PHẠM NGỌC HÂN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM NGỌC HÂN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng cả một triết lí sống sâu sắc. “Giấy rách phải giữ lấy lề” là một câu như vậy. Thoạt nghe, đây chỉ là một lời dặn về cách giữ gìn đồ vật: tờ giấy dù rách nát cũng phải giữ phần lề cho ngay ngắn. Nhưng ngẫm kĩ, ông cha ta muốn gửi gắm bài học về nhân cách và khí tiết của con người.


Trước hết, hãy hiểu nghĩa đen của câu tục ngữ. “Giấy rách” là hình ảnh của sự hư hỏng, không còn nguyên vẹn, không còn giá trị sử dụng như ban đầu. “Lề” là phần mép giấy, dù nhỏ nhưng là ranh giới, là quy tắc để tờ giấy không bị nhàu nát hoàn toàn. Nếu vứt bỏ cả phần lề, tờ giấy sẽ mất hẳn hình thù, không còn dùng được vào việc gì. Từ hình ảnh ấy, ông cha ta suy rộng ra nghĩa bóng: con người dù rơi vào hoàn cảnh khốn cùng, nghèo khổ, thất thế cũng không được đánh mất nhân phẩm, danh dự và những nguyên tắc làm người. “Lề” ở đây chính là nề nếp, là đạo đức, là lòng tự trọng.


Câu tục ngữ có giá trị vì nó đặt ra một ranh giới tối thiểu cho cách sống. Cuộc đời không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Có lúc ta nghèo, ta thất bại, ta bị người đời coi thường. Trong hoàn cảnh ấy, rất dễ buông xuôi, đánh mất chính mình để đổi lấy lợi ích trước mắt. Nhưng “giữ lấy lề” nghĩa là giữ lại cái cốt lõi không thể đánh đổi: sự trung thực, lòng tự trọng, tình nghĩa với người khác. Một người có thể mất tiền bạc, mất địa vị, nhưng nếu còn giữ được nhân cách thì vẫn được tôn trọng. Ngược lại, người giàu sang mà bất nhân, bất nghĩa thì chẳng khác gì “giấy rách” đã vứt bỏ cả lề.


Trong lịch sử và đời sống, có rất nhiều tấm gương minh chứng cho điều đó. Nguyễn Trãi dù bị hãm hại, sống ẩn dật ở Côn Sơn vẫn giữ trọn khí tiết thanh cao, không luồn cúi. Hồ Chí Minh trong những năm tháng bôn ba, thiếu thốn đủ bề vẫn giữ nếp sống giản dị, thanh bạch và lòng yêu nước son sắt. Ở đời thường, ta cũng gặp những người lao động nghèo nhưng luôn sòng phẳng, không tham của rơi, không dối trá. Chính cái “lề” ấy khiến họ đáng quý hơn nhiều người giàu có về vật chất nhưng nghèo nàn về nhân cách.


Ngày nay, câu tục ngữ vẫn còn nguyên giá trị. Xã hội hiện đại có nhiều cám dỗ: tiền bạc, danh vọng, quyền lực. Không ít người vì muốn nhanh chóng thành công mà sẵn sàng bán rẻ lương tâm, quay lưng với đạo lý. Khi ấy, lời nhắc “giấy rách phải giữ lấy lề” trở thành một lời cảnh tỉnh. Thành công mà đánh mất niềm tin của người khác, đánh mất sự thanh thản trong lòng mình thì rốt cuộc cũng chỉ là cái vỏ rỗng. Con người chỉ thực sự đứng vững khi biết giữ gìn giới hạn đạo đức của bản thân, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào.


Tuy nhiên, “giữ lấy lề” không có nghĩa là bảo thủ, cố chấp. Lề ở đây là những giá trị cốt lõi, bất biến như lòng trung thực, nhân ái, trách nhiệm. Ngoài ra, con người vẫn cần linh hoạt, học hỏi, thay đổi để thích nghi. Giữ lề là giữ cái gốc, còn phần “giấy” có thể vá lại, có thể làm mới. Chỉ khi giữ được gốc rễ, ta mới có thể vươn lên từ đổ vỡ.


Bản thân em thấy câu tục ngữ này rất gần gũi với học sinh. Trong học tập, dù bài làm chưa tốt, điểm số chưa cao, điều quan trọng là giữ thái độ trung thực, không gian lận, không đổ lỗi. Trong quan hệ bạn bè, dù có mâu thuẫn, vẫn phải giữ cách ứng xử tôn trọng và tử tế. Đó chính là giữ “lề” cho mình.


Tóm lại, “Giấy rách phải giữ lấy lề” là lời nhắc nhở mỗi người về giá trị của nhân phẩm. Vật chất có thể mất đi, nhưng danh dự và lòng tự trọng một khi đã mất thì rất khó lấy lại. Sống trên đời, điều đáng tự hào nhất không phải là có bao nhiêu của cải, mà là dù ở vị trí nào cũng giữ được cái cốt cách làm người.

Câu nói “Sống là để làm một cái gì đẹp hơn nhiều, cao quý hơn nhiều” nhắc mình rằng con người không chỉ tồn tại cho riêng mình.


Theo mình, lí tưởng sống giống như ngọn đèn chỉ đường. Khi có lí tưởng, mỗi ngày dù vất vả ta vẫn thấy có ý nghĩa, vì biết mình đang bước về phía điều đáng giá. Lí tưởng giúp con người vượt qua cái tầm thường, thôi thúc ta học tập, rèn luyện và giúp đỡ người khác. Nếu sống không có mục đích, dễ bị cuốn vào sự vô định và lãng phí tuổi trẻ. Ngược lại, khi mang trong mình lí tưởng đẹp, dù nhỏ bé ta vẫn thấy cuộc đời mình cao quý hơn.