Giáp Thị Diệu Châu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Giáp Thị Diệu Châu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

 Các ký hiệu hướng dẫn cách giặt, ủi và bảo quản trang phục đúng cách để không làm hỏng vải.

 Các ký hiệu hướng dẫn cách giặt, ủi và bảo quản trang phục đúng cách để không làm hỏng vải.

1. Ký hiệu Giặt (Hình chậu nước)2. Ký hiệu Tẩy (Hình tam giác)3. Ký hiệu Là/Ủi (Hình bàn là)4. Ký hiệu Giặt khô (Hình tròn)


1. Ký hiệu Giặt (Hình chậu nước)2. Ký hiệu Tẩy (Hình tam giác)3. Ký hiệu Là/Ủi (Hình bàn là)4. Ký hiệu Giặt khô (Hình tròn)


Dear Chi,

How are you?I'm going to tell you about the Tet holiday in VietNam. It's my favourite festival. My family

and I clean and decorate our house before Tet.On the first day, we visit my grandparents and I get lucky money. We also eat Banh Chung, the traditional food. I hope one day you can join us!

cheers,

Chau

1.I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.

2. there is a new movie theatre in my neighbourhood.

1. The jacket is more expensive than the shirt.

2.You shouldn't sweep the floor on thefirst day of Tet.

3.Let's spend time at the new park.

Bài 2:

Bài làm

Trong quãng đời học sinh, những năm tháng Tiểu học luôn để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp đẽ, nhưng đáng nhớ nhất có lẽ là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu biểu diễn văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm lớp Ba.

Hôm đó, sau nhiều tuần tập luyện miệt mài, em và nhóm bạn đã sẵn sàng trình diễn bài múa "Bông hồng tặng cô". Suốt buổi sáng, tim em đập thình thịch như trống, xen lẫn niềm háo hức và chút lo lắng. Khi nghe thấy cô giáo gọi tên nhóm mình, chân em như muốn khuỵu xuống. Dù đã mặc chiếc váy múa trắng tinh và cầm trên tay bông hồng đỏ thắm, em vẫn cảm thấy lúng túng khi bước ra giữa sân khấu lớn dưới ánh đèn và hàng trăm cặp mắt dõi theo.

Nhạc nổi lên, và mọi thứ xung quanh dường như im lặng. Lúc đầu, em quên mất động tác, chỉ biết đứng sững sờ. May mắn thay, bạn trưởng nhóm đã khẽ đẩy nhẹ, và hình ảnh cô giáo chủ nhiệm cười hiền hậu ở hàng ghế đầu bỗng hiện ra trong tâm trí em. Sự lo lắng tan biến, thay vào đó là quyết tâm phải hoàn thành tốt màn trình diễn này để tỏ lòng biết ơn cô và các thầy cô giáo.

Em bắt đầu hòa mình vào điệu nhạc, đưa tay múa theo lời ca. Khi kết thúc bài múa, cả sân trường vang lên tiếng vỗ tay giòn giã. Cảm giác lúc ấy thật khó tả: có sự hạnh phúc vỡ òa vì đã vượt qua nỗi sợ hãi, có niềm tự hào vì đã mang lại một món quà tinh thần ý nghĩa cho các thầy cô. Đặc biệt, nụ cười rạng rỡ và cái ôm ấm áp của cô giáo sau cánh gà đã khắc sâu vào lòng em.

Trải nghiệm này không chỉ là một kỷ niệm về nghệ thuật, mà còn là một bài học lớn về sự tự tin, lòng dũng cảm và ý nghĩa của sự biết ơn. Nó dạy em rằng, chỉ cần cố gắng và vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu, chúng ta sẽ đạt được những điều tuyệt vời. Đó chính là một kỉ niệm quý giá em sẽ mãi trân trọng trong hành trang cuộc đời.

Câu 1: câu truyện trên được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2: theo câu truyện trên, có 1 người đã trồng cây hoa hoàng lan nhưng chẳng ai biết đó là ai.

Câu 3: -biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu sau là nhân hóa cây hoa lan khoác lên mình một màu xanh nõn nà.

-Tác dụng giúp câu văn thêm sinh động gợi hình, gợi cảm có đặc điểm, hành động và tính cách giống như con người. Gợi hình ảnh cụ thể về sự thay đổi của cây: lá non mọc lên nhiều, tạo nên một "chiếc áo" màu xanh nõn nà bao phủ toàn bộ cây.Tăng tính biểu cảm cho câu văn, thể hiện sự quan sát tinh tế và tình cảm của người viết đối với cây cối và thiên nhiên, làm cho sự vật như đang tự mình làm đẹp, thay áo mới.

Câu 4: Hà "run run đỡ" những cánh hoa hoàng lan từ tay bà vì:Sự trân trọng, thiêng liêng: Hoa hoàng lan thường được dùng để dâng lên bàn thờ, mang ý nghĩa tôn kínhkết nối tâm linh với người đã khuất hoặc ông bà tổ tiên. Hành động run run thể hiện sự ý thức về tầm quan trọnggiá trị tinh thần của những cánh hoa này.Tình cảm dành cho bà và hoa: Hà cảm nhận được tình yêu thương và sự nâng niu của bà đối với những cánh hoa. Sự run run còn thể hiện sự xúc động khi được cùng bà thực hiện một nghi thức ý nghĩa, là sự tiếp nối truyền thống gia đình.Sự cẩn thận: Cánh hoa hoàng lan mỏng manh, dễ bị rụng hoặc dập nát. Hà muốn đỡ hoa một cách nhẹ nhàng và cẩn thận nhất để giữ trọn vẹn vẻ đẹp và ý nghĩa của chúng.

Câu 5:

Từ câu chuyện cây hoàng lan khoác lên mình màu xanh nõn nà, em cảm nhận sâu sắc về vai trò như là nguồn sống, nơi bảo bọc an toàn của gia đình. Gia đình chính là mái ấm cung cấp dưỡng chất, là nơi chúng ta được che chở để phát triển toàn diện. Cũng như cây cối cần đất đai và ánh sáng để vươn lên, con người cần tình yêu thương và sự dìu dắt của gia đình để lớn khôn. Nhờ có gia đình, mỗi người mới có được điểm tựa vững chắc để tự tin "thay áo mới", đón nhận những thử thách của cuộc sống.

Bài 2:

Bài làm

Trong quãng đời học sinh, những năm tháng Tiểu học luôn để lại trong em nhiều kỉ niệm đẹp đẽ, nhưng đáng nhớ nhất có lẽ là lần đầu tiên em được đứng trên sân khấu biểu diễn văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 năm lớp Ba.

Hôm đó, sau nhiều tuần tập luyện miệt mài, em và nhóm bạn đã sẵn sàng trình diễn bài múa "Bông hồng tặng cô". Suốt buổi sáng, tim em đập thình thịch như trống, xen lẫn niềm háo hức và chút lo lắng. Khi nghe thấy cô giáo gọi tên nhóm mình, chân em như muốn khuỵu xuống. Dù đã mặc chiếc váy múa trắng tinh và cầm trên tay bông hồng đỏ thắm, em vẫn cảm thấy lúng túng khi bước ra giữa sân khấu lớn dưới ánh đèn và hàng trăm cặp mắt dõi theo.

Nhạc nổi lên, và mọi thứ xung quanh dường như im lặng. Lúc đầu, em quên mất động tác, chỉ biết đứng sững sờ. May mắn thay, bạn trưởng nhóm đã khẽ đẩy nhẹ, và hình ảnh cô giáo chủ nhiệm cười hiền hậu ở hàng ghế đầu bỗng hiện ra trong tâm trí em. Sự lo lắng tan biến, thay vào đó là quyết tâm phải hoàn thành tốt màn trình diễn này để tỏ lòng biết ơn cô và các thầy cô giáo.

Em bắt đầu hòa mình vào điệu nhạc, đưa tay múa theo lời ca. Khi kết thúc bài múa, cả sân trường vang lên tiếng vỗ tay giòn giã. Cảm giác lúc ấy thật khó tả: có sự hạnh phúc vỡ òa vì đã vượt qua nỗi sợ hãi, có niềm tự hào vì đã mang lại một món quà tinh thần ý nghĩa cho các thầy cô. Đặc biệt, nụ cười rạng rỡ và cái ôm ấm áp của cô giáo sau cánh gà đã khắc sâu vào lòng em.

Trải nghiệm này không chỉ là một kỷ niệm về nghệ thuật, mà còn là một bài học lớn về sự tự tin, lòng dũng cảm và ý nghĩa của sự biết ơn. Nó dạy em rằng, chỉ cần cố gắng và vượt qua nỗi sợ hãi ban đầu, chúng ta sẽ đạt được những điều tuyệt vời. Đó chính là một kỉ niệm quý giá em sẽ mãi trân trọng trong hành trang cuộc đời.