Nguyễn Thị Phương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 2:
Bài làm
Trong dòng chảy mạnh mẽ của thời đại hội nhập và phát triển, các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc đang đứng trước nhiều cơ hội nhưng cũng không ít thách thức. Chính vì vậy, việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy những giá trị ấy, đặc biệt trong giới trẻ, trở thành một vấn đề có ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Văn hóa truyền thống là toàn bộ những giá trị vật chất và tinh thần được hình thành, tích lũy qua nhiều thế hệ, như phong tục tập quán, lễ hội, trang phục, ngôn ngữ, lối sống, đạo đức… Đây chính là “căn cước” của một dân tộc, giúp phân biệt dân tộc này với dân tộc khác. Đối với Việt Nam, đó là lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết, hiếu học, tôn sư trọng đạo, cùng với những nét đẹp như áo dài, tiếng Việt, các lễ hội truyền thống… Những giá trị ấy không chỉ tạo nên bản sắc riêng mà còn góp phần nuôi dưỡng tâm hồn con người.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, một bộ phận giới trẻ đang dần xa rời hoặc thờ ơ với văn hóa truyền thống. Không ít bạn chạy theo lối sống hiện đại một cách thiếu chọn lọc, sính ngoại, coi nhẹ tiếng mẹ đẻ, hoặc thiếu hiểu biết về lịch sử, phong tục của dân tộc. Điều này nếu kéo dài sẽ dẫn đến nguy cơ mai một bản sắc văn hóa, làm mất đi những giá trị quý báu đã được cha ông gìn giữ.
Ý thức giữ gìn và phát huy văn hóa truyền thống ở giới trẻ vì thế càng trở nên cấp thiết. Trước hết, mỗi bạn trẻ cần chủ động tìm hiểu về lịch sử, văn hóa dân tộc thông qua sách vở, truyền thông và thực tế cuộc sống. Việc tham gia các lễ hội truyền thống, mặc trang phục dân tộc trong những dịp phù hợp hay sử dụng tiếng Việt đúng chuẩn cũng là những cách thiết thực để gìn giữ văn hóa. Bên cạnh đó, giới trẻ cần biết chọn lọc tinh hoa văn hóa thế giới, tiếp thu cái mới nhưng không đánh mất cái gốc của mình.
Không chỉ dừng lại ở việc bảo tồn, giới trẻ còn cần phát huy các giá trị truyền thống bằng cách sáng tạo, làm mới chúng để phù hợp với thời đại. Chẳng hạn, nhiều bạn trẻ đã quảng bá văn hóa Việt qua mạng xã hội, đưa âm nhạc dân gian vào các sản phẩm hiện đại, hay thiết kế trang phục cách tân từ áo dài. Những hành động này vừa giúp văn hóa truyền thống gần gũi hơn với cuộc sống, vừa lan tỏa hình ảnh Việt Nam ra thế giới.
Gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc giáo dục ý thức này. Khi được định hướng đúng đắn, giới trẻ sẽ hiểu rằng việc giữ gìn văn hóa không phải là điều xa vời mà chính là trách nhiệm và niềm tự hào của mỗi người.
Vậy nên , văn hóa truyền thống là nền tảng vững chắc của dân tộc. Trong thời đại mới, giới trẻ cần ý thức rõ vai trò của mình trong việc giữ gìn, bảo tồn và phát huy những giá trị ấy. Chỉ khi biết trân trọng quá khứ, chúng ta mới có thể vững bước hướng tới tương lai.
Câu 1:
Bài làm:
Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.
Câu 1: bài thơ trên được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt
Câu 2: bài thơ tuân theo luật trắc vần bằng
Câu3:
-Bptt: liệt kê ( phòng,hoa,tuyết,nguyệt ,hoa,điểu ,ngưu,mã)
- tác dụng:
+ Làm cho câu thơ trở nên sinh động hấp dẫn hơn.
+Về nội dung: Chỉ ra những đối tượng quen thuộc, mang tính ước lệ của thơ ca cổ (gió, hoa, tuyết, trăng, chim, trâu, ngựa). Qua đó, tác giả ngầm phê phán lối thơ cũ chỉ chú trọng vào những vẻ đẹp thiên nhiên hời hợt hoặc những điều tầm thường.
+Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu nhanh, dồn dập, giúp người đọc hình dung rõ sự đơn điệu, sáo mòn của tập thơ "Thiên gia thi" mà Bác đang đọc.
Câu 4:
Tác giả đưa ra quan điểm này vì:
- Bài thơ ra đời khi đất nước đang trong cuộc đấu tranh giành độc lập. Trong bối cảnh ấy, văn chương không thể đứng ngoài cuộc mà phải trở thành vũ khí sắc bén.
- Thơ ca hiện đại không chỉ để thưởng ngoạn cái đẹp "phong hoa tuyết nguyệt" mà phải có tính chiến đấu ("thép"). "Thép" ở đây chính là tinh thần cách mạng, ý chí kiên cường.
- Nhà thơ không chỉ là người nghệ sĩ mà còn phải là một chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng, biết "xung phong" vào thực tiễn cuộc sống và cuộc đấu tranh của dân tộc.
Câu 5:
Cấu tứ của bài thơ rất chặt chẽ và có sự vận động rõ rệt:
Hai câu đầu: Tác giả nhìn lại quá khứ, nhận diện đặc điểm của thơ ca cũ (thiên về thiên nhiên, ước lệ). Đây là cái nhìn khách quan nhưng có phần phê phán sự sáo mòn.
Hai câu sau: Tác giả khẳng định lý tưởng và hướng đi cho thơ ca mới. Sự chuyển biến từ "phong hoa" sang "thép", từ "cổ thi" sang "hiện đại thi" tạo nên một cấu tứ đối lập đầy sức nặng.
=> Cấu tứ bài thơ thể hiện một tư tưởng thẩm mỹ cách mạng: Văn học nghệ thuật phải gắn liền với đời sống và sự nghiệp giải phóng dân tộc.