PHÚ NGỌC MAI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHÚ NGỌC MAI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Vai trò

​-Cung cấp hàng hóa và dịch vụ thiết yếu: DNNN đã đóng góp quan trọng vào việc cung cấp hàng hóa và dịch vụ cơ bản cho xã hội, đặc biệt trong các lĩnh vực như điện, nước, giao thông vận tải và viễn thông.

-Thúc đẩy phát triển các ngành kinh tế mũi nhọn: DNNN thường đóng vai trò chủ lực trong các ngành công nghiệp chiến lược như dầu khí, điện lực, và ngân hàng. 

-Đảm bảo an ninh kinh tế: DNNN góp phần quan trọng vào việc bảo đảm an ninh kinh tế, đặc biệt trong bối cảnh cạnh tranh quốc tế ngày càng gay gắt. 

-Tạo công ăn việc làm: DNNN là một trong những nguồn tạo ra việc làm lớn nhất trong nền kinh tế, góp phần giảm tỷ lệ thất nghiệp và tăng thu nhập cho người lao động.

-Thực hiện các chính sách xã hội: DNNN thường tham gia vào việc thực hiện các chương trình an sinh xã hội, như hỗ trợ người nghèo, phát triển hạ tầng.

Cần điều chỉnh:

-Tăng cường minh bạch và trách nhiệm giải trình: Cần có những quy định rõ ràng về quản lý và giám sát hoạt động của DNNN.

-Thúc đẩy cổ phần hóa và chuyển đổi mô hình quản lý: Cần tiếp tục đẩy mạnh quá trình cổ phần hóa DNNN để nâng cao hiệu quả hoạt động. 

-Tăng cường năng lực cạnh tranh: DNNN cần cải thiện năng lực cạnh tranh thông qua việc áp dụng công nghệ mới, cải tiến quy trình sản xuất và nâng cao chất lượng sản phẩm.

-Định hướng phát triển bền vững: Cần có các chính sách khuyến khích DNNN thực hiện các hoạt động sản xuất và kinh doanh bền vững, chú trọng đến bảo vệ môi trường 

-Hợp tác và liên kết với khu vực tư nhân: Khuyến khích DNNN hợp tác với các doanh nghiệp tư nhân, đặc biệt trong các dự án lớn và các lĩnh vực cần đầu tư mạnh mẽ. 

-Đào tạo và phát triển nguồn nhân lực: DNNN cần chú trọng vào việc đào tạo và phát triển nguồn nhân lực, nâng cao trình độ chuyên môn và kỹ năng cho người lao động

câu 1:                     

Bài thơ của Nguyễn Ái Quốc đã thể hiện một quan niệm sáng tác sâu sắc, gắn liền với hoàn cảnh lịch sử của dân tộc. Hai câu thơ đầu gợi nhắc đến thơ ca xưa vốn thiên về việc ngợi ca vẻ đẹp thiên nhiên với những hình ảnh quen thuộc như núi, sông, hoa, tuyết, trăng, gió. Đó là thế giới nghệ thuật mang vẻ đẹp thanh cao, tao nhã, thể hiện cảm hứng lãng mạn của thơ ca truyền thống. Tuy nhiên, trong hai câu thơ sau, tác giả đã đặt thơ ca vào yêu cầu của thời đại mới. Trong hoàn cảnh đất nước đang đấu tranh giành độc lập, thơ không chỉ dừng lại ở cảm xúc thẩm mĩ mà cần có “thép”, tức là tinh thần chiến đấu, ý chí cách mạng mạnh mẽ. Người làm thơ không thể đứng ngoài cuộc sống mà phải biết “xung phong”, dấn thân vào con đường đấu tranh vì dân tộc. Qua bài thơ ngắn gọn mà hàm súc, Nguyễn Ái Quốc đã khẳng định sự thống nhất giữa văn chương và cách mạng, giữa cảm hứng nghệ thuật và trách nhiệm xã hội. Điều đó góp phần làm nổi bật hình ảnh người nghệ sĩ – chiến sĩ, đồng thời thể hiện rõ vai trò của văn học trong đời sống và lịch sử dân tộc.

câu 2:                   

Trong dòng chảy không ngừng của thời gian và sự phát triển mạnh mẽ của xã hội hiện đại, văn hóa truyền thống của dân tộc vừa là cội nguồn, vừa là điểm tựa tinh thần vững chắc cho mỗi con người Việt Nam. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, những người đang đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành và việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống mang ý nghĩa vô cùng quan trọng.

