Vũ Huy Nam
Giới thiệu về bản thân
“Thời gian trôi qua nhanh. Chỉ còn lại những kỉ niệm…”. Thật vậy, bây giờ tôi đã trải qua hơn chục năm học nhưng mỗi lần lời bài hát ấy vang lên lòng tôi lại nâng nâng khó tả nhớ về những kỉ niệm của tôi và Lan năm chúng tôi học lớp 4.
Tôi và Lan là đôi bạn thân với nhau từ nhỏ vì nhà Lan gần nhà tôi. Có gì chúng tôi cũng chia ngọt sẻ bùi cho nhau như hai chị em gái vậy. Hằng ngày Lan thường sang gọi tôi đi học kể cả trời mưa lẫn trời nắng. Nhưng hôm nay trời mưa cũng như mọi khi thôi mà tôi ở nhà chờ mãi…chờ mãi đến gần bảy giờ mà vẫn không thấy Lan sang gọi mình đi học. Tôi liền nghĩ và nói thầm: “Hôm nay không đợi mình đi học thì hôm sau mình sẽ đi trước và không đợi bạn nữa đâu.” Nói xong tôi liền nhanh chóng chạy vội đến trường vì sợ vào lớp muộn. Trời mưa, nước tát vào mặt, đường bị trơn nên tôi bị vấp ngã bẩn hết quần áo. Đến lớp lại bị các bạn trong lớp trêu là con áo ộp nên tôi càng bực và giận bạn hơn. Nhìn xung quanh trong lớp cũng không thấy Lan tôi lại nghĩ bạn đang chơi với các bạn ngoài sân. Lúc này tôi càng giận hơn và dường như trong đầu tôi lúc này Lan không còn là bạn thân nữa. Tùng…tùng…tùng ba tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp, tất cả mọi người đã ngồi vào hết chỗ của mình chỉ còn chỗ Lan vắng. Một lúc sau cô bước vào lớp và nói: “ Hôm nay bạn Lan bị ốm nên xin phép cô nghỉ các em ạ.” Nghe cô nói lúc này tôi cảm thấy thương bạn và có lỗi với bạn vô cùng. Dường như giờ học hôm ấy tôi chẳng tiếp thu được gì. Cô bảo đọc thì đọc, cô bảo viết thì viết. Tôi chỉ mong sao tiết học hôm đấy trôi đi thật nhanh để còn chạy về thăm bạn. Nhưng không ngờ tiết học hôm đấy trôi đi lâu lắm chắc bởi vì tôi không chú ý nghe giảng. Thế rồi tiết học cũng kết thúc, tôi chạy nhanh về nhà bạn, rồi bước vào nhà thấy bạn đang nằm giường, người xanh xao, khuôn mặt bạn nhợt nhạt hẳn đi. Mới có một ngày mà trông bạn khác hẳn. Tôi đến bên bạn và nói: “ Cho mình xin lỗi bạn nhé”. Lan vừa nghẹn ngào vừa nói: “ Mình mới thật có lỗi với bạn. Mình đã không báo trước với bạn mình bị ốm nên không đi học được.” Thế rồi chúng tôi lại thương yêu và quý mến nhau như cũ. Và từ đó tình bạn của chúng tôi lại càng trở nên thắm thiết hơn.
Những kỉ niệm về tình bạn thật đúng là chân thành. Nó xuất phát từ trái tim đến với trái tim. Chính vì vậy mà trong thơ ca cũng có câu:
“Sống trong bể ngọc kim cương
Không bằng sống giữa tình thương bạn bè.”
câu1:
- Văn bản "Chơi Phú Quốc" thuộc kiểu văn bản Kí (cụ thể là Du kí), ghi lại những cảm nhận, trải nghiệm cá nhân về một chuyến đi, một vùng đất mới (Phú Quốc).
câu 2:
- Hình ảnh gây ấn tượng mạnh nhất là sự trong lành, xanh biếc của nước biển tại Hàm Ninh, đến mức tác giả thốt lên "Không còn gì thú bằng ở chỗ mênh mông trời nước vài người tri kỉ bàn câu..."
câu 3:
- Ngôi kể: Ngôi thứ nhất (người kể chuyện xưng "tôi", "mình").
- Tác dụng: Giúp người đọc cảm nhận trực tiếp, chân thực, gần gũi những cảm xúc, suy nghĩ, ấn tượng của tác giả về cảnh vật và con người Phú Quốc, tăng tính thuyết phục và cảm xúc cho bài viết.
câu 4: - Hoạt động: Người dân chủ yếu đánh bắt hải sản, gắn bó với biển cả (câu cá, đi chợ đêm), làm nông nghiệp (trồng tiêu, làm mật ong, sản xuất nước mắm), sinh hoạt bình dị, mộc mạc.
- Ý nghĩa: Thể hiện cuộc sống bình dị, hòa hợp với thiên nhiên, con người Phú Quốc chân chất, hiếu khách, mang đậm nét văn hóa địa phương, còn giữ được vẻ hoang sơ, trong lành.
câu 5:
- Qua "Chơi Phú Quốc", em nhận ra việc khám phá, trải nghiệm vùng đất mới giúp mở rộng tầm nhìn, hiểu biết về thiên nhiên, văn hóa và con người Việt Nam. Những chuyến đi mang lại những cảm xúc mới mẻ, quý giá, giúp ta trân trọng vẻ đẹp hoang sơ, bình dị của quê hương và những giá trị văn hóa truyền thống. Bài học quan trọng là biết yêu thiên nhiên, quý trọng cuộc sống giản dị, con người địa phương, từ đó ý thức hơn trong việc bảo vệ môi trường, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.