Phùng Đỗ Như Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
Câu1: trong một thế giới vận động không ngừng với hàng tỉ cá thể, việc tôn trọng sự khác biệt chính là sợi dây gắn kết và tạo nên sự văn minh. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ đơn thuần là chấp nhận những quan điểm trái chiều, mà còn là sự trân trọng những nét riêng riêng biệt về ngoại hình, văn hóa , lối sống và tư duy của người xung quanh. Khi biết tôn trọng người khác, chúng ta tự mở ra cho mình cơ hội để học hỏi làm giàu vốn sống và thoát khỏi cái nhìn phiến diện, hạn hẹp của bản thân. Một xã hội biết chấp nhận sự đa dạng sẽ là một xã hội ít xung đột, Nơi mỗi cá nhân đều cảm thấy an toàn và tự tin để bộc lộ bản sắc, sáng tạo của mình. Ngược lại nếu cứ mãi phán xét dựa trên định kiến cá nhân chúng ta sẽ vô tình tự do mình trong tấm lưới hẹp hòi gây tổn thương cho người khác và làm rạn nứt các mối quan hệ. lời nhắn nhủ trong văn bản của hãy học cách là nghe lời thì thầm của để hiểu rằng: Mỗi sự khác biệt đều là một mảnh ghép quý giá tạo nên bức tranh cuộc sống đã sắc màu
Câu2:Lưu Trọng Lư là một trong những đại diện tiêu biểu của phong trào Thơ mới với hồn thơ mộng ảo, tình tứ nhưng cũng rất đỗi chân thành. Trong số những tác phẩm của ông, "Nắng mới" hiện lên như một bản nhạc nhẹ nhàng nhưng ám ảnh, kết tinh tình yêu thương sâu nặng và nỗi nhớ khôn nguôi của người con dành cho người mẹ đã quá cố.
Bài thơ mở đầu bằng một tín hiệu nghệ thuật đặc biệt: "nắng mới". Đây không phải là ánh nắng rực rỡ của mùa hè mà là những tia nắng đầu xuân, nhẹ nhàng nhưng đủ sức thức tỉnh những kỷ niệm vốn ngủ quên trong tâm tưởng:
Mỗi lần nắng mới hắt bên song,
Xao xác, gà trưa gáy não nùng."
tạo nên một không gian tĩnh lặng đến hiu hắt. Cái nắng "hắt" vào song cửa gợi cảm giác mong manh, buồn bã. Chính trong không gian ấy, tâm hồn thi sĩ rơi vào trạng thái "rượi buồn", một nỗi buồn lơ đãng nhưng thấm thía, đưa người con trở về với những ngày "không" – những ngày xưa cũ đã xa tầm tay. Quá khứ hiện về rõ nét với hình ảnh người mẹ gắn liền với những hoạt động đời thường đầy ấm áp:
Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời
Lúc người còn sống, tôi lên mười;
Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi."
Nhân vật trữ tình bồi hồi nhớ lại quãng thời gian khi mẹ còn sống, lúc tác giả mới lên mười. Hình ảnh người mẹ gắn liền với hành động "đưa trước giậu phơi" chiếc áo đỏ dưới nắng mới. Màu đỏ của chiếc áo giữa không gian đầy nắng không chỉ tạo nên một điểm sáng thị giác rực rỡ mà còn biểu tượng cho hơi ấm của tình mẫu tử, cho những ngày tháng tươi đẹp nhất của tuổi thơ. Dù thời gian có trôi đi, hình bóng mẹ vẫn không hề phai nhạt, vẫn "chửa xóa mờ" trong tâm trí người con:
Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ
Hãy còn mường tượng lúc vào ra:
Nét cười đen nhánh sau tay áo
Trong ánh trưa hè trước giậu thưa."
Điểm nhấn xúc động nhất của bài thơ chính là chi tiết "nét cười đen nhánh". Hình ảnh này gợi nhớ về tục nhuộm răng đen truyền thống của phụ nữ Việt Nam xưa. Nụ cười ấy không phô trương mà kín đáo, dịu dàng ẩn sau tay áo, tạo nên một vẻ đẹp thuần hậu, đặc trưng của người phụ nữ Á Đông. Ánh nắng lúc này không còn "não nùng" mà trở nên lung linh, làm nền cho vẻ đẹp vĩnh cửu của mẹ.