Trước hết, văn hóa truyền thống là kết tinh của lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc. Đó là những phong tục tập quán tốt đẹp, là đạo lí “uống nước nhớ nguồn”, “tôn sư trọng đạo”, là lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, nhân ái. Những giá trị ấy đã giúp dân tộc Việt Nam vượt qua bao khó khăn, thử thách để tồn tại và phát triển. Vì vậy, việc giữ gìn văn hóa truyền thống không chỉ là trân trọng quá khứ mà còn là cách để mỗi người hiểu rõ hơn về cội nguồn, bản sắc dân tộc của chính mình.

Tuy nhiên, trong bối cảnh hội nhập quốc tế và sự bùng nổ của công nghệ thông tin, một bộ phận giới trẻ hiện nay có biểu hiện thờ ơ, xa rời các giá trị văn hóa truyền thống. Không ít bạn trẻ chạy theo lối sống thực dụng, sính ngoại, coi nhẹ tiếng Việt, phong tục tập quán và những nét đẹp văn hóa của dân tộc. Điều đó đặt ra yêu cầu cấp thiết đối với thế hệ trẻ: phải có ý thức đúng đắn trong việc bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống, đồng thời tiếp thu có chọn lọc tinh hoa văn hóa nhân loại.

Là một học sinh lớp 12, em nhận thức rõ rằng việc giữ gìn và phát huy văn hóa truyền thống trước hết thể hiện ở những hành động nhỏ, gần gũi trong cuộc sống hằng ngày. Đó là biết kính trọng ông bà, cha mẹ; lễ phép với thầy cô; giữ gìn tiếng Việt trong sáng; trân trọng các ngày lễ, Tết truyền thống của dân tộc. Bên cạnh đó, giới trẻ cần tích cực tìm hiểu lịch sử, văn hóa dân tộc thông qua sách vở, bảo tàng, các hoạt động trải nghiệm thực tế để nuôi dưỡng lòng tự hào và ý thức trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Không chỉ dừng lại ở việc bảo tồn, thế hệ trẻ còn có vai trò quan trọng trong việc phát huy các giá trị văn hóa truyền thống trong đời sống hiện đại. Việc quảng bá hình ảnh văn hóa Việt Nam ra thế giới thông qua mạng xã hội, các hoạt động giao lưu văn hóa, sáng tạo nghệ thuật dựa trên chất liệu truyền thống chính là cách để văn hóa dân tộc được “sống” trong thời đại mới. Khi biết kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại, văn hóa dân tộc sẽ không bị mai một mà ngày càng phát triển bền vững.

Tóm lại, giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống là trách nhiệm của mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay, tự nhắc mình phải không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, trân trọng và lan tỏa những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc. Bởi chỉ khi biết giữ gìn bản sắc văn hóa, chúng ta mới có thể tự tin hội nhập và góp phần xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, văn minh

Câu1: bài thơ được viết theo nhể thơ thất ngôn tứ tuyệt đường luật

Câu2:bài thơ được vết theo luật bằng của thơ đường luật

Câu3:biện pháp tu từ được liệt kê trong câu

“Sơn thủy yên hoa tuyết nguyệt phong” (Núi, sông, khói, hoa, tuyết, trăng, gió)

-Tác dụng :+Gợi lên vẻ đẹp quen thuộc, cổ điển của thiên nhiên trong thơ xưa.

+Làm nổi bật nội dung thơ cổ chủ yếu ca ngợi cảnh đẹp, ít phản ánh hiện thực xã hội.

+Tạo tiền đề để tác giả so sánh với thơ hiện đại ở hai câu sau.

Câu4:

-Vì:+Thời đại lúc bấy giờ đất nước đang trong cảnh mất nước, nhân dân đau khổ, cách mạng cần đấu tranh.

+Thơ ca không chỉ ca ngợi thiên nhiên mà phải phục vụ cuộc sống, phục vụ cách mạng.

+Nhà thơ phải có tinh thần chiến đấu, dấn thân, cổ vũ con người đứng lên chống áp bức.

=>Thơ hiện đại cần “có thép”, nhà thơ phải biết “xung phong”.

