Vũ Thị Trà
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những ký ức được cất giữ ở một góc trang trọng trong trái tim. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất không phải là một chuyến du lịch xa hoa, mà là một buổi chiều mưa cùng mẹ chuẩn bị bữa cơm gia đình – nơi tôi học được giá trị của sự yêu thương và sẻ chia. Đó là một ngày cuối tuần của năm ngoái. Trời đổ mưa rào bất chợt, tiếng mưa lộp độp trên mái tôn như một bản nhạc dồn dập. Tôi đang mải mê với những món đồ chơi thì mẹ gọi tôi xuống bếp để phụ giúp. Mẹ bảo: "Trà ơi, vào đây cùng mẹ làm món bánh trôi nước nhé!". Căn bếp nhỏ vốn yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng. Mẹ kiên nhẫn dạy tôi cách nhào bột sao cho mịn, cách đặt viên đường vào giữa thật khéo để khi luộc bánh không bị vỡ. Đôi bàn tay mẹ gầy gầy nhưng vô cùng thoăn thoắt. Tôi nhìn mẹ, bỗng nhận ra những vất vả mà mẹ đã trải qua để chăm sóc cho cả gia đình, cho bố Quỳnh và các em. Trong lúc làm bánh, mẹ kể cho tôi nghe về những ngày xưa cũ, về những kỷ niệm khi mẹ còn nhỏ. Tiếng cười đùa của hai mẹ con hòa cùng tiếng mưa ngoài hiên tạo nên một không gian ấm cúng lạ kỳ. Khi những chiếc bánh trắng ngần, tròn trịa bắt đầu nổi lên trên nồi nước sôi, lòng tôi dâng lên một cảm giác tự hào khó tả. Đó là thành quả đầu tiên mà tôi tự tay làm dưới sự hướng dẫn của mẹ. Buổi tối hôm đó, cả nhà quây quần bên mâm cơm. Nhìn bố và các em ăn ngon lành những chiếc bánh mình làm, tôi thấy hạnh phúc vô cùng. Tôi chợt hiểu rằng, hạnh phúc không đâu xa xôi, nó nằm ngay trong những khoảnh khắc bình dị nhất khi chúng ta được ở bên cạnh những người thân yêu. Kỷ niệm ấy đã trở thành một bài học quý giá đối với tôi. Nó nhắc nhở tôi phải biết trân trọng gia đình, biết giúp đỡ mẹ nhiều hơn. Mỗi khi nhìn thấy cơn mưa rào, mùi thơm của bột nếp và đường phèn lại thoang thoảng đâu đây, gợi nhắc về một buổi chiều đầy ắp tình thân mà tôi sẽ chẳng bao giờ quên.
Trong các tác phẩm văn học, từ láy thường được dùng để tăng tính gợi hình. Giả sử chiếc lá được miêu tả là "run rẩy" (hoặc bạn có thể chọn từ "vàng úa", "lẻ loi" tùy theo văn bản cụ thể của bạn). Từ láy: Run rẩy. Phân tích tác dụng: Về mặt gợi hình: Miêu tả trạng thái yếu ớt, mỏng manh của chiếc lá trước những cơn gió lạnh lẽo hoặc sự khắc nghiệt của thời tiết. Về mặt gợi cảm: Làm nổi bật sự sống mong manh, từ đó gián tiếp thể hiện tâm trạng lo âu, sợ hãi của nhân vật khi nhìn vào chiếc lá (thường là sự kết nối giữa số phận chiếc lá và số phận con người). Nó tạo nên một không khí trầm buồn, xúc động cho tác phẩm. Câu 10: Đoạn văn rút ra bài học (5 - 7 câu) Dưới đây là đoạn văn mẫu về bài học về nghị lực và tình yêu thương, có sử dụng chủ ngữ là cụm từ: Đoạn văn: Câu chuyện về chiếc lá đã để lại trong lòng em những suy ngẫm sâu sắc về giá trị của hy vọng. Sức sống mãnh liệt của tâm hồn con người chính là liều thuốc quý giá nhất giúp chúng ta vượt qua nghịch cảnh. Đôi khi, một hành động hy sinh thầm lặng cũng có thể cứu rỗi một cuộc đời đang tuyệt vọng. Chúng ta cần học cách yêu thương và chia sẻ để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn. Đừng bao giờ bỏ cuộc ngay cả khi đối mặt với những thử thách khó khăn nhất. Niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống sẽ giúp mỗi cá nhân tìm thấy ánh sáng phía cuối con đường. Xác định chủ ngữ là cụm từ: Sức sống mãnh liệt của tâm hồn con người (là cụm danh từ làm chủ ngữ). Niềm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống (là cụm danh từ làm chủ ngữ).
