều hành động cụ thể. Người trẻ chăm chỉ học tập, sáng tạo trong lao động, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng, tình nguyện vì xã hội, bảo vệ môi trường, chấp hành pháp luật và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Nhiều bạn trẻ đã không ngại khó khăn, gian khổ, cống hiến sức trẻ cho những vùng còn nhiều thiếu thốn của đất nước. Nguyên nhân khiến trách nhiệm của thế hệ trẻ trở nên quan trọng là bởi họ là lực lượng đông đảo, năng động, sáng tạo và có khả năng tiếp thu nhanh những thành tựu khoa học công nghệ hiện đại. Sự phát triển của đất nước trong tương lai phụ thuộc rất lớn vào nhận thức và hành động của thế hệ trẻ hôm nay. Ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ có ý nghĩa to lớn đối với xã hội. Khi người trẻ sống có trách nhiệm, đất nước sẽ có nguồn nhân lực chất lượng cao, xã hội phát triển ổn định, văn minh và bền vững. Ngược lại, nếu thế hệ trẻ sống thờ ơ, ích kỉ, thiếu lí tưởng, đất nước sẽ khó phát triển. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: "Trách nhiệm xây dựng đất nước là việc của Nhà nước hoặc của những người đi trước, người trẻ chỉ cần lo cho bản thân" . Ý kiến này là chưa đúng, bởi mỗi công dân, đặc biệt là người trẻ, đều có trách nhiệm chung với tương lai của dân tộc. Đất nước không thể phát triển nếu thiếu sự chung tay của thế hệ trẻ. Để thực hiện tốt trách nhiệm của mình, thế hệ trẻ cần xác định lí tưởng sống đúng đắn, không ngừng học tập, rèn luyện nhân cách, tránh xa lối sống thực dụng, hưởng thụ. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần quan tâm, định hướng, tạo điều kiện để người trẻ phát huy năng lực. Từ đó, mỗi người trẻ cần sống có mục tiêu, có trách nhiệm với gia đình, xã hội và đất nước, dám ước mơ, dám hành động và sẵn sàng cống hiến.
Trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước là vô cùng quan trọng. Khi người trẻ ý thức rõ vai trò của mình và sống có trách nhiệm, đất nước sẽ có một tương lai tươi sáng, bền vững và phát triển mạnh mẽ.
Câu 1
Bài thơ Thuật hoài của Phạm Ngũ Lão là tác phẩm tiêu biểu thể hiện vẻ đẹp con người và tinh thần thời đại nhà Trần. Bài thơ khắc họa hình ảnh người anh hùng mang tầm vóc lớn lao, sống giữa không gian rộng lớn của đất trời với lí tưởng cống hiến cho non sông. Hình ảnh “tam quân” hiện lên hùng mạnh, khí thế ngút trời, thể hiện sức mạnh quân đội và niềm tự hào dân tộc sâu sắc. Hai câu thơ cuối bộc lộ rõ khát vọng lập công danh và nỗi “thẹn” cao đẹp của tác giả khi chưa trả xong nợ nước, qua đó cho thấy nhân cách lớn, trách nhiệm cao cả của con người thời đại. Bài thơ được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt Đường luật, ngôn ngữ hàm súc, hình ảnh mang tính ước lệ, sử dụng biện pháp so sánh và phóng đại đặc sắc. Nhờ đó, Thuật hoài không chỉ là lời giãi bày chí làm trai mà còn là bản tuyên ngôn về lí tưởng sống cao đẹp của con người Việt Nam trong lịch sử.
Câu 2
Từ xưa đến nay, mỗi giai đoạn phát triển của dân tộc đều gắn liền với vai trò của thế hệ trẻ. Trong bối cảnh đất nước đang đổi mới, hội nhập sâu rộng với thế giới, những chủ nhân tương lai của đất nước càng phải ý thức rõ hơn về trách nhiệm của mình. Vì vậy, trách nhiệm của thế hệ trẻ hiện nay đối với đất nước là vấn đề có ý nghĩa quan trọng và cấp thiết.
Trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước là ý thức học tập, rèn luyện và cống hiến để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đó là việc không ngừng nâng cao tri thức, đạo đức, kỹ năng sống, sống có lí tưởng, hoài bão và mục tiêu rõ ràng. Trách nhiệm ấy được thể hiện qua nhiều hành động cụ thể. Người trẻ chăm chỉ học tập, sáng tạo trong lao động, tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng, tình nguyện vì xã hội, bảo vệ môi trường, chấp hành pháp luật và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Nhiều bạn trẻ đã không ngại khó khăn, gian khổ, cống hiến sức trẻ cho những vùng còn nhiều thiếu thốn của đất nước. Nguyên nhân khiến trách nhiệm của thế hệ trẻ trở nên quan trọng là bởi họ là lực lượng đông đảo, năng động, sáng tạo và có khả năng tiếp thu nhanh những thành tựu khoa học công nghệ hiện đại. Sự phát triển của đất nước trong tương lai phụ thuộc rất lớn vào nhận thức và hành động của thế hệ trẻ hôm nay. Ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ có ý nghĩa to lớn đối với xã hội. Khi người trẻ sống có trách nhiệm, đất nước sẽ có nguồn nhân lực chất lượng cao, xã hội phát triển ổn định, văn minh và bền vững. Ngược lại, nếu thế hệ trẻ sống thờ ơ, ích kỉ, thiếu lí tưởng, đất nước sẽ khó phát triển. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: "Trách nhiệm xây dựng đất nước là việc của Nhà nước hoặc của những người đi trước, người trẻ chỉ cần lo cho bản thân" . Ý kiến này là chưa đúng, bởi mỗi công dân, đặc biệt là người trẻ, đều có trách nhiệm chung với tương lai của dân tộc. Đất nước không thể phát triển nếu thiếu sự chung tay của thế hệ trẻ. Để thực hiện tốt trách nhiệm của mình, thế hệ trẻ cần xác định lí tưởng sống đúng đắn, không ngừng học tập, rèn luyện nhân cách, tránh xa lối sống thực dụng, hưởng thụ. Gia đình, nhà trường và xã hội cũng cần quan tâm, định hướng, tạo điều kiện để người trẻ phát huy năng lực. Từ đó, mỗi người trẻ cần sống có mục tiêu, có trách nhiệm với gia đình, xã hội và đất nước, dám ước mơ, dám hành động và sẵn sàng cống hiến.
Trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với đất nước là vô cùng quan trọng. Khi người trẻ ý thức rõ vai trò của mình và sống có trách nhiệm, đất nước sẽ có một tương lai tươi sáng, bền vững và phát triển mạnh mẽ.
câu 1:Nhân vật Hê-ra-clét là đại diện tiêu biểu cho những đặc điểm của nhân vật thần thoại Hy Lạp. Chàng là con của thần Zeus, sở hữu sức mạnh vượt trội, có thể chiến đấu và chiến thắng những quái vật hung tợn như mãng xà Lerna hay sư tử Nemea. Không chỉ có sức mạnh, Hê-ra-clét còn thông minh, kiên cường, sẵn sàng vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt, luôn tìm cách giải quyết khó khăn bằng trí não bên cạnh sức mạnh cơ bắp. Hơn nữa, chàng còn là biểu tượng cho khát vọng chinh phục thiên nhiên, bảo vệ công lý và vươn lên trở thành bất tử, được các vị thần công nhận.
Câu 2:
Trong xã hội hiện đại, bên cạnh những tiến bộ vượt bậc về khoa học công nghệ, vẫn tồn tại một quan niệm đã cũ kỹ và phiến diện rằng: Những công việc tay chân là những công việc bẩn thỉu, thấp kém, không đáng được coi trọng. Đây là một định kiến sâu sắc, ảnh hưởng tiêu cực đến cái nhìn về giá trị con người và sự đóng góp của họ. Chúng ta cần nhìn nhận lại vấn đề này một cách thấu đáo để hiểu rằng mọi lao động chân chính đều đáng quý.
Lao động tay chân là nền tảng của sự sống và phát triển xã hộiMọi công việc, dù là trí óc hay tay chân, đều là một mắt xích quan trọng trong cỗ máy vận hành của xã hội. Chúng ta không thể sống nếu chỉ có những ý tưởng mà không có người thực hiện. Hãy nhìn vào những công trình vĩ đại, những cây cầu, những tòa nhà chọc trời, hay đơn giản chỉ là bữa cơm hàng ngày: tất cả đều là thành quả mồ hôi, công sức của những người thợ, người nông dân. Lao động tay chân trực tiếp tạo ra sản phẩm vật chất, đáp ứng những nhu cầu cơ bản nhất của con người. Thiếu đi những công việc này, xã hội sẽ ngay lập tức rơi vào bế tắc và không thể phát triển.
Quan niệm coi thường lao động tay chân thường xuất phát từ việc đánh đồng giá trị nghề nghiệp với giá trị con người. Đây là một sự nhầm lẫn tai hại. Giá trị cốt lõi của một cá nhân nằm ở nhân cách, đạo đức, nỗ lực vươn lên và sự cống hiến chân thành cho cộng đồng, chứ không phải nằm ở vị trí xã hội hay loại hình công việc họ làm. Một người lao động tay chân có đạo đức tốt, sống có trách nhiệm vẫn đáng kính trọng hơn một người làm việc trí óc nhưng lại sống ích kỷ, thiếu trách nhiệm. Sự cao quý không nằm ở công việc mà nằm ở cách ta thực hiện công việc đó.