Câu5:

-Cấu tứ bài thơ theo kiểu so sánh – đối chiếu:

+Hai câu đầu: nói về đặc điểm của thơ ca xưa (thiên về vẻ đẹp thiên nhiên).

+Hai câu sau: khẳng định yêu cầu của thơ ca hiện đại (phải có tinh thần chiến đấu).

=>Cấu tứ chặt chẽ, rõ ràng, thể hiện tư tưởng tiến bộ về chức năng của thơ ca.

Câu1: ngôi thứ nhất- xưng tôi

Câu 2: Kiệt tác của cậu bé là:

- Bức vẽ số một: hình con trăn nuốt con voi nhìn bên ngoài giống cái mũ

- Bức vẽ số hai: vẽ rõ bên trong bụng con trăn có con voi

Câu 3: Người lớn khuyên cậu bé tập trung học các môn văn hóa vì:

- Họ không hiểu được trí tưởng tượng của cậu bé

- Họ coi trọng những kiến thức “thiết thực” địa lí, lịch sử, toán, ngữ pháp hơn nghệ thuật

- Họ nghĩ vẽ vời không quan trọng và không giúp ích cho tương lai

Câu 4: Người lớn được miêu tả là: Thiếu trí tưởng tượng, chỉ nhìn bề ngoài (bức tranh là “cái mũ”); Khô khan, thực tế, không hiểu thế giới của trẻ em; Bảo thủ, áp đặt suy nghĩ lên trẻ

*Nhận xét: Những người lớn này đáng tiếc vì họ đã đánh mất sự hồn nhiên, trí tưởng tượng và không biết lắng nghe trẻ em

Câu 5: Bài học rút ra:

- Chúng ta cần giữ gìn trí tưởng tượng và sự sáng tạo của bản thân

- Không nên vội đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài

- Người lớn cần lắng nghe, thấu hiểu trẻ em hơn

- Mỗi người nên theo đuổi đam mê, không để người khác làm mất đi ước mơ của mình

Câu 1:

Nhân vật "tôi" trong đoạn trích mở đầu của tác phẩm Hoàng tử bé không chỉ đơn thuần là người kể chuyện, mà còn là hiện thân của một bi kịch về sự lạc lõng giữa thế giới người lớn khô khan. Ngay từ khi lên sáu, "tôi" đã bộc lộ một bản năng nghệ sĩ thuần khiết với trí tưởng tượng vượt xa những giới hạn vật lý thông thường. Hình ảnh con trăn nuốt chửng con thú dữ trong cuốn sách về rừng hoang đã khơi dậy trong cậu bé một khát khao tái hiện thế giới qua lăng kính cá nhân. Tuy nhiên, bức "kiệt tác số một" – vẽ một con trăn đang tiêu hóa một con voi – lại trở thành một phép thử nghiệt ngã cho sự kết nối giữa hai thế giới: trẻ thơ và người lớn.Sự đối lập giữa cái nhìn của "tôi" và "người lớn" chính là điểm mấu chốt khắc họa tính cách nhân vật. Trong khi cậu bé nhìn thấy một cuộc đấu tranh sinh tồn mãnh liệt và đầy bí ẩn bên trong bụng con trăn, thì những người lớn chỉ thấy một "cái mũ" tầm thường và vô hại. Nỗi thất vọng của "tôi" không chỉ đến từ việc bị chê bai kỹ năng hội họa, mà sâu sắc hơn, đó là nỗi đau khi trí tưởng tượng bị từ chối. Phản ứng của người lớn – khuyên cậu nên gạt bỏ những bức vẽ "vô bổ" để tập trung vào địa lý, lịch sử, toán học – đại diện cho áp lực của xã hội thực dụng, nơi những giá trị tinh thần bị bóp nghẹt bởi những con số và sự hữu dụng bề nổi.Chính vì sự cô độc ấy, "tôi" đã phải chọn một ngã rẽ khác: trở thành phi công. Nghề nghiệp này cho phép nhân vật bay lượn trên bầu trời, giữ một khoảng cách nhất định với mặt đất đầy những quy tắc cứng nhắc. Thế nhưng, dù đã trưởng thành và tiếp xúc với rất nhiều "người lớn quan trọng", nhân vật "tôi" vẫn luôn mang theo bức vẽ số một như một "chiếc la bàn tâm hồn". Cậu dùng nó để tìm kiếm một người bạn thực sự, một người có khả năng nhìn thấu lớp vỏ "cái mũ" để thấy con voi bên trong. Nhân vật "tôi" vừa là một người lớn đã "bị thuần hóa" bởi cuộc đời, nhưng cũng vừa là một đứa trẻ vĩnh cửu, luôn khao khát sự thấu cảm và sự chân thực. Qua nhân vật này, Saint-Exupéry đã gửi gắm một thông điệp xót xa: sự trưởng thành đôi khi là một quá trình đánh mất đi đôi mắt của trái tim, và nhân vật "tôi" chính là người đang nỗ lực cứu vãn những mảnh vỡ cuối cùng của sự hồn nhiên đó.

Câu 2

Trong mênh mông của văn học thế giới, hiếm có tác phẩm nào thức tỉnh tâm hồn con người về sự hồn nhiên mạnh mẽ như Hoàng tử bé của Antoine de Saint-Exupéry. Qua hình ảnh cậu bé với bức vẽ con trăn nuốt voi bị người lớn coi là cái mũ, ta sực nhớ đến nhận định đầy suy tư của Giacomo Leopardi: "Trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì, còn người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả". Câu nói như một tấm gương phản chiếu sự đối lập nghiệt ngã giữa hai thế giới quan: một bên là sự giàu có của trí tưởng tượng, một bên là sự nghèo nàn của tâm hồn thực dụng.

Trước hết, tại sao nói "trẻ con tìm thấy tất cả ở nơi chẳng có gì"? Với một đứa trẻ, thế giới không vận hành bằng những con số hay định nghĩa khô khan. "Chẳng có gì" ở đây có thể là một hòn đá cuội, một chiếc hộp rỗng, hay một đường kẻ nguệch ngoạc trên giấy. Nhưng qua lăng kính của trẻ thơ, hòn đá ấy là một hành tinh xa xôi, chiếc hộp là ngôi nhà của một con cừu bí ẩn, và đường kẻ ấy chính là con trăn đang tiêu hóa một con voi khổng lồ. Trẻ em sở hữu một năng lực kỳ diệu: năng lực sáng tạo ra ý nghĩa. Chúng không nhìn sự vật bằng hình dáng vật lý đơn thuần mà nhìn bằng trái tim và niềm tin thuần khiết. Với chúng, thế giới là một kho báu vô tận mà mỗi ngóc ngách đều ẩn chứa một câu chuyện.

Ngược lại, bi kịch nằm ở vế thứ hai: "người lớn chẳng tìm được gì trong tất cả". "Tất cả" ở đây chính là sự đủ đầy về kiến thức, vật chất, địa vị và những trải nghiệm thực tế. Người lớn biết rõ về địa lý, lịch sử, toán học; họ sở hữu những chiếc cà vạt sang trọng và bàn luận về chính trị, bài bạc. Thế nhưng, chính sự "biết tất cả" ấy lại vô tình trở thành bức tường ngăn cách họ với vẻ đẹp đích thực của cuộc sống. Khi tâm hồn đã bị "thuần hóa" bởi tư duy thực dụng, họ chỉ nhìn thấy những gì có ích, có giá trị sử dụng. Họ nhìn bức vẽ của nhân vật "tôi" và chỉ thấy một cái mũ vì họ đã mất đi khả năng nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc. Họ có tất cả các phương tiện để hiểu thế giới, nhưng lại thiếu đi cái "chìa khóa" quan trọng nhất: sự rung động và trí tưởng tượng.

Sự đối lập này dẫn đến một hệ lụy xót xa mà chúng ta thấy trong đoạn trích: nhân vật "tôi" đã phải từ bỏ ước mơ họa sĩ để học lái máy bay. Xã hội người lớn tôn vinh những môn học "văn hóa" nhưng lại xem nhẹ những giấc mơ "viển vông". Họ nhân danh sự trưởng thành để ép buộc trẻ em phải nhìn thế giới theo cách của họ – một cách nhìn phẳng lặng, thiếu màu sắc và đầy tính toán. Khi người lớn khuyên cậu bé hãy "để tâm vào môn địa, môn sử, môn toán", họ đã vô tình dập tắt một mầm mống nghệ thuật thiên tài, biến một tâm hồn bay bổng thành một bánh răng trong bộ máy xã hội.

