VŨ KHÁNH TRÌNH
Giới thiệu về bản thân
Thuở xưa, giặc Minh sang xâm lược nước ta, chúng coi nhân dân như cỏ rác, bóc lột đến tận xương tủy. Lòng dân vô cùng căm phẫn, oán giận. Lúc bấy giờ ở vùng Lam Sơn, có nghĩa quân nổi dậy nhưng lúc ấy nghĩa quân lực lượng còn yếu, thiếu thốn trăm bề nên nhận nhiều thất bại. Ở vùng Thanh Hóa lúc ấy có người tên là Lê Thận làm nghề đánh cá, một hôm đi đánh cá khi kéo lưới ông thấy có vật gì đó nặng nặng mắc vào trong lưới, khi vớt lên thì thấy 1 thanh sắt to mắc vào lưới bèn vứt đi. sau đó, ông lại thả lưới lại thấy thanh sắt ấy mắc vào, ông vẫn vứt đi tiếp. Lặp lại 3 lần như vậy ông thấy làm lạ nên lấy về nhà. Sau này khi ông tham gia nghĩa quân Lam Sơn, chiến đấu vô cùng dũng cảm. Lần nọ Lê Lợi, lúc ấy là tướng quân của nghĩa quân Lam Sơn, trong một lần đến chơi nhà Lê Thận, bỗng thấy góc nhà có vật lóe sáng, thấy lạ ông bèn lại gần xem là vật gì thì thấy hai chữ "thuận thiên" nhưng không hề nghĩ đó là một lưỡi gươm. Một hôm, trong một lần bị giặc phục kích, Lê Lợi và các tướng rút mỗi người một ngả, lúc đi ngang qua 1 khu rừng Lê Lợi thấy có ánh sáng trên ngọn cây đa. Ông trèo lên mới biết đó là một chiếc chuôi gươm nạm ngọc quý giá. Bỗng ông nhớ đến lưỡi gươm nhà Lê Thận liền mang chuôi về tra vào lưỡi gươm thì thấy vừa như in
Một năm trôi qua, nhớ có sự giúp sức của thanh gươm bén mà nghĩa quân Lam Sơn đánh đến đâu thắng đến đấy, thanh thế ngày một vang xa. Quân Minh bị đánh tan, Lê Lợi lên ngôi vua, lấy niên hiệu là Lê Thái Tổ. Một ngày nọ vua ngồi thuyền trên hồ Tả Vọng thì thấy một con rùa vàng nổi lên và nói với vua: "Việc lớn đã thành, xin bệ hạ trả lại gươm báu cho Đức Long Quân". Sau khi nghe rùa nói nhà vua lúc ấy mới biết thanh gươm ấy là vật báu mà Đức Long Vương cho mượn để đánh giặc, giúp dân giúp nước, vua lấy làm cảm tạ lắm bèn nói : " Thưa ngài, xin cảm tạ Đức Long Quân đã cho mượn gươm thần quý báu để đánh tan quân giặc, bảo vệ bờ cõi nước nhà". rùa bèn gật đầu rồi lặn xuống mặt nước xanh biếc. Từ đo người dân biết ơn thần rùa, Đức Long Vương nên đã đổi tên hồ Tả Vọng thành Hồ Gươm để ghi nhớ công ơn của Đức Long Vương.
câu 1: câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3
câu 2: gia đình chỉ có 2 mẹ con, người mẹ ốm đau liên miên, A ưm mới 7 tuổi nhưng đã trở thành chỗ chựa của mẹ
câu 3: từ láy tìm được "tăm tắp"
đặt câu: các bạn ra sân dập thể dục xếp hàng đều tăm tắp
câu 4: chi tiết A ưm hàng ngày vào rừng hái nấm, kiếm măng, hái quả, thể hiện cậu là một người con hiếu thảo và rất chăm chỉ
câu 5: bài học rút ra của em:
đạo làm con thì luôn phải hiếu thảo, yêu thương bố mẹ, gia đình, ko ngại khó, ngại khổ. Tuổi nhỏ làm việc nhỏ giúp sức cho gia đình