Mục đích của việc học tập là mở rộng kiến thức, nâng cao hiểu biết để chúng ta có thêm nhiều lựa chọn trong cuộc sống và tìm thấy công việc mình đam mê, phù hợp với năng lực. Học vấn không phải là công cụ để phân biệt đẳng cấp hay coi thường bất kỳ ngành nghề nào. Ngược lại, kiến thức giúp chúng ta hiểu rằng mọi vị trí đều cần thiết và đáng được tôn trọng. Chính sự tôn trọng lẫn nhau giữa các ngành nghề sẽ tạo nên một xã hội văn minh và đoàn kết.
quan niệm coi thường công việc tay chân là một định kiến cần phải loại bỏ. Mọi lao động chân chính đều đáng quý và cần thiết cho sự tồn tại và phát triển của xã hội. Thay vì phân biệt đối xử, chúng ta hãy trân trọng và biết ơn những đóng góp thầm lặng của những người lao động tay chân. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể xây dựng một cộng đồng công bằng, văn minh và tiến bộ
câu 1:Nhân vật Hê-ra-clét là đại diện tiêu biểu cho những đặc điểm của nhân vật thần thoại Hy Lạp. Chàng là con của thần Zeus, sở hữu sức mạnh vượt trội, có thể chiến đấu và chiến thắng những quái vật hung tợn như mãng xà Lerna hay sư tử Nemea. Không chỉ có sức mạnh, Hê-ra-clét còn thông minh, kiên cường, sẵn sàng vượt qua mọi thử thách khắc nghiệt, luôn tìm cách giải quyết khó khăn bằng trí não bên cạnh sức mạnh cơ bắp. Hơn nữa, chàng còn là biểu tượng cho khát vọng chinh phục thiên nhiên, bảo vệ công lý và vươn lên trở thành bất tử, được các vị thần công nhận.
Câu 2:
Trong xã hội hiện đại, bên cạnh những tiến bộ vượt bậc về khoa học công nghệ, vẫn tồn tại một quan niệm đã cũ kỹ và phiến diện rằng: Những công việc tay chân là những công việc bẩn thỉu, thấp kém, không đáng được coi trọng. Đây là một định kiến sâu sắc, ảnh hưởng tiêu cực đến cái nhìn về giá trị con người và sự đóng góp của họ. Chúng ta cần nhìn nhận lại vấn đề này một cách thấu đáo để hiểu rằng mọi lao động chân chính đều đáng quý.
Lao động tay chân là nền tảng của sự sống và phát triển xã hộiMọi công việc, dù là trí óc hay tay chân, đều là một mắt xích quan trọng trong cỗ máy vận hành của xã hội. Chúng ta không thể sống nếu chỉ có những ý tưởng mà không có người thực hiện. Hãy nhìn vào những công trình vĩ đại, những cây cầu, những tòa nhà chọc trời, hay đơn giản chỉ là bữa cơm hàng ngày: tất cả đều là thành quả mồ hôi, công sức của những người thợ, người nông dân. Lao động tay chân trực tiếp tạo ra sản phẩm vật chất, đáp ứng những nhu cầu cơ bản nhất của con người. Thiếu đi những công việc này, xã hội sẽ ngay lập tức rơi vào bế tắc và không thể phát triển.
Quan niệm coi thường lao động tay chân thường xuất phát từ việc đánh đồng giá trị nghề nghiệp với giá trị con người. Đây là một sự nhầm lẫn tai hại. Giá trị cốt lõi của một cá nhân nằm ở nhân cách, đạo đức, nỗ lực vươn lên và sự cống hiến chân thành cho cộng đồng, chứ không phải nằm ở vị trí xã hội hay loại hình công việc họ làm. Một người lao động tay chân có đạo đức tốt, sống có trách nhiệm vẫn đáng kính trọng hơn một người làm việc trí óc nhưng lại sống ích kỷ, thiếu trách nhiệm. Sự cao quý không nằm ở công việc mà nằm ở cách ta thực hiện công việc đó.
Mục đích của việc học tập là mở rộng kiến thức, nâng cao hiểu biết để chúng ta có thêm nhiều lựa chọn trong cuộc sống và tìm thấy công việc mình đam mê, phù hợp với năng lực. Học vấn không phải là công cụ để phân biệt đẳng cấp hay coi thường bất kỳ ngành nghề nào. Ngược lại, kiến thức giúp chúng ta hiểu rằng mọi vị trí đều cần thiết và đáng được tôn trọng. Chính sự tôn trọng lẫn nhau giữa các ngành nghề sẽ tạo nên một xã hội văn minh và đoàn kết.
quan niệm coi thường công việc tay chân là một định kiến cần phải loại bỏ. Mọi lao động chân chính đều đáng quý và cần thiết cho sự tồn tại và phát triển của xã hội. Thay vì phân biệt đối xử, chúng ta hãy trân trọng và biết ơn những đóng góp thầm lặng của những người lao động tay chân. Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể xây dựng một cộng đồng công bằng, văn minh và tiến bộ