Tuy nhiên, bài học từ câu nói của Leopardi không phải để chúng ta phủ nhận sự trưởng thành, mà là để nhắc nhở chúng ta về sự cân bằng. Chúng ta cần kiến thức để sinh tồn, nhưng chúng ta cần trí tưởng tượng để "sống" đúng nghĩa. Một người lớn thực sự sáng suốt là người dù có đi khắp thế gian, am tường mọi lẽ, vẫn giữ được trong lòng một "đứa trẻ" biết ngạc nhiên trước một bông hoa hay biết đau lòng trước một bức vẽ bị hiểu lầm. Như nhân vật "tôi", dù đã trở thành phi công, vẫn luôn giữ bức vẽ số một bên mình như một lời nhắc nhở về bản ngã chân thật.

Tóm lại, thế giới không thay đổi, chỉ có cách chúng ta nhìn thế giới là thay đổi. Đừng để sự giàu có về vật chất và kiến thức tỉ lệ nghịch với sự nghèo nàn của tâm hồn. Hãy học cách "tìm thấy tất cả" từ những điều giản đơn nhất, để cuộc đời không chỉ là một chuỗi những phép tính khô khan, mà là một cuộc phiêu lưu đầy màu sắc của trái tim. Bởi sau cùng, như lời của chính Hoàng tử bé: "Người ta chỉ nhìn rõ được bằng trái tim. Những gì cốt yếu thì mắt thường không nhìn thấy được".


Câu 1 :

Văn bản "Cái đẹp trong truyện ngắn Muối của rừng" của Nguyễn Huy Thiệp thuyết phục người đọc nhờ sự kết hợp khéo léo giữa miêu tả thiên nhiên tươi đẹp và sự thức tỉnh của nhân vật trước hành động tàn bạo với thiên nhiên. Truyện mở đầu với những mô tả đẹp đẽ, tinh tế về thiên nhiên: “cây cối nhú lộc non”, “rừng xanh ngắt và ẩm ướt” khiến người đọc cảm nhận được vẻ đẹp trong trẻo, mát mẻ của thiên nhiên. Tuy nhiên, sự tương phản giữa vẻ đẹp ấy và hành động đi săn của nhân vật chính – ông Diều – lại tạo ra một mâu thuẫn gay gắt. Khi thiên nhiên đang căng tràn sức sống, ông Diều lại lựa chọn săn bắn, một hành động tàn phá môi trường sống, khiến ông phải đối diện với cảm giác tội lỗi và hối hận.

Điểm thuyết phục trong văn bản là cách nhà văn đã để nhân vật tự nhận thức vẻ đẹp giản dị của thiên nhiên thông qua dòng tâm trạng của ông Diều. Nhờ những chi tiết đầy cảm xúc, như tiếng gọi của khỉ đực và khỉ con, hay sự ám ảnh của rừng sâu, Nguyễn Huy Thiệp đã xây dựng một thông điệp mạnh mẽ về việc con người cần phải bảo vệ thiên nhiên, chứ không phải chỉ coi đó là một công cụ để thỏa mãn thú vui cá nhân. Cách tiếp cận này không chỉ thể hiện tài năng của nhà văn mà còn tạo ra sức thuyết phục mạnh mẽ đối với người đọc, khiến họ phải suy nghĩ lại về mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên.

Câu 2 :

Hiện nay, trên các nền tảng mạng xã hội xuất hiện ngày càng nhiều clip ghi lại quá trình thu gom rác thải tại các ao hồ, chân cầu, bãi biển của các bạn trẻ trên khắp cả nước. Từ góc nhìn của người trẻ, hiện tượng này không chỉ là một trào lưu nhất thời mà còn phản ánh sự chuyển biến tích cực trong nhận thức, trách nhiệm và lối sống của thế hệ trẻ trước vấn đề môi trường.
Trước hết, cần khẳng định rằng những clip thu gom rác mang ý nghĩa xã hội sâu sắc. Trong bối cảnh môi trường đang bị ô nhiễm nghiêm trọng bởi rác thải nhựa, nước thải sinh hoạt và ý thức kém của con người, hành động trực tiếp dọn dẹp rác của các bạn trẻ là việc làm thiết thực, cụ thể. Thay vì chỉ lên tiếng kêu gọi hay chia sẻ những thông điệp mang tính lý thuyết, họ chọn hành động thực tế: lội xuống ao hồ, nhặt rác ven biển, làm sạch những nơi từng bị bỏ quên. Những hình ảnh ấy không chỉ góp phần cải thiện môi trường sống mà còn lan tỏa tinh thần sống xanh, sống có trách nhiệm đến cộng đồng.
Từ góc nhìn của người trẻ, đây còn là cách để khẳng định vai trò và tiếng nói của thế hệ mình. Trong xã hội hiện đại, giới trẻ thường bị cho là sống ảo, thờ ơ với các vấn đề chung. Tuy nhiên, chính những clip thu gom rác được đăng tải trên mạng xã hội đã phản bác quan niệm ấy. Người trẻ hôm nay không quay lưng với thực tại mà biết tận dụng sức lan tỏa của công nghệ để truyền cảm hứng tích cực. Một video ngắn có thể tiếp cận hàng nghìn, thậm chí hàng triệu người, từ đó đánh thức ý thức bảo vệ môi trường trong mỗi cá nhân.
Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận hiện tượng này một cách tỉnh táo. Bên cạnh những bạn trẻ thực sự hành động vì môi trường, vẫn tồn tại một số trường hợp làm clip chỉ để “câu view”, đánh bóng hình ảnh cá nhân. Nếu việc thu gom rác chỉ dừng lại ở khuôn hình máy quay, thiếu tính bền vững và không xuất phát từ ý thức lâu dài thì hiệu quả mang lại sẽ rất hạn chế. Vì vậy, điều quan trọng không nằm ở việc clip được quay đẹp đến đâu, mà ở sự thay đổi trong nhận thức và hành động sau đó của người tham gia và người xem.
Là một người trẻ, tôi cho rằng những clip thu gom rác trên mạng xã hội cần được nhìn nhận và khuyến khích theo hướng tích cực, đồng thời gắn liền với trách nhiệm lâu dài. Bảo vệ môi trường không phải là việc làm trong một ngày hay một video, mà là hành trình bền bỉ của ý thức và hành động. Mỗi bạn trẻ có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: không xả rác bừa bãi, hạn chế đồ nhựa dùng một lần, tham gia các hoạt động cộng đồng vì môi trường.
Tóm lại, hiện tượng các bạn trẻ quay clip thu gom rác là tín hiệu đáng mừng, thể hiện tinh thần trách nhiệm và khát vọng đóng góp cho xã hội của thế hệ trẻ. Khi hành động xuất phát từ ý thức chân thành và được duy trì bền vững, người trẻ không chỉ làm sạch môi trường mà còn góp phần xây dựng một tương lai xanh, sạch và đáng sống hơn cho tất cả mọi người.

Câu1:

Luận đề của văn bản trên là: :vẻ đẹp tâm hồn của con người và vẻ đẹp bình dị của thiên nhiên.

Câu2:

Rõ ràng cái đẹp của thiên nhiên không chỉ đánh thức mĩ quan mà còn khơi dậy nhận thức, suy nghĩ tích cực của ông Diểu về vẻ đẹp của chính nó.

Câu3:

Nhan đề đã khái quát được quá trình chuyển biến từ hành động "làm điều ác" sang hành động "hướng thiện" của nhân vật ông Diểu. Hành động hướng thiện này chính là điểm mấu chốt tạo nên "vẻ đẹp" trong tâm hồn nhân vật mà văn bản muốn nhấn mạnh và phân tích.

Câu4:

Biện pháp tu từ: Liệt kê

Tác dụng:

- Làm rõ vấn đề, tăng sức biểu đạt và cụ thể cho câu văn. Giúp người đọc dễ dàng hình dung được sinh động về không gian và âm thanh.

- Nhấn mạnh sự đối lập và xung đột của không gian rừng núi và muông thú, đối lập sự quấn quýt tĩnh lặng của ba con khỉ với tiếng súng săn dữ dội.

- Qua đó còn làm nổi bật nguyên nhân thức tỉnh của nhân vật Diểu. Từ đó tác giả gửi gắm thông điệp yêu thiên nhiên và bảo vệ thiên nhiên đến các độc giả.

Câu 5:

Mục đích: nhằm khẳng định và ca ngợi vẻ đẹp thiên lương trong tâm hồn con người và vẻ đẹp của thiên nhiên. Đồng thời cũng thức tỉnh con người về trách nhiệm đối với sự sống còn của thiên nhiên và sự tuyệt chủng của những động vật quý hiếm.

