Phạm Lê Bảo An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Lê Bảo An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích, thuyền trưởng Nê-mô hiện lên là một hình tượng nhân vật mang vẻ đẹp quả cảm, trí tuệ và đầy bí ẩn. Trước hết, ông là một người có bản lĩnh phi thường và sự quyết đoán; giữa đáy đại dương đầy rẫy những hiện tượng lạ lùng và nguy hiểm, Nê-mô vẫn "vững bước" đi tiên phong, thái độ tự tin của ông chính là điểm tựa tinh thần cho các đồng hành. Không chỉ vậy, Nê-mô còn sở hữu trí tuệ uyên bác và sự am hiểu sâu sắc về biển cả. Ông hiểu rõ từng ngóc ngách, từng hiện tượng kỳ vĩ dưới lòng đất như thể đó là ngôi nhà của chính mình. Sự điềm tĩnh của ông khi đối mặt với những "ngọn lửa ngầm" hay "khu rừng hóa đá" cho thấy một tâm thế làm chủ thiên nhiên tuyệt đối. Có thể nói, Nê-mô là biểu tượng của khát vọng chinh phục những giới hạn của con người, một nhân vật vừa lạnh lùng, cô độc nhưng lại tràn đầy đam mê khám phá.
Câu 2

Trong hành trình chinh phục đỉnh cao của mỗi con người, thành công không bao giờ là một đích đến dễ dàng. Đứng trước câu hỏi: "Giữa sự may mắn và nỗ lực của bản thân, yếu tố nào quan trọng hơn?", cá nhân em tin rằng nỗ lực của bản thân chính là chìa khóa vạn năng và là yếu tố quyết định bền vững nhất tạo nên thành công.

Thành công không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống, mà là kết quả của một quá trình rèn luyện, tích lũy bền bỉ. Nỗ lực là khi ta dám đối mặt với khó khăn, không lùi bước trước thất bại và luôn kiên trì với mục tiêu đã đề ra. Nếu may mắn được ví như một cơn gió thuận chiều thì nỗ lực chính là cánh buồm và người lái tàu. Gió có thể thổi, nhưng nếu không có cánh buồm vững chãi và người lái tàu kiên định, con thuyền chẳng thể đi xa.

Vì sao nỗ lực lại quan trọng hơn may mắn? Thứ nhất, nỗ lực nằm trong tầm kiểm soát của con người, còn may mắn thì không. Chúng ta không thể ngồi chờ đợi vận may mỉm cười, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể quyết định hôm nay mình sẽ làm việc chăm chỉ bao nhiêu tiếng. Thứ hai, nỗ lực giúp con người xây dựng nền tảng kiến thức và kỹ năng vững chắc. Một người thành công nhờ may mắn mà không có năng lực thì thành quả đó sẽ sớm tan biến. Ngược lại, người đi lên bằng đôi chân của mình sẽ có đủ bản lĩnh để giữ vững vị thế và tiếp tục phát triển.

Hãy nhìn vào những tấm gương lớn như Thomas Edison – người đã thất bại hàng nghìn lần trước khi phát minh ra bóng đèn điện, hay Nick Vujicic – người đàn ông không tay không chân nhưng đã chinh phục cả thế giới bằng nghị lực phi thường. Thành công của họ không đến từ sự ngẫu nhiên của số phận, mà đến từ những giọt mồ hôi và ý chí sắt đá. Thực tế đã chứng minh: "Càng chăm chỉ, bạn càng gặp nhiều may mắn". Khi chúng ta nỗ lực hết mình, ta sẽ tự tạo ra những cơ hội mà người khác gọi đó là "vận may".

Tóm lại, dù không thể phủ nhận vai trò của may mắn trong cuộc sống, nhưng nỗ lực của bản thân mới là yếu tố cốt lõi và xứng đáng được tôn vinh hơn cả. Mỗi chúng ta hãy ngừng chờ đợi những phép màu, thay vào đó, hãy bắt tay vào hành động và kiên trì với ước mơ của mình. Bởi lẽ, thành công rực rỡ nhất chính là thành công được xây dựng trên mảnh đất của sự lao động chân chính.