Về mặt nghệ thuật, bài thơ thành công nhờ thể thơ bảy chữ truyền thống nhưng được làm mới bằng nhịp điệu uyển chuyển. Ngôn ngữ thơ giản dị, giàu hình ảnh và sức gợi cảm. Cách sử dụng các từ láy và nghệ thuật lấy động tả tĩnh đã khắc họa thành công nỗi buồn mang mác và tình cảm sâu nặng của nhân vật trữ tình.
Có thể nói, "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư không chỉ là một bức tranh quê hương thanh bình, xưa cũ mà còn chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của mỗi con người: tình mẫu tử. Qua những vần thơ đầy hoài niệm, ta thấy một tấm lòng hiếu thảo luôn nâng niu và trân trọng từng khoảnh khắc quá khứ. Bài thơ sẽ mãi còn đọng lại trong tâm trí độc giả như ánh nắng mới ấm áp, sưởi ấm những góc khuất của tâm hồn và khẳng định sức sống bền bỉ của những giá trị tình cảm nhân văn.
Câu 1 phương thức biểu đạt chính nghị luận
Câu 2: hai cặp, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn 1 là:
Câu3: bởi vì mỗi người có một lối sống hoàn cảnh và góc nhìn riêng việc phán xét thường dựa trên cái nhìn chủ quan và của bản thân phán xét dễ dàng dẫn đến sự sai lệch gây tổn thương người khác và tạo ra sự mệt mỏi cho chính người đi phán xét
Câu4: câu nói này có thể hiểu là tấm lưỡi kiên định là những áp đặt đánh giá khắt khe của xã hội
Việc chấp nhận buông mình nghĩa là chúng ta để bản thân bị chi phối sống theo ánh nhìn và sự đánh giá của đám đông hay vì sống thật với chính mình
Đó là điều tồi tệ nhất vì nó làm ta đánh mất bản sắc cá nhân mất đi tự do và khả năng thấu hiểu chấp nhận sự khác biệt
Câu5: thông điệp sự tôn trọng đặc biệt của mỗi cá nhân thay vì dùng định kiến để đánh giá
Sự thấu hiểu trước khi nhận xét về một ai đó hãy đặt mình vào vị trí của họ
Sống bản lĩnh hãy lắng nghe sống đúng với giá trị của bản thân để định kiến xã hội điều khiển
Áp dụng định luật bảo toàn cơ năng, ta có tổng động năng và thế năng bằng cơ năng ban đầu:
w=w+wt
Theo đề bài, tại độ cao h = 3 \text{ m}, ta có W_đ = 1,5 W_t. Thay vào phương trình trên:
37,7=1,5wt+wt
37,5=2,5wt
Khối lượng của vật là:
Áp dụng công thức tính động năng: W_đ = \frac{1}{2} m \cdot v^2
Vận tốc của vật tại độ cao đó là:
a: Ma sát nhỏ không đáng kể (\mu = 0)
Khi không có ma sát, lực kéo của động cơ chỉ dùng để làm xe tăng tốc.
• Lực kéo (F_k):
Áp dụng định luật II Newton: F_k = m \cdot a = 2000 \cdot 0,4 = \mathbf{800 \text{ N}}.
• Công của động cơ (A):
A = F_k \cdot s = 800 \cdot 45 = \mathbf{36.000 \text{ J}}.
• Công suất của động cơ (P):
P = \frac{A}{t} = \frac{36.000}{15} = \mathbf{2.400 \text{ W}}.
Hệ số ma sát là \mu = 0,05
Khi có ma sát, lực kéo phải thắng được lực ma sát và đồng thời làm xe tăng tốc.
• Lực ma sát (F_{ms}):
F_{ms} = \mu \cdot m \cdot g = 0,05 \cdot 2000 \cdot 10 = 1.000 \text{ N}.
• Lực kéo (F_k):
Áp dụng định luật II Newton: F_k - F_{ms} = m \cdot a
\Rightarrow F_k = m \cdot a + F_{ms} = 800 + 1.000 = \mathbf{1.800 \text{ N}}.
• Công của động cơ (A):
A = F_k \cdot s = 1.800 \cdot 45 = \mathbf{81.000 \text{ J}}.
• Công suất của động cơ (P):
P = \frac{A}{t} = \frac{81.000}{15} = \mathbf{5.400 \text{ W}}.