Quan điểm của người viết: sự hướng thiện trong mỗi con người đều đáng được trân trọng và cần được nhìn nhận, lan toả điều đó tới mọi người xung quanh. Qua đó nhấn mạnh cái đẹp của thiên nhiên có thể thức tỉnh được lương tri của con người.

Tình cảm của người viêt là sự trân trọng và ngợi ca vẻ đẹp hùng vĩ nhưng lại mộc mạc của thiên nhiên. Là sự đồng cảm của người viết đối với sự chuyển biến nội tâm của nhân vật ông Diểu và thái độ phê phán những hành động phá hoại thiên nhiên của con người.

Câu 1 :

Thể loại văn bản : truyện ngắn

Câu 2 :

Ngôi kể trong văn bản : ngôi thứ ba , người kể ẩn mình không trực tiếp tham gia vào câu chuyện

Câu 3 :

Cốt truyện của văn bản dựa trên truyền thuyết " Sơn Tinh Thủy Tinh "

Nhận xét : Tác giả không nhấn mạnh vào cuộc giao tranh giữa Thủy Tinh và Sơn Tinh như truyền thuyết cũ, mà tập trung vào bi kịch tình yêu, nỗi đau, sự cô đơn và khát vọng được yêu thương của Thủy Tinh . Cốt truyện mang tính tâm lý – bi thương – nhân văn hơn.

Câu 4 :

Chi tiết hoang đường, kì ảo trong truyện là cảnh Thủy Tinh từ dòng nước hiện lên gặp Mỵ Nương.

Chi tiết này giúp câu chuyện trở nên huyền ảo, hấp dẫn . Thể hiện rõ thế giới giao hòa giữa con người và thần linh. Qua đó, tác giả muốn nói rằng dù là vị thần hay con người, ai cũng có trái tim biết yêu, biết đau khổ và khao khát được hạnh phúc. Nhờ yếu tố kì ảo ấy, câu chuyện vừa mang vẻ đẹp cổ tích, vừa thể hiện ý nghĩa nhân văn sâu sắc.

Câu 5 :

Em ấn tượng nhất với chi tiết Thủy Tinh vẫn nhớ thương và hướng về Mỵ Nương dù không thể gặp lại nàng.

Vì chi tiết này thể hiện một tình yêu chân thành, sâu nặng và đầy hy sinh. Thủy Tinh không hận thù mà chỉ giữ trong lòng nỗi nhớ, nỗi cô đơn lặng lẽ. Điều đó cho thấy tình yêu thật sự không chỉ là chiếm hữu mà còn là biết chấp nhận và vị tha. Chính chi tiết ấy đã làm cho câu chuyện trở nên cảm động và nhân văn hơn.


Câu 1 :

Trong kho tàng văn học Việt Nam, truyền thuyết “Sơn Tinh – Thủy Tinh” là một tác phẩm quen thuộc, giải thích hiện tượng thiên nhiên hằng năm “Thủy Tinh dâng nước lên đánh Sơn Tinh”. Ở đó, Thủy Tinh hiện lên như vị thần nước kiêu hãnh, nóng nảy, tượng trưng cho sức mạnh dữ dội, tàn phá của thiên nhiên. Hàng năm, chàng dâng nước lên cao để trả thù, nhưng cuối cùng vẫn thất bại trước Sơn Tinh – biểu tượng cho con người chinh phục tự nhiên. Hình tượng Thủy Tinh trong truyền thuyết vì vậy mang tính chất ẩn dụ, phản ánh cuộc đấu tranh giữa con người và sức mạnh tự nhiên trong buổi đầu dựng nước. Tuy nhiên, đến truyện ngắn “Sự tích những ngày đẹp trời” của Hòa Vang, Thủy Tinh được nhìn bằng một góc độ hoàn toàn mới. Không còn là vị thần hiếu chiến, chàng trở thành một con người biết yêu, biết đau, biết cô đơn. Tác giả đã khoác lên Thủy Tinh một tâm hồn trần thế – khao khát được yêu thương, được thấu hiểu. Cuộc chiến năm xưa giờ chỉ còn là biểu tượng cho nỗi đau của một tình yêu không được đáp lại. Từ chỗ là “kẻ thù” trong truyền thuyết, Thủy Tinh trong truyện hiện đại trở thành “người đáng thương”, mang trong mình bi kịch muôn thuở của tình yêu: yêu mà không được yêu. Sự chuyển hóa hình tượng ấy thể hiện cái nhìn nhân văn, mới mẻ của con người thời hiện đại – luôn khao khát thấu hiểu và cảm thông, ngay cả với những nhân vật từng bị coi là hung thần. Qua đó, Hòa Vang không chỉ làm mới một truyền thuyết quen thuộc mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc: đằng sau những cơn cuồng nộ của tự nhiên là một trái tim biết yêu, biết đau, và luôn hướng về ánh sáng của tình yêu và lòng nhân ái.