Câu 1. Những hiện tượng lạ nào xuất hiện trong chuyến thám hiểm đáy biển?
Trong chuyến thám hiểm, nhân vật "tôi" đã chứng kiến nhiều hiện tượng kỳ lạ và kỳ ảo:

  • Các loài sinh vật nhỏ bé (sò, giáp xác) phát ra ánh sáng lân tinh yếu ớt.
  • Những đống đá khổng lồ có dấu vết của sự sắp đặt mà con người không giải thích nổi.
  • Dưới chân là những lớp xương khô lạo xạo.
  • Ánh sáng soi đường rực đỏ như một đám cháy, thực chất là "lửa cháy trong nước" (ngọn lửa ngầm).
  • Ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía sau ngọn núi.
  • Rừng cây đã chết, trụi hết lá và hóa đá vì tác động của muối biển.

Câu 2. Chỉ ra số từ trong câu văn: "Một ánh hào quang trăng trắng phát ra từ phía ngọn núi."

  • Số từ: "Một".

Câu 3. Vì sao thuyền trưởng Nê-mô lại tự tin trong cuộc thám hiểm ở dưới đáy biển? Việc tự tin đó đem lại ý nghĩa gì?

  • Lý do: Thuyền trưởng Nê-mô tự tin vì ông rất thông thạo con đường này (đã từng đi qua hoặc nắm rõ địa hình) và ông có bản lĩnh, sự am hiểu sâu sắc về thế giới đại dương.
  • Ý nghĩa: Sự tự tin của Nê-mô đóng vai trò là điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp nhân vật "tôi" (Giáo sư A-rô-nác) cảm thấy yên tâm, bớt sợ hãi trước cảnh tượng kinh hoàng và tiếp tục dấn bước khám phá những bí ẩn.Nó cũng khẳng định tư thế làm chủ thiên nhiên của con người.

Câu 4. Nêu hai phẩm chất của nhân vật thuyền trưởng Nê-mô và lý do.

  • Phẩm chất 1: Quyết đoán và dũng cảm.
    • Lý do: Ông luôn đi tiên phong, "vững bước" giữa những đống đá ngổn ngang và vực thẳm sâu hoắm mà không hề do dự hay sợ hãi.
  • Phẩm chất 2: Trí tuệ và sự am hiểu sâu rộng.
    • Lý do: Ông thông thạo mọi ngóc ngách dưới đáy biển, biết rõ nguồn gốc của các hiện tượng lạ (như rừng cây hóa đá, ánh lửa ngầm), chứng tỏ một vốn kiến thức uyên bác và kinh nghiệm thám hiểm dày dặn.

Câu 5. Việc khám phá, thám hiểm những miền đất lạ có quan trọng đối mỗi người hay không? Vì sao?
Việc khám phá, thám hiểm rất quan trọng đối với mỗi người vì:

  • Mở mang kiến thức: Giúp chúng ta hiểu thêm về thế giới tự nhiên, những quy luật kỳ thú và những nền văn minh/vùng đất chưa ai biết tới.
  • Rèn luyện bản lĩnh: Thử thách sự dũng cảm, khả năng chịu đựng và kỹ năng giải quyết tình huống khó khăn trong môi trường mới.
  • Thay đổi tư duy: Giúp con người thoát khỏi sự hạn hẹp của môi trường sống thường nhật, nuôi dưỡng khát vọng lớn lao và tinh thần ham học hỏi.
  • Làm giàu tâm hồn: Những vẻ đẹp kỳ vĩ của những miền đất lạ sẽ bồi đắp cho ta sự rung cảm trước cái đẹp và tình yêu đối với hành tinh xanh.

Câu 1

Trong văn bản "Chuyện của ba con vật", nhân vật heo hiện lên với những đặc điểm tính cách đáng suy ngẫm. Ban đầu, heo xuất hiện với vẻ ngoài có phần thụ động, "ít nói" và bị gà coi thường là kẻ vô dụng, chỉ biết "ăn rồi nằm". Tuy nhiên, qua cách ứng xử, ta thấy heo là một nhân vật rất khiêm tốn và điềm tĩnh; khi bị gà mỉa mai, heo không vội vã tranh cãi mà vẫn thản nhiên tiếp tục công việc của mình. Chỉ đến khi giá trị bản thân bị phủ nhận hoàn toàn, heo mới thẳng thắn và tự tin khẳng định vai trò: "Thịt của ta để làm gì mi có biết không?". Heo hiểu rõ giá trị âm thầm nhưng thiết thực của mình trong đời sống con người (phục vụ lễ tiệc, giỗ chạp).Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm bài học về sự tự ý thức giá trị bản thân và nhắc nhở chúng ta không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài hay sự ồn ào, phô trương.

