Mạc Thúy An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Mạc Thúy An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

- Không giặt nước nóng quá 40°C

- Không sử dụng chất tẩy

- Có thể là ở nhiệt độ trung bình

- Không giặt khô

-Các bước giặt quần áo bằng tay:

+Bước 1: Kiểm tra, lấy vật dụng trong túi áo, quần

+Bước 2: Phân loại và đọc nhãn quần áo

+Bước 3: Pha bột giặt vào nước

+Bước 4: Ngâm quần áo khoảng 15-20 phút

+Bước 5: Vò, giặt kĩ những chỗ bẩn

+Bước 6: Xả nước nhiều lần để làm sạch xà phòng

+Bước 7: Vắt bớt nước trên quần áo

-Lợi ích của việc giặt quần áo bằng tay:

+Giữ được phom dáng

+Bảo vệ chất liệu vải, không bị biến dạng

+Bền, đẹp hơn

1. Sử dụng thiết bị tiết kiệm năng lượng

2. Tắt đèn khi không sử dụng

3. Tận dụng ánh sáng tự nhiên

4. Điều chỉnh nhiệt độ phòng phù hợp

a. Nhà của cô T thuộc kiến trúc nhà chung cư.

b. Các vật liệu xây dựng tương ứng với từng thành phần cấu tạo của kiến trúc nhà chung cư:

+ Tường: Thường được xây bằng bê tông hoặc gạch.

+ Mái: Thường làm bằng bê tông cốt thép.

+ Cửa sổ và cửa ra vào: Thường làm bằng nhôm kính hoặc gỗ.

+ Sàn nhà: Thường lát gạch men.

       Có ai đó đã từng nói với tôi rằng: “Cuộc đời là một chặng đường dài bất tận cần có kiến thức dày dặn và những trải nghiệm thực tế, trên con đường ấy, chắc chắn,dù là bất kì ai cũng sẽ mắc sai lầm.”. Đúng, cuộc đời mang lại cho ta những kỷ niệm, những bài học quý giá. Nó không phải lúc nào cũng vui vẻ, không phải lúc nào cũng hạnh phúc, nó sẽ còn buồn, còn sai lầm, với tôi, những kỷ niệm buồn ấy sẽ giúp ta trưởng thành hơn. Tôi cũng có sai lầm, dù không quá lớn nhưng nó cũng làm tôi vô cùng ân hận mỗi khi nghĩ đến, đó là vào một buổi sáng thứ Hai, khi tôi bị điểm kém môn Toán vì quá chủ quan.

       Buổi sáng hôm ấy, trời quang đãng không một gợn mây. Ánh nắng nhảy nhót trên mái tóc của những cô cậu học trò. Gió hôn lên má những bóng dáng trên sân trường ngập nắng. Tôi đến trường, từng bước chân nhẹ bẫng nhảy nhót trên đường đi, để bản thân bồng bềnh và mềm mại như mây. Dù biết hôm nay có bài kiểm tra môn Toán, tôi vẫn chẳng thèm để tâm. Không phải vì tôi đã học bài kĩ từ tối hôm trước, mà vì tôi cho rằng: tôi- một học sinh giỏi luôn được các thầy cô tin tưởng và tự hào- sẽ không bao giờ bị điểm kém một bài kiểm tra cơ bản.