Câu 2 :

Tình yêu là một trong những tình cảm thiêng liêng và cao đẹp nhất của con người. Trong tình yêu, con người biết sống hết mình, biết quan tâm, chia sẻ và đặc biệt là biết hy sinh – sẵn sàng đặt hạnh phúc của người mình yêu lên trên lợi ích của bản thân. Chính sự hy sinh ấy đã làm cho tình yêu trở nên sâu sắc, bền chặt và mang ý nghĩa nhân văn cao cả.

Trước hết, hy sinh trong tình yêu là biểu hiện của tình cảm chân thành và cao quý. Khi yêu thật lòng, con người sẽ không chỉ muốn nhận mà còn muốn cho đi, muốn làm tất cả để người mình yêu được hạnh phúc. Sự hy sinh ấy có thể rất giản dị: nhường nhịn một lời, im lặng để người kia được bình yên, hoặc chấp nhận thiệt thòi để giữ gìn mối quan hệ. Chính vì thế, hy sinh là thước đo cho độ sâu đậm của tình yêu. Người biết hy sinh là người biết sống vì người khác, biết yêu thương bằng trái tim vị tha, trong sáng và nhân hậu.

Thứ hai, sự hy sinh trong tình yêu giúp con người trưởng thành hơn. Khi biết đặt người khác lên trước bản thân, ta học được cách sống bao dung, hiểu biết và kiên nhẫn hơn. Tình yêu có sự hy sinh sẽ không còn là cảm xúc nhất thời, mà là một hành trình đồng hành, sẻ chia và nâng đỡ nhau qua khó khăn. Trong truyện “Sự tích những ngày đẹp trời” của Hòa Vang, nhân vật Thủy Tinh là minh chứng cho tình yêu có sức mạnh hy sinh lớn lao. Dù biết rằng tình yêu với Mỵ Nương là vô vọng, chàng vẫn chọn cách giữ trong lòng sự nhớ thương và chúc phúc. Đó là một tình yêu không ích kỷ, không chiếm hữu, mà là tình yêu vị tha – thứ tình yêu khiến con người trở nên cao cả và nhân văn hơn.

Tuy nhiên, hy sinh trong tình yêu không có nghĩa là đánh mất chính mình. Hy sinh chỉ thật sự có ý nghĩa khi xuất phát từ tình cảm chân thành, chứ không phải là sự mù quáng hay cam chịu. Một người biết yêu đúng nghĩa sẽ dám hy sinh nhưng cũng biết bảo vệ lòng tự trọng của mình. Bởi tình yêu chỉ đẹp khi cả hai cùng nỗ lực, cùng cho đi và cùng trân trọng. Hy sinh một chiều không phải là tình yêu, mà là sự đánh đổi không xứng đáng.

Sự hy sinh trong tình yêu còn giúp con người hiểu được giá trị của hạnh phúc. Khi ta dám hi sinh thời gian, công sức, cảm xúc để gìn giữ một mối quan hệ, ta sẽ càng biết quý trọng tình yêu ấy. Chính sự cho đi ấy khiến trái tim con người trở nên ấm áp và nhân hậu hơn. Cuộc sống có thể khiến ta thay đổi, nhưng chỉ có tình yêu có hy sinh mới giúp ta sống trọn vẹn với chính mình và với người khác.

Tóm lại, sự hy sinh là linh hồn của tình yêu đích thực. Nó khiến tình yêu vượt qua những giới hạn của thời gian và không gian, khiến trái tim con người trở nên bao dung và đẹp đẽ hơn. Một tình yêu có hy sinh là tình yêu biết cho đi, biết thấu hiểu và biết sống vì nhau. Và chính từ những điều tưởng như nhỏ bé ấy, con người tìm thấy hạnh phúc lớn lao – hạnh phúc của việc được yêu và được sống trong tình yêu chân thành