Câu 2

Trong cuộc sống, lời khen giống như một thứ gia vị làm cho các mối quan hệ trở nên đậm đà và tốt đẹp hơn. Có ý kiến cho rằng: "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi", đây là một quan điểm vô cùng đúng đắn và giàu giá trị nhân văn.

Trước hết, khen ngợi là việc công nhận và biểu dương những ưu điểm, thành quả của người khác. Nhiều người lầm tưởng rằng việc thừa nhận ai đó giỏi hơn sẽ khiến bản thân bị lu mờ hoặc yếu thế. Tuy nhiên, thực tế hoàn toàn ngược lại. Khi bạn khen ngợi người khác một cách chân thành, điều đó chứng tỏ bạn là người có nhãn quan tinh tế và tấm lòng rộng mở. Bạn đủ tự tin vào giá trị của chính mình nên mới có thể bao dung và trân trọng thành công của người xung quanh.

Khen ngợi người khác mang lại rất nhiều lợi ích. Về phía người nhận, một lời khen đúng lúc có thể tiếp thêm động lực, giúp họ tự tin hơn vào bản thân. Về phía người khen, hành động này giúp xây dựng một môi trường giao tiếp tích cực, xóa bỏ sự đố kỵ và hẹp hòi. Thay vì tiêu tốn năng lượng vào việc ghen tị, chúng ta học cách nhìn nhận cái hay, cái đẹp để hoàn thiện chính mình. Một người biết khen ngợi người khác chính là một người có văn hóa và bản lĩnh.

Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa lời khen chân thành và sự nịnh bợ. Lời khen quý giá nhất là lời khen xuất phát từ sự thật và sự trân trọng, chứ không phải những lời chót lưỡi đầu môi nhằm trục lợi cá nhân.

Tóm lại, biết cách khen ngợi là một nghệ thuật sống. Đừng ngần ngại dành tặng những lời chúc mừng, những lời khen ngợi cho bạn bè hay đồng nghiệp khi họ xứng đáng. Hãy nhớ rằng, khi bạn thắp sáng một ngọn nến cho người khác, ánh sáng đó cũng sẽ chiếu rọi và làm đẹp thêm tâm hồn của chính bạn.


Câu 1

Trong văn bản "Chuyện của ba con vật", nhân vật heo hiện lên với những đặc điểm tính cách đáng suy ngẫm. Ban đầu, heo xuất hiện với vẻ ngoài có phần thụ động, "ít nói" và bị gà coi thường là kẻ vô dụng, chỉ biết "ăn rồi nằm". Tuy nhiên, qua cách ứng xử, ta thấy heo là một nhân vật rất khiêm tốn và điềm tĩnh; khi bị gà mỉa mai, heo không vội vã tranh cãi mà vẫn thản nhiên tiếp tục công việc của mình. Chỉ đến khi giá trị bản thân bị phủ nhận hoàn toàn, heo mới thẳng thắn và tự tin khẳng định vai trò: "Thịt của ta để làm gì mi có biết không?". Heo hiểu rõ giá trị âm thầm nhưng thiết thực của mình trong đời sống con người (phục vụ lễ tiệc, giỗ chạp).Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm bài học về sự tự ý thức giá trị bản thân và nhắc nhở chúng ta không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài hay sự ồn ào, phô trương.

Câu 2

Trong cuộc sống, lời khen giống như một thứ gia vị làm cho các mối quan hệ trở nên đậm đà và tốt đẹp hơn. Có ý kiến cho rằng: "Khen ngợi người khác không làm mình kém đi", đây là một quan điểm vô cùng đúng đắn và giàu giá trị nhân văn.

Trước hết, khen ngợi là việc công nhận và biểu dương những ưu điểm, thành quả của người khác. Nhiều người lầm tưởng rằng việc thừa nhận ai đó giỏi hơn sẽ khiến bản thân bị lu mờ hoặc yếu thế. Tuy nhiên, thực tế hoàn toàn ngược lại. Khi bạn khen ngợi người khác một cách chân thành, điều đó chứng tỏ bạn là người có nhãn quan tinh tế và tấm lòng rộng mở. Bạn đủ tự tin vào giá trị của chính mình nên mới có thể bao dung và trân trọng thành công của người xung quanh.

