Lê Duy Khánh
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Duy Khánh
0
0
0
0
0
0
0
2025-12-26 20:03:12
Câu 1: Văn bản "Chơi Phú Quốc" thuộc kiểu văn bản nghị luận văn học hoặc cụ thể hơn là thể loại du ký (một dạng của văn bản thông tin/văn học ghi chép về những chuyến đi). Câu 2: Khi đến Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ nhất về sự trong lành của nước biển là: "nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò, chúng nó sinh hoạt trong cái thế giới thuỷ tinh." Câu 3:
Qua văn bản, em rút ra bài học rằng việc trải nghiệm những vùng đất mới giúp ta mở mang tầm mắt, thoát khỏi sự bó hẹp của không gian sống quen thuộc (như "chốn buồng khuê"). Những chuyến đi không chỉ mang lại niềm vui trước cảnh sắc thiên nhiên kỳ thú mà còn giúp ta hiểu thêm về vẻ đẹp lao động và văn hóa của con người ở mọi miền Tổ quốc. Khám phá thực tế giúp biến những hình ảnh trong "mộng tưởng" thành hiện thực sinh động, bồi đắp tâm hồn thêm mạnh mẽ, sảng khoái và biết trân trọng cuộc sống tự do.
- Ngôi kể: Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất (người kể xưng "chúng tôi", "tôi").
- Tác dụng: Việc sử dụng ngôi kể này giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi và giàu cảm xúc. Nó cho phép tác giả trực tiếp biểu lộ những cảm nhận, suy nghĩ và sự ngạc nhiên, thú vị của chính mình trước cảnh sắc thiên nhiên, từ đó dễ dàng kết nối và tạo niềm tin nơi người đọc về những trải nghiệm có thật.
- Các hoạt động: Phơi lưới trên giàn (người thuyền chài), lái xe ô tô đón khách, buôn bán ở chợ, vá lưới, chuốt mây dưới ánh đèn đêm, đi "thẻ" mực trên biển, trồng vườn tiêu, hái sim rừng.
- Ý nghĩa: Những hoạt động này cho thấy cuộc sống của người dân Phú Quốc rất cần cù, chịu khó và không mấy lúc nghỉ ngơi ("việc nặng nhọc làm ban ngày, việc nhẹ nhàng làm buổi tối"). Tuy vất vả nhưng họ luôn giữ được vẻ "sung sướng, ung dung, an vui", cho thấy một nhịp sống thanh bình, gắn bó mật thiết và hòa hợp với thiên nhiên biển đảo.
Qua văn bản, em rút ra bài học rằng việc trải nghiệm những vùng đất mới giúp ta mở mang tầm mắt, thoát khỏi sự bó hẹp của không gian sống quen thuộc (như "chốn buồng khuê"). Những chuyến đi không chỉ mang lại niềm vui trước cảnh sắc thiên nhiên kỳ thú mà còn giúp ta hiểu thêm về vẻ đẹp lao động và văn hóa của con người ở mọi miền Tổ quốc. Khám phá thực tế giúp biến những hình ảnh trong "mộng tưởng" thành hiện thực sinh động, bồi đắp tâm hồn thêm mạnh mẽ, sảng khoái và biết trân trọng cuộc sống tự do.
2025-12-26 20:02:29
Câu 1: Đoạn văn nêu cảm nhận về văn bản "Ảnh Bác" của tác giả Trần Đăng Khoa Đoạn văn sau đây khoảng 150 chữ: Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa là một tác phẩm giàu cảm xúc, thể hiện tình yêu và lòng kính trọng sâu sắc của một em bé đối với Bác Hồ. Qua những hình ảnh giản dị, đời thường ("ảnh Bác Hồ", "lá cờ đỏ tươi", "gà", "na chín"), tác giả đã vẽ nên một không gian gia đình ấm áp, gần gũi, nơi Bác Hồ dường như hiện diện hàng ngày, thân thuộc như người thân trong nhà. Hình ảnh "Bác mỉm miệng cười" mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, thể hiện sự lạc quan, niềm tin yêu của Bác dành cho các thế hệ măng non. Em bé cảm nhận được lời dạy bảo ân cần của Bác qua những hành động thiết thực, cụ thể như "Trồng rau, quét bếp, đuổi gà", hay nhắc nhở về ý thức cảnh giác trong chiến đấu ("Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi"). Bài thơ không chỉ là tình cảm cá nhân mà còn khơi dậy trong lòng người đọc, đặc biệt là thế hệ trẻ, tình yêu quê hương, đất nước, và noi theo tấm gương đạo đức giản dị của Bác. Câu 2: Bài văn kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em với bạn bè Mở bài: Trong kí ức tuổi học trò của em, có vô vàn những kỉ niệm đẹp. Nhưng có lẽ kỉ niệm về trận đá bóng dưới cơn mưa rào năm ấy với nhóm bạn thân vẫn in đậm trong tâm trí em nhất. Đó là một buổi chiều thứ Bảy, trời nắng chang chang, chúng em rủ nhau ra bãi đất trống sau trường để đá bóng. Thân bài: Khi trận đấu đang diễn ra sôi nổi, bất ngờ một đám mây đen kéo đến và cơn mưa rào trút xuống xối xả. Thay vì chạy tìm chỗ trú, cả bọn nhìn nhau cười tít mắt và quyết định "chiến" tiếp. Cơn mưa làm sân bóng trở nên lầy lội, trơn trượt. Mỗi cú sút, mỗi pha tranh bóng đều khiến bùn đất bắn tung tóe. Áo quần lấm lem, tóc tai bết bát, nhưng không ai bề ngoài mà bận tâm. Tiếng cười đùa giòn tan hòa lẫn với tiếng mưa rơi rào rào tạo nên một bản nhạc tuổi thơ thật sống động. Có một tình huống dở khóc dở cười là khi Hoàng, đứa bạn chuyên môn bắt gôn, trượt chân ngã uỵch xuống vũng bùn lớn nhất. Cả người nó dính đầy bùn từ đầu đến chân. Thay vì khóc hay tức giận, nó bật dậy cười hô hố, khiến cả bọn được một trận cười nghiêng ngả. Mặc dù trận đấu kết thúc không phân thắng bại, nhưng niềm vui, sự sảng khoái mà nó mang lại thì vô giá. Kết bài: Trận đá bóng dưới mưa hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm khó quên trong lòng em và các bạn. Nó không chỉ là một trò chơi, mà còn là minh chứng cho tình bạn hồn nhiên, gắn bó, sẵn sàng chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, dù trong hoàn cảnh nào. Kỉ niệm ấy sẽ mãi là một phần đẹp đẽ trong tuổi thơ của em.