Tết năm 2026 đối với em là một mùa xuân vô cùng đặc biệt. Không phải vì những bộ quần áo mới hay những phong bao lì xì đỏ chói, mà điều khiến em nhớ mãi chính là buổi chiều cuối năm cả gia đình cùng nhau quây quần gói bánh chưng. Chuẩn bị trong sự háo hức Sáng ba mươi Tết, không khí trong nhà đã rộn ràng hơn hẳn. Mẹ em – người phụ nữ đảm đang nhất nhà – đã chuẩn bị sẵn sàng mọi nguyên liệu từ sớm: những xấp lá dong xanh mướt, gạo nếp cái hoa vàng thơm lừng, đỗ xanh vàng óng và những miếng thịt ba chỉ được tẩm ướp gia vị đậm đà. Em và các em của mình được giao nhiệm vụ "trọng đại" là lau lá dong. Những chiếc lá to bản, xanh mướt dưới bàn tay nhỏ nhắn của chị em em trở nên sạch bóng, sẵn sàng để gói ghém những hương vị của đất trời. Khoảnh khắc gia đình gắn kết Khi công đoạn chuẩn bị hoàn tất, cả nhà trải chiếu ra giữa sân, cùng nhau bắt tay vào làm. Bố em là "nghệ nhân" chính. Đôi bàn tay vốn thô ráp của bố bỗng trở nên khéo léo lạ thường. Bố dạy em cách đặt lạt, cách xếp lá sao cho vuông vức mà không cần dùng khuôn. "Gói bánh chưng không chỉ là làm ra một món ăn, mà là gói ghém cả tấm lòng và mong cầu một năm mới vuông tròn, đủ đầy," bố nhẹ nhàng bảo em như thế. Em cũng thử tự tay gói một chiếc bánh nhỏ xíu cho riêng mình. Dù chiếc bánh của em có hơi "mập mạp" và hình dáng chẳng được vuông vức cho lắm, nhưng cả nhà ai cũng cười khích lệ khiến em cảm thấy rất tự hào. Đêm trông nồi bánh chưng Thú vị nhất chính là công đoạn luộc bánh. Khi màn đêm buông xuống, tiết trời se lạnh của ngày cuối đông tràn về, cả gia đình lại quây quần bên bếp lửa hồng rực cháy. Tiếng nước sôi sùng sục, mùi thơm nồng nàn của lá dong và gạo nếp tỏa ra quyện trong làn khói mờ ảo. Trong ánh lửa bập bùng, em được nghe bố mẹ kể về những mùa Tết xưa, về những kỷ niệm thời thơ ấu. Những câu chuyện ấy dường như kéo mọi người lại gần nhau hơn, xua tan đi cái lạnh giá bên ngoài. Ý nghĩa của trải nghiệm Trải nghiệm gói bánh chưng năm nay giúp em hiểu ra rằng, giá trị thực sự của ngày Tết không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở sự đoàn viên và chia sẻ. Nhìn thấy nụ cười hiền hậu của mẹ và ánh mắt ấm áp của bố, em cảm thấy mình thật hạnh phúc. Dịp Tết vừa qua đã để lại trong lòng em một dấu ấn khó phai. Đó là bài học về truyền thống, về tình yêu thương gia đình mà em sẽ luôn trân trọng và giữ gìn.