       Nhìn đám bạn vẻ mặt lo lắng, lật lật giở giở những trang sách, tôi vẫn nhởn nhơ ngồi nói chuyện, đùa nghịch. Lúc ấy, tôi đã nghĩ: “Bài dễ thế này mà cũng phải ôn, mình sẽ đạt điểm cao mà không cần cố gắng một chút nào!”. Giữ nguyên định kiến dại dột ấy, tôi không thèm mở sách vở ra ôn một lần nào cả. “Tùng! Tùng! Tùng!” những tiếng trống dồn dập của bác bảo vệ nhanh dần và khi hồi trống cuối cùng kết thúc, cô giáo tôi bước vào trong tà áo dài màu tím hoa xoan, mái tóc cô bồng bềnh trong hơi thở mát lạnh của gió. Trên tay cô là một tập giấy dày cộp, vừa nhìn qua là tôi biết đó là bài kiểm tra, có lẽ, lũ bạn cũng nhận ra điều đó. Tiếng xì xầm ôn bài, tiếng loạt xoạt lật giở những trang sách ồn ã hơn nhưng chỉ làm tôi thêm khoái chí. “Mình sẽ lại bước lên đỉnh vinh quang trước ánh mắt trầm trồ của tụi nó!” đó là những suy nghĩ của tôi lúc ấy. Cô bắt đầu phát đề, tôi nhận ra tôi là người duy nhất thoải mái trong bầu không khí hồi hộp xen lẫn sự lo lắng ấy. Vừa nhận bài từ tay cô, tôi đã cầm bút viết một mạch, nhẹ nhàng “xử gọn” những bài toán, “Ôi dào, những dạng toán cơ bản thế này mình đã làm không biết bao nhiêu lần, kiểu gì chả được điểm 9,10 cho xem!”. Sau khi làm bài xong, tôi đảo mắt nhìn đám bạn: có đứa nhăn trán, suy tư; có đứa toát mồ hôi, loạt xoạt tờ giấy nháp;… tôi lại càng tự tin khi phát hiện ra mình vẫn còn dư tới 15 phút. Bỏ ngoài tai lời nhắc nhở của cô giáo, tôi chả thèm lướt mắt qua bài làm của mình đến một lần.

       “Cạch” tiếng gõ thước vang lên báo hiệu đã hết giờ làm bài. Tôi tự tin chạy lên nộp bài đầu tiên, ném ánh mắt khinh thường xuống lớp. Ngay ngày hôm sau, cô giáo lại xuất hiện với tập bài kiểm tra để trả điểm. Cô tôi có thói quen đọc từ điểm cao đến điểm thấp. Tôi đang tự tin với suy nghĩ:“Kiểu gì chả ở vị trí thứ nhất thứ hai!”. Người đầu tiên, không phải tôi, người thứ hai, thứ ba rồi thứ mười, vẫn không đến tên của tôi. Tôi bây giờ mới hoang mang, lo lắng và sợ hãi. Tôi chỉ được 6 điểm! Nhận bài kiểm tra từ tay cô, tay tôi vê vê mép giấy ghi số điểm, mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ. Tôi đợi xả xuống mình là những lời nhiếc móc, chỉ trích nhưng vẫn chỉ là không khí im lặng. Giọng cô cất lên nhẹ nhàng:“Lớp mình có một bạn vì chủ quan mà bị điểm kém, bạn ấy làm sai một phép tính nên kéo theo cả bài đều sai.”cô chỉ nhắc nhở nhưng tôi biết mình đã làm cô buồn bã và thất vọng đến nhường nào.

       Tôi vẫn luôn nhớ điểm sáu ngày hôm ấy, về sự chủ quan không đáng có của mình. Tôi lấy nó làm tấm gương để tôi soi vào mà hoàn thiện bản thân. Nó đã cho tôi sự ân hận tột cùng, khi đã làm thầy cô, bạn bè, người thân thất vọng khôn nguôi. Sau này, tôi đã luôn cố gắng để làm lại, để không mắc phải sai lầm đó một lần nào nữa!

 

1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

2. Theo câu chuyện trên, người ông là người đã trồng cây hoàng lan.

3. -Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn là nhân hoá qua chi tiết "cây hoàng lan đã khoác lên mình một màu xanh".

-Tác dụng

+Biện pháp tu từ nhân hoá giúp đoạn thơ trở nên hay hơn, sinh động, gần gũi hơn, tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt.

+Ngoài việc làm cho câu văn có hồn, tác giả còn đồng thời nhấn mạnh sự tươi tốt, xanh mượt mà của cây hoàng lan. Những chiếc lá xanh mơn mởn giống như dòng kí ức, sự tự hào, nhung nhớ người ông đã khuất của bà và Hà.

+Qua đó, cho thấy tác giả là người rất tinh tế, giàu cảm xúc, biết yêu thương trân trọng gia đình mình.

4. Vì khi nhắc đến ông, một nỗi nhớ nhung mới trào ra trong tâm trí của một đứa trẻ, nó cứ âm ỉ cháy trong lòng, lúc bập bùng, lúc lịm tắt.

5.

Theo em, gia đình là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho mỗi con người. Gia đình-tổ ấm yêu thương vẫn luôn luôn dõi theo, chở che, động viên để ta có đủ tự tin, sẵn sàng đối mặt với thử thách, gian nan. Nơi ta tìm thấy sự bình yên và tình yêu thương vô bờ bến mà chẳng nơi đâu trên trái đất này có được.