Đặng Hồng Phúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Hồng Phúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

I think there will be useful robots in the future.

I like learn english because i think it very interesting.

1 .Jupiter is the bigger

2.If we recycle it can help protect the oceans.

My dream house is in a big city.It look very interesting, it like a tree.My house will have 5 rooms.Two bedroom , a living room,a bathroom ,a kitchen.I like it because i think it very interesting.

khi em vừa bước sang tuổi mười hai, một nỗi buồn lớn ập đến với gia đình em ở Sông Cầu, Thái Nguyên. Ông nội – người mà em yêu quý nhất – đột ngột qua đời sau cơn bệnh nặng. Ông là một nông dân cần cù, luôn kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích về núi rừng, về dòng suối nhỏ bên nhà mình. Em thường ngồi bên ông trên bờ suối, lắng nghe ông kể về truyền thuyết con rồng cháu tiên, hay những huyền thoại địa phương mà ông học từ ông cố. Những buổi chiều ấy, em vẽ tranh về cảnh núi non hùng vĩ, và ông khen ngợi, khích lệ niềm đam mê học hỏi của em. Thế nhưng, chỉ trong vài tuần, ông ra đi mãi mãi, để lại khoảng trống mênh mông trong lòng em. Buổi tang lễ, mưa rơi lất phất trên những ngọn đồi xanh, em khóc nức nở bên quan tài ông, cảm giác như cả thế giới sụp đổ. Em buồn đến mức không muốn ăn uống, chỉ ngồi một mình bên suối, nhìn dòng nước chảy mà nhớ ông da diết.Nỗi buồn ấy không chỉ là mất mát, mà còn dạy em nhiều bài học quý giá. Em nhận ra cuộc sống mong manh, và thời gian bên người thân là điều quý báu nhất. Sau tang lễ, em bắt đầu ghi nhật ký những kỷ niệm với ông, vẽ thêm những bức tranh về ông và dòng suối – nơi ông từng dạy em yêu thiên nhiên. Em học cách tự lập hơn, khám phá rừng núi một mình để tìm sự bình yên, và chia sẻ câu chuyện của ông với bạn bè. Nỗi buồn ấy biến thành động lực, giúp em trân trọng gia đình, quê hương hơn. Giờ đây, mỗi khi ngồi bên suối, em không còn khóc nữa, mà mỉm cười nhớ về ông – người đã dạy em rằng, dù buồn đau, cuộc sống vẫn tiếp diễn với những bài học ý nghĩa. Trải nghiệm ấy khiến em trưởng thành, biết yêu thương và gìn giữ những giá trị giản dị xung quanh.

khi em vừa bước sang tuổi mười hai, một nỗi buồn lớn ập đến với gia đình em ở Sông Cầu, Thái Nguyên. Ông nội – người mà em yêu quý nhất – đột ngột qua đời sau cơn bệnh nặng. Ông là một nông dân cần cù, luôn kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích về núi rừng, về dòng suối nhỏ bên nhà mình. Em thường ngồi bên ông trên bờ suối, lắng nghe ông kể về truyền thuyết con rồng cháu tiên, hay những huyền thoại địa phương mà ông học từ ông cố. Những buổi chiều ấy, em vẽ tranh về cảnh núi non hùng vĩ, và ông khen ngợi, khích lệ niềm đam mê học hỏi của em. Thế nhưng, chỉ trong vài tuần, ông ra đi mãi mãi, để lại khoảng trống mênh mông trong lòng em. Buổi tang lễ, mưa rơi lất phất trên những ngọn đồi xanh, em khóc nức nở bên quan tài ông, cảm giác như cả thế giới sụp đổ. Em buồn đến mức không muốn ăn uống, chỉ ngồi một mình bên suối, nhìn dòng nước chảy mà nhớ ông da diết.Nỗi buồn ấy không chỉ là mất mát, mà còn dạy em nhiều bài học quý giá. Em nhận ra cuộc sống mong manh, và thời gian bên người thân là điều quý báu nhất. Sau tang lễ, em bắt đầu ghi nhật ký những kỷ niệm với ông, vẽ thêm những bức tranh về ông và dòng suối – nơi ông từng dạy em yêu thiên nhiên. Em học cách tự lập hơn, khám phá rừng núi một mình để tìm sự bình yên, và chia sẻ câu chuyện của ông với bạn bè. Nỗi buồn ấy biến thành động lực, giúp em trân trọng gia đình, quê hương hơn. Giờ đây, mỗi khi ngồi bên suối, em không còn khóc nữa, mà mỉm cười nhớ về ông – người đã dạy em rằng, dù buồn đau, cuộc sống vẫn tiếp diễn với những bài học ý nghĩa. Trải nghiệm ấy khiến em trưởng thành, biết yêu thương và gìn giữ những giá trị giản dị xung quanh.

Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu se lạnh, tôi háo hức tham gia chuyến đi thực tế cùng lớp học đến Hà Nội. Chúng tôi lên xe từ sớm, lòng đầy tò mò về những địa danh lịch sử thiêng liêng. Điểm đến đầu tiên là Lăng Bác Hồ, nơi an nghỉ của vị lãnh tụ vĩ đại. Khi xe dừng lại trước quảng trường Ba Đình, không khí trang nghiêm bao trùm khiến ai nấy đều im lặng, lòng tràn đầy kính trọng. Chúng tôi xếp hàng dài, bước chân nhẹ nhàng qua những bậc thang đá cẩm thạch. Bên trong lăng, ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên hình dáng Bác nằm yên bình, như đang say giấc. Tôi không khỏi xúc động, nước mắt lăn dài khi nghĩ về những hy sinh thầm lặng của Người cho dân tộc. Hướng dẫn viên kể về cuộc đời Bác, từ những năm tháng bôn ba tìm đường cứu nước đến những lời dạy giản dị mà sâu sắc. Trải nghiệm ấy khiến tôi nhận ra, lòng yêu nước không phải là điều xa xôi, mà bắt nguồn từ sự trân trọng lịch sử và những tấm gương như Bác.Sau khi rời Lăng Bác, chúng tôi di chuyển đến Bảo tàng Lịch sử Việt Nam. Nằm bên hồ Hoàn Kiếm yên bình, bảo tàng như một cuốn sách sống động về hành trình dân tộc. Bước vào sảnh chính, tôi bị cuốn hút bởi những hiện vật cổ xưa: từ trống đồng Đông Sơn lấp lánh đến những thanh gươm sắc bén của các anh hùng thời chống giặc ngoại xâm. Mỗi gian phòng là một chương sử, từ thời kỳ dựng nước Văn Lang đến kháng chiến chống Pháp, Mỹ. Tôi dừng lại lâu bên mô hình làng quê Việt Nam xưa, nơi tái hiện cuộc sống lao động cần cù của ông cha. Những bức tranh tường miêu tả trận Điện Biên Phủ oanh liệt khiến tim tôi đập nhanh, như đang sống lại khoảnh khắc lịch sử ấy. Hướng dẫn viên giải thích chi tiết về từng hiện vật, giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về tinh thần bất khuất của dân tộc. Tôi chụp vài bức ảnh, ghi chép lại những điều thú vị để sau này kể cho bạn bè nghe.Chuyến đi kết thúc vào buổi chiều, nhưng những hình ảnh và bài học ấy vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Lăng Bác dạy tôi về sự giản dị và hy sinh, còn Bảo tàng Lịch sử khơi dậy niềm tự hào dân tộc. Đây không chỉ là chuyến trải nghiệm, mà còn là bài học sống động về nguồn cội, giúp tôi trân trọng hơn giá trị hòa bình hôm nay. Tôi mong sẽ có thêm nhiều cơ hội như thế để khám phá di sản cha ông.

Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu se lạnh, tôi háo hức tham gia chuyến đi thực tế cùng lớp học đến Hà Nội. Chúng tôi lên xe từ sớm, lòng đầy tò mò về những địa danh lịch sử thiêng liêng. Điểm đến đầu tiên là Lăng Bác Hồ, nơi an nghỉ của vị lãnh tụ vĩ đại. Khi xe dừng lại trước quảng trường Ba Đình, không khí trang nghiêm bao trùm khiến ai nấy đều im lặng, lòng tràn đầy kính trọng. Chúng tôi xếp hàng dài, bước chân nhẹ nhàng qua những bậc thang đá cẩm thạch. Bên trong lăng, ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên hình dáng Bác nằm yên bình, như đang say giấc. Tôi không khỏi xúc động, nước mắt lăn dài khi nghĩ về những hy sinh thầm lặng của Người cho dân tộc. Hướng dẫn viên kể về cuộc đời Bác, từ những năm tháng bôn ba tìm đường cứu nước đến những lời dạy giản dị mà sâu sắc. Trải nghiệm ấy khiến tôi nhận ra, lòng yêu nước không phải là điều xa xôi, mà bắt nguồn từ sự trân trọng lịch sử và những tấm gương như Bác.Sau khi rời Lăng Bác, chúng tôi di chuyển đến Bảo tàng Lịch sử Việt Nam. Nằm bên hồ Hoàn Kiếm yên bình, bảo tàng như một cuốn sách sống động về hành trình dân tộc. Bước vào sảnh chính, tôi bị cuốn hút bởi những hiện vật cổ xưa: từ trống đồng Đông Sơn lấp lánh đến những thanh gươm sắc bén của các anh hùng thời chống giặc ngoại xâm. Mỗi gian phòng là một chương sử, từ thời kỳ dựng nước Văn Lang đến kháng chiến chống Pháp, Mỹ. Tôi dừng lại lâu bên mô hình làng quê Việt Nam xưa, nơi tái hiện cuộc sống lao động cần cù của ông cha. Những bức tranh tường miêu tả trận Điện Biên Phủ oanh liệt khiến tim tôi đập nhanh, như đang sống lại khoảnh khắc lịch sử ấy. Hướng dẫn viên giải thích chi tiết về từng hiện vật, giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về tinh thần bất khuất của dân tộc. Tôi chụp vài bức ảnh, ghi chép lại những điều thú vị để sau này kể cho bạn bè nghe.Chuyến đi kết thúc vào buổi chiều, nhưng những hình ảnh và bài học ấy vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Lăng Bác dạy tôi về sự giản dị và hy sinh, còn Bảo tàng Lịch sử khơi dậy niềm tự hào dân tộc. Đây không chỉ là chuyến trải nghiệm, mà còn là bài học sống động về nguồn cội, giúp tôi trân trọng hơn giá trị hòa bình hôm nay. Tôi mong sẽ có thêm nhiều cơ hội như thế để khám phá di sản cha ông.

My house is a country house. It's small but beautiful. My house has six room. A living room, a bathroom, a kitchen and three bedroom. I very like living room . Beacause I like play games. ​​

I live in Country house. There are six room. It's a living room, a bath​​​room, a kitchen and three bedroom. I like​ living room , Because I like play games.