Khen ngợi người khác mang lại rất nhiều lợi ích. Về phía người nhận, một lời khen đúng lúc có thể tiếp thêm động lực, giúp họ tự tin hơn vào bản thân. Về phía người khen, hành động này giúp xây dựng một môi trường giao tiếp tích cực, xóa bỏ sự đố kỵ và hẹp hòi. Thay vì tiêu tốn năng lượng vào việc ghen tị, chúng ta học cách nhìn nhận cái hay, cái đẹp để hoàn thiện chính mình. Một người biết khen ngợi người khác chính là một người có văn hóa và bản lĩnh.

Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa lời khen chân thành và sự nịnh bợ. Lời khen quý giá nhất là lời khen xuất phát từ sự thật và sự trân trọng, chứ không phải những lời chót lưỡi đầu môi nhằm trục lợi cá nhân.

Tóm lại, biết cách khen ngợi là một nghệ thuật sống. Đừng ngần ngại dành tặng những lời chúc mừng, những lời khen ngợi cho bạn bè hay đồng nghiệp khi họ xứng đáng. Hãy nhớ rằng, khi bạn thắp sáng một ngọn nến cho người khác, ánh sáng đó cũng sẽ chiếu rọi và làm đẹp thêm tâm hồn của chính bạn.


Câu 1.

Văn bản được viết theo thể thơ bốn chữ.


Câu 2.

Ba chi tiết miêu tả khung cảnh thiên nhiên:

  • “Cánh chim bay xuống chiều”
  • “Cánh cò trôi nhanh nhanh”
  • “Đàn trâu về chậm rãi”
    (hoặc “Những giọt thu trong veo”, “Bếp nhà ai tỏa khói” cũng đúng)


Câu 3.

  • Từ láy: chậm rãi (hoặc nhấp nhô, mướt xanh đều được)
  • Tác dụng: Gợi nhịp điệu êm đềm, bình yên của buổi chiều thu nơi đồng nội, thể hiện vẻ đẹp dịu dàng của quê hương.


Câu 4.

  • Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào mùa thu.
  • Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên hiện lên trong trẻo, thơ mộng, yên bình; thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả với quê hương.


Câu 5.

  • Biện pháp tu từ: Nhân hoá (hoặc ẩn dụ).
  • Phân tích:
    • Câu “Bếp nhà ai tỏa khói / Gọi trăng thu xuống gần” nhân hoá làn khói như con người biết “gọi trăng”.
    • Tác dụng: Làm cho cảnh vật trở nên sống động, gần gũi, thể hiện sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên trong buổi chiều thu yên ả.


Câu 6.

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bà ra đồng thả diều, nhìn đàn trâu về và khói bếp tỏa lên từ mái nhà. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu tha thiết với quê hương, trân trọng vẻ đẹp bình dị và ấm áp của cuộc sống thôn quê.


Câu 1 :

- văn bản được viết theo thể thơ 5 chữ

Câu 2:

-“ những giọt thu trong veo”

-“ buổi chiều thu mướt xanh”

-“ cỏ thơm cùng hoa dại”

Câu 3.
- Từ láy: ” chậm rãi”
- Tác dụng: Gợi tả nhịp điệu êm đềm, thanh thản của buổi chiều đồng quê, làm cho bức tranh thiên nhiên thêm nhẹ nhàng, yên bình.


Câu 4.

- Bài thơ viết về khung cảnh chiều đồng nội vào thu.
- Nhận xét: Bức tranh thiên nhiên hiện lên tươi đẹp, trong trẻo, êm dịu và tràn đầy sức sống, thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả với quê hương.


Câu 5.
- Biện pháp tu từ: Nhân hoá – “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần.”
Tác dụng:

- Làm cho cảnh vật trở nên có hồn, gần gũi, gợi cảm giác ấm áp, bình yên của không gian làng quê

- thể hiện sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên trong buổi chiều thu.

Câu 6:

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng ông chăn trâu trên cánh đồng quê. Mặt trời dần khuất sau rặng tre, khói bếp nhà ai bay lên làm không gian thêm ấm áp. Cánh cò bay về tổ, tiếng sáo vi vu vang lên giữa đồng lúa chín vàng. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm tình yêu sâu nặng với quê hương – nơi bình dị mà thân thương, nơi con người và thiên nhiên luôn hòa quyện trong sự yên bình, ấm áp của cuộc sống quê nhà.