HOÀNG HÀ MY
Giới thiệu về bản thân
a,Tính chất nhiệt đới ẩm gió mùa của lớp phủ thổ Nhưỡng:
- Đất được hình thành trong điều kiện nóng ẩm, mưa nhiều.
- Quá trình phong hóa mạnh, đất dễ bị rửa trôi xói mòn .
- Phổ biến các loại đất feralit ở vùng đồi núi.
b, Nguyên nhân dẫn đến suy giảm tài nguyên sinh vật ở nước ta:
- khai thác rừng và săn bắt quá mức.
- Phá rừng làm nương rẫy, mở rộng đất sản xuất.
- Ô nhiễm môi trường và tác động của con người.
a, Những nét chính về tình hình kinh tế thời Nguyễn:
- Nông nghiệp: nhà nước chú trọng khai hoang, lập đồn điền làm thủy lợi nên nông nghiệp được mở rộng nhưng vẫn lạc hậu.
- Thủ công nghiệp: có phát triển nhưng chủ yếu trong các xưởng thủ công của nhà nước và làng nghề.
- Thương nghiệp: bị nhà nước hạn chế, chính sách bế quan tỏa cảng làm buôn bán với nước ngoài kém phát triển.
b, Tình hình xã hội thời Nguyễn nửa đầu thế kỉ XIX và suy nghĩ:
- Xã hội nhiều mâu thuẫn, đời sống nhân dân khó khăn do suy thuế nặng nề .
- Nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân nổ ra ở nhiều nơi.
-> Suy nghĩ: Điều đó cho thấy xã hội thời Nguyễn có nhiều bất ổn, nhân dân bất bình với triều đình.
Bài làm
Trong cs k° phải ai cũng may mắn có đc sự đủ đầy trọn vẹn. Có bao nhiêu người ngoài xã hôi kