Bùi Đỗ Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Hãy miêu tả đôi chút về bản thân bạn!!!
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một không gian yên ả, man mác buồn nhưng rất đỗi ấm áp. Bài thơ không có những cảm xúc mãnh liệt hay hình ảnh rực rỡ, mà chậm rãi, nhẹ nhàng như chính nhịp trôi của một buổi tối làng quê, nơi tình mẫu tử hiện lên âm thầm mà sâu sắc.Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè gợi lên cảm giác cô đơn, trống trải. Trên đầu em là “nửa vầng trăng non”, ánh trăng mờ nhạt càng làm không gian thêm tĩnh lặng. Em bé nhìn trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ – một chi tiết nhỏ mà khiến người đọc không khỏi xót xa. Mẹ đang “lẫn trên cánh đồng”, hòa vào bóng đêm và đồng lúa, cho thấy sự vất vả, lam lũ của người mẹ nông thôn. Mẹ gần đó thôi, nhưng lại xa trong cảm nhận của đứa trẻ đang chờ đợi.Cảnh vật trong bài thơ được miêu tả rất giản dị: căn nhà tranh chưa nhen bếp lửa, đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà. Tất cả đều gợi lên sự tĩnh mịch, hiu quạnh của buổi tối khi thiếu vắng bàn tay người mẹ. Ngọn lửa bếp chưa cháy cũng giống như hơi ấm gia đình đang tạm thời vắng bóng. Trong không gian ấy, em bé chỉ biết “chờ tiếng bàn chân mẹ”, chờ âm thanh quen thuộc của sự yêu thương và chở che. Chính sự chờ đợi ấy đã làm nổi bật tình cảm gắn bó, phụ thuộc rất tự nhiên của đứa con đối với mẹ.Đến khi hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” xuất hiện, em cảm thấy vừa thương vừa kính trọng người mẹ. Chỉ bằng một chi tiết nhỏ, nhà thơ đã khắc họa rõ nét sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ trên cánh đồng đêm. Mẹ hiện lên không lời than vãn, không kêu ca, mà lặng lẽ làm việc, lặng lẽ trở về với con. Cảnh khuya với “vườn hoa mận trắng” lung linh càng làm cho khoảnh khắc mẹ về thêm dịu dàng, giàu chất thơ.Câu thơ cuối “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” khiến em đặc biệt xúc động. Nỗi chờ đợi của em bé dường như dài đến mức đi vào giấc mơ, nhưng cũng chính vòng tay mẹ đã khép lại tất cả cô đơn, lo lắng. Bài thơ khép lại nhẹ nhàng, không nói trực tiếp đến tình yêu thương, nhưng lại khiến người đọc cảm nhận rất rõ hơi ấm của tình mẹ.Đọc xong bài thơ, em thấy thương mẹ mình hơn. Em hiểu rằng phía sau những bữa cơm, những buổi tối bình yên là biết bao nhọc nhằn thầm lặng của mẹ. Bài thơ của Vũ Quần Phương không chỉ gợi lại một khung cảnh làng quê quen thuộc, mà còn đánh thức trong em sự trân trọng đối với tình mẫu tử giản dị, bền bỉ và vô cùng thiêng liêng.

Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một không gian yên ả, man mác buồn nhưng rất đỗi ấm áp. Bài thơ không có những cảm xúc mãnh liệt hay hình ảnh rực rỡ, mà chậm rãi, nhẹ nhàng như chính nhịp trôi của một buổi tối làng quê, nơi tình mẫu tử hiện lên âm thầm mà sâu sắc.Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè gợi lên cảm giác cô đơn, trống trải. Trên đầu em là “nửa vầng trăng non”, ánh trăng mờ nhạt càng làm không gian thêm tĩnh lặng. Em bé nhìn trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ – một chi tiết nhỏ mà khiến người đọc không khỏi xót xa. Mẹ đang “lẫn trên cánh đồng”, hòa vào bóng đêm và đồng lúa, cho thấy sự vất vả, lam lũ của người mẹ nông thôn. Mẹ gần đó thôi, nhưng lại xa trong cảm nhận của đứa trẻ đang chờ đợi.Cảnh vật trong bài thơ được miêu tả rất giản dị: căn nhà tranh chưa nhen bếp lửa, đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà. Tất cả đều gợi lên sự tĩnh mịch, hiu quạnh của buổi tối khi thiếu vắng bàn tay người mẹ. Ngọn lửa bếp chưa cháy cũng giống như hơi ấm gia đình đang tạm thời vắng bóng. Trong không gian ấy, em bé chỉ biết “chờ tiếng bàn chân mẹ”, chờ âm thanh quen thuộc của sự yêu thương và chở che. Chính sự chờ đợi ấy đã làm nổi bật tình cảm gắn bó, phụ thuộc rất tự nhiên của đứa con đối với mẹ.Đến khi hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” xuất hiện, em cảm thấy vừa thương vừa kính trọng người mẹ. Chỉ bằng một chi tiết nhỏ, nhà thơ đã khắc họa rõ nét sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ trên cánh đồng đêm. Mẹ hiện lên không lời than vãn, không kêu ca, mà lặng lẽ làm việc, lặng lẽ trở về với con. Cảnh khuya với “vườn hoa mận trắng” lung linh càng làm cho khoảnh khắc mẹ về thêm dịu dàng, giàu chất thơ.Câu thơ cuối “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” khiến em đặc biệt xúc động. Nỗi chờ đợi của em bé dường như dài đến mức đi vào giấc mơ, nhưng cũng chính vòng tay mẹ đã khép lại tất cả cô đơn, lo lắng. Bài thơ khép lại nhẹ nhàng, không nói trực tiếp đến tình yêu thương, nhưng lại khiến người đọc cảm nhận rất rõ hơi ấm của tình mẹ.Đọc xong bài thơ, em thấy thương mẹ mình hơn. Em hiểu rằng phía sau những bữa cơm, những buổi tối bình yên là biết bao nhọc nhằn thầm lặng của mẹ. Bài thơ của Vũ Quần Phương không chỉ gợi lại một khung cảnh làng quê quen thuộc, mà còn đánh thức trong em sự trân trọng đối với tình mẫu tử giản dị, bền bỉ và vô cùng thiêng liêng.

Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một không gian yên ả, man mác buồn nhưng rất đỗi ấm áp. Bài thơ không có những cảm xúc mãnh liệt hay hình ảnh rực rỡ, mà chậm rãi, nhẹ nhàng như chính nhịp trôi của một buổi tối làng quê, nơi tình mẫu tử hiện lên âm thầm mà sâu sắc.Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè gợi lên cảm giác cô đơn, trống trải. Trên đầu em là “nửa vầng trăng non”, ánh trăng mờ nhạt càng làm không gian thêm tĩnh lặng. Em bé nhìn trăng nhưng chưa nhìn thấy mẹ – một chi tiết nhỏ mà khiến người đọc không khỏi xót xa. Mẹ đang “lẫn trên cánh đồng”, hòa vào bóng đêm và đồng lúa, cho thấy sự vất vả, lam lũ của người mẹ nông thôn. Mẹ gần đó thôi, nhưng lại xa trong cảm nhận của đứa trẻ đang chờ đợi.Cảnh vật trong bài thơ được miêu tả rất giản dị: căn nhà tranh chưa nhen bếp lửa, đom đóm bay ngoài ao rồi vào nhà. Tất cả đều gợi lên sự tĩnh mịch, hiu quạnh của buổi tối khi thiếu vắng bàn tay người mẹ. Ngọn lửa bếp chưa cháy cũng giống như hơi ấm gia đình đang tạm thời vắng bóng. Trong không gian ấy, em bé chỉ biết “chờ tiếng bàn chân mẹ”, chờ âm thanh quen thuộc của sự yêu thương và chở che. Chính sự chờ đợi ấy đã làm nổi bật tình cảm gắn bó, phụ thuộc rất tự nhiên của đứa con đối với mẹ.Đến khi hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” xuất hiện, em cảm thấy vừa thương vừa kính trọng người mẹ. Chỉ bằng một chi tiết nhỏ, nhà thơ đã khắc họa rõ nét sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ trên cánh đồng đêm. Mẹ hiện lên không lời than vãn, không kêu ca, mà lặng lẽ làm việc, lặng lẽ trở về với con. Cảnh khuya với “vườn hoa mận trắng” lung linh càng làm cho khoảnh khắc mẹ về thêm dịu dàng, giàu chất thơ.Câu thơ cuối “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” khiến em đặc biệt xúc động. Nỗi chờ đợi của em bé dường như dài đến mức đi vào giấc mơ, nhưng cũng chính vòng tay mẹ đã khép lại tất cả cô đơn, lo lắng. Bài thơ khép lại nhẹ nhàng, không nói trực tiếp đến tình yêu thương, nhưng lại khiến người đọc cảm nhận rất rõ hơi ấm của tình mẹ.Đọc xong bài thơ, em thấy thương mẹ mình hơn. Em hiểu rằng phía sau những bữa cơm, những buổi tối bình yên là biết bao nhọc nhằn thầm lặng của mẹ. Bài thơ của Vũ Quần Phương không chỉ gợi lại một khung cảnh làng quê quen thuộc, mà còn đánh thức trong em sự trân trọng đối với tình mẫu tử giản dị, bền bỉ và vô cùng thiêng liêng.

Bài làm Trong kho tàng thơ ca Việt Nam hiện đại, có nhiều tác phẩm viết về quê hương, về thiên nhiên với những hình ảnh giản dị mà sâu lắng. Một trong những bài thơ để lại cho em nhiều cảm xúc là bài Chiều đồng nội của tác giả Nguyễn Lãm Thắng. Bài thơ đã vẽ nên một bức tranh đồng quê yên bình, tươi đẹp, đặc biệt là vào một buổi chiều mùa thu đầy thơ mộng.

Ngay từ những khổ thơ đầu, hình ảnh mùa thu được miêu tả rất độc đáo: “Mùa thu như tay mềm / Chạm lên thảm lúa biếc”. Thu hiện lên không chỉ qua màu sắc mà còn mang hình hài mềm mại, nhẹ nhàng, chạm khẽ vào cánh đồng lúa đang thì con gái. Cảnh vật đồng quê hiện ra sinh động với những chi tiết rất gần gũi: cánh cò trắng, cánh diều bay, đàn trâu thung thăng trở về… Tất cả hiện lên trong một buổi chiều quê thanh bình và yên ả. Những làn khói bếp toả ra từ mái nhà tranh như “gọi trăng thu xuống gần” khiến khung cảnh càng trở nên thơ mộng, khiến người đọc không khỏi rung động

Bài thơ cũng đươc ấn tượng bởi các nghệ thuật đặc sắc . Thể thơ năm chữ mộc mạc, nhịp nhàng làm cho lời thơ trở nên gần gũi. Tác giả khéo léo sử dụng các biện pháp tu từ như nhân hoá, so sánh, điệp từ và từ láy: “trong veo”, “mướt xanh”, “chậm rãi”, “nhanh nhanh”… tạo nên những vần thơ nhẹ nhàng mà đậm chất trữ tình. Từng hình ảnh trong thơ như sống động trước mắt người đọc, khiến ta như đang được sống lại những buổi chiều đồng quê quen thuộc.

Bài thơ Chiều đồng nội không chỉ đơn thuần là một bài thơ miêu tả thiên nhiên, mà còn là tiếng lòng của một người yêu tha thiết quê hương. Đọc bài thơ, em cảm thấy thêm yêu làng quê Việt Nam – nơi đã nuôi dưỡng bao tâm hồn, nơi có những cánh đồng mênh mông, những buổi chiều yên ả và bình dị. Bài thơ nhắc nhở em phải biết trân trọng vẻ đẹp bình thường nhưng quý giá của cuộc sống, của thiên nhiên quê hương.

Bài làm Trong kho tàng thơ ca Việt Nam hiện đại, có nhiều tác phẩm viết về quê hương, về thiên nhiên với những hình ảnh giản dị mà sâu lắng. Một trong những bài thơ để lại cho em nhiều cảm xúc là bài Chiều đồng nội của tác giả Nguyễn Lãm Thắng. Bài thơ đã vẽ nên một bức tranh đồng quê yên bình, tươi đẹp, đặc biệt là vào một buổi chiều mùa thu đầy thơ mộng.

Ngay từ những khổ thơ đầu, hình ảnh mùa thu được miêu tả rất độc đáo: “Mùa thu như tay mềm / Chạm lên thảm lúa biếc”. Thu hiện lên không chỉ qua màu sắc mà còn mang hình hài mềm mại, nhẹ nhàng, chạm khẽ vào cánh đồng lúa đang thì con gái. Cảnh vật đồng quê hiện ra sinh động với những chi tiết rất gần gũi: cánh cò trắng, cánh diều bay, đàn trâu thung thăng trở về… Tất cả hiện lên trong một buổi chiều quê thanh bình và yên ả. Những làn khói bếp toả ra từ mái nhà tranh như “gọi trăng thu xuống gần” khiến khung cảnh càng trở nên thơ mộng, khiến người đọc không khỏi rung động

Bài thơ cũng đươc ấn tượng bởi các nghệ thuật đặc sắc . Thể thơ năm chữ mộc mạc, nhịp nhàng làm cho lời thơ trở nên gần gũi. Tác giả khéo léo sử dụng các biện pháp tu từ như nhân hoá, so sánh, điệp từ và từ láy: “trong veo”, “mướt xanh”, “chậm rãi”, “nhanh nhanh”… tạo nên những vần thơ nhẹ nhàng mà đậm chất trữ tình. Từng hình ảnh trong thơ như sống động trước mắt người đọc, khiến ta như đang được sống lại những buổi chiều đồng quê quen thuộc.

Bài thơ Chiều đồng nội không chỉ đơn thuần là một bài thơ miêu tả thiên nhiên, mà còn là tiếng lòng của một người yêu tha thiết quê hương. Đọc bài thơ, em cảm thấy thêm yêu làng quê Việt Nam – nơi đã nuôi dưỡng bao tâm hồn, nơi có những cánh đồng mênh mông, những buổi chiều yên ả và bình dị. Bài thơ nhắc nhở em phải biết trân trọng vẻ đẹp bình thường nhưng quý giá của cuộc sống, của thiên nhiên quê hương.