Trong đoạn văn: “Thỉnh thoảng, Sáo cũng tạt qua Vườn Nhãn, nhưng tránh mặt mọi người. Sáo biết hối hận và nhớ quê hương lắm…” Biện pháp tu từ: Nhân hóa. Biểu hiện: Tác giả đã gán cho chim Sáo những hành động, tâm trạng và cảm xúc của con người như: tạt qua, tránh mặt, biết hối hận, nhớ quê hương. Tác dụng: * Làm cho hình ảnh chim Sáo trở nên sinh động, gần gũi và có hồn hơn như một con người thực thụ. Nhấn mạnh sự thay đổi trong tâm thức của Sáo: từ một kẻ ham vui, quên gốc gác đã trở nên sâu sắc, biết ăn năn và trân trọng những giá trị cội nguồn. Giúp người đọc dễ dàng đồng cảm với nỗi lòng và sự hối lỗi của nhân vật. Câu 10: Bài học tâm đắc từ truyện “Chào Mào và Sáo Sậu” Truyện "Chào Mào và Sáo Sậu" đã để lại trong em bài học quý giá về lòng biết ơn và tình yêu quê hương, xứ sở. Qua nhân vật Sáo Sậu, em hiểu rằng dù chúng ta có đi xa đến đâu hay đạt được thành công thế nào, cũng không bao giờ được phép quên đi nơi mình sinh ra và những người đã từng giúp đỡ mình. Sự xa hoa, lạ lẫm ở những miền đất mới có thể rất hấp dẫn, nhưng giá trị cốt lõi và sự bình yên thật sự luôn nằm ở quê hương. Đừng để đến khi đánh mất đi sự gắn kết với cội nguồn rồi mới cảm thấy hối hận muộn màng như Sáo. Vì vậy, chúng ta cần biết trân trọng và giữ gìn tình yêu với quê cha đất tổ ngay từ hôm nay. Bài học này nhắc nhở em luôn sống nghĩa tình và thủy chung với quá khứ.
Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa Biện pháp nhân hóa được sử dụng qua các từ ngữ chỉ hành động, tâm trạng của con người như: "đứng ngẩn mặt", "nước mắt rưng rưng", "biết hối lỗi". Việc biến chú Bọ Ngựa thành một nhân vật có cảm xúc giúp câu văn trở nên sinh động, gần gũi và hấp dẫn hơn với người đọc. Qua đó, tác giả đã khắc họa rõ nét sự thay đổi tâm lý từ kiêu ngạo sang hối hận chân thành của nhân vật. Những hình ảnh này không chỉ làm cho chú Bọ Ngựa trở nên "có hồn" mà còn giúp bài học về sự khiêm tốn được truyền tải một cách nhẹ nhàng, tự nhiên. Cuối cùng, phép nhân hóa giúp người đọc dễ dàng đồng cảm và rút ra bài học sâu sắc cho chính mình từ lỗi lầm của chú Bọ Ngựa. Câu 10: Rèn luyện đức tính khiêm tốn Từ câu chuyện "Võ sĩ Bọ Ngựa", để rèn luyện đức tính khiêm tốn, bản thân em cần thực hiện những việc làm cụ thể sau: Luôn lắng nghe và học hỏi: Biết lắng nghe ý kiến đóng góp của thầy cô, bạn bè và mọi người xung quanh thay vì luôn cho rằng mình đúng. Không tự mãn với thành tích: Khi đạt được điểm cao hay thành công trong công việc, em sẽ không kiêu ngạo mà coi đó là động lực để cố gắng hơn nữa. Thừa nhận khuyết điểm: Sẵn sàng nhận lỗi khi làm sai và quyết tâm sửa chữa thay vì tìm cách che giấu hay đổ lỗi cho hoàn cảnh. Tôn trọng mọi người: Luôn lễ phép với người lớn, hòa nhã với bạn bè và trân trọng thế mạnh riêng của mỗi người xung quanh mình.
hân Kỉ niệm là những dấu ấn khó phai trong cuộc đời mỗi người, có kỉ niệm vui, buồn, đáng nhớ. Một trong những kỉ niệm sâu sắc nhất của bản thân là lần đầu tiên biết đi xe đạp. Đó là vào một buổi chiều hè năm em học lớp 3. Sau nhiều lần ngã đau, em đã nản lòng và muốn bỏ cuộc. Nhưng bố đã động viên, kiên nhẫn dạy em từng chút một. Cảm giác chông chênh ban đầu dần biến mất, thay vào đó là sự tự tin khi em bắt đầu giữ thăng bằng được. Sau đó, em đã tự mình đạp xe một đoạn đường ngắn. Cảm giác lúc ấy thật tuyệt vời, vừa vui sướng, vừa tự hào về bản thân. Kỉ niệm này không chỉ là về việc học đi xe đạp, mà còn là bài học về sự kiên trì, nỗ lực không ngừng nghỉ và tình yêu thương, sự hỗ trợ của gia đình. Đó mãi là một phần kí ức đẹp đẽ, nhắc nhở em về những giá trị quan trọng trong cuộc sống.
1. Tho luc bat
2.phương thức biểu đạt chính trong văn bản là: bieu cảm
3.Tác giả liệt kê những nơi "ngoại" đến: bờ ao, lu nước, vườn ổi, cây rào ra bông. Thông qua đó, thấy được mặc dù ngoại đã đi xa nhưng vẫn luôn dõi theo gia đình, đồng thời thấy hình ảnh của ngoại trở nên quen thuộc gần gũi gắn với kí ức của đứa chắt (người cháu). Việc sử dụng biện pháp tu từ liệt kê kết hợp với phép điệp giúp cho câu thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, đồng thời cho thấy tình nặng của tác giả.
4.Mặc dù ngoại đã mất nhưng ngoại vẫn luôn dõi theo con, quan tâm lo lắng cho con và những điều tốt đẹp nhất sẽ đến bên con, mong muốn con luôn được hạnh phúc
5.Bài học rút ra là cần biết yêu thương, quan tâm, chăm sóc, vâng lời và giúp đỡ ông bà trong công việc hàng ngày.
6. Bài tho trên là em cảm thấy Bài tho hay nó giúp em hiểu Bài hơn
Ngày khai trường luôn là một sự kiện trọng đại và ý nghĩa nhất trong một năm học. Buổi lễ khai giảng tại trường em diễn ra vào sáng sớm ngày 5 tháng 9 hàng năm. Em đã được chứng kiến và tham gia buổi lễ này trong nhiều năm học. Đúng 8 giờ sáng, buổi lễ chính thức bắt đầu với nghi thức chào cờ trang nghiêm. Sau đó, thầy cô và các anh chị cựu học sinh phát biểu cảm nghĩ và mục tiêu cho năm học mới. Xen kẽ là các tiết mục văn nghệ đặc sắc do thầy cô và học sinh biểu diễn. Cuối buổi lễ, thầy hiệu trưởng tuyên bố bắt đầu năm học mới và tiếng trống khai trường vang lên rộn rã. Lễ khai giảng thực sự là một kỷ niệm đẹp, mở ra một năm học mới đầy hứa hẹn và niềm vui.
Em rút ra bài người mẹ ốm em cảm thấy mẹ ốm thương và nhờ Cô bác xóm làng đến thămVà anh y sĩ đã mang thuốc vàoBây giờ mẹ lại lần giường Mẹ vui, con có quản gì
Trong câu tho : Cả đời đi gió đi sương/Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi tác giả su dung BPTT an du
Tác giả an du : người mẹ ốm đau nhờ bác xóm làng đến thăm
Việc su dung BPTT an du giúp câu tho tro nên sinh động hap dan goi hình goi cảm Qua đó goi nên hình ảnh người mẹ ốm đau nhờ bác xóm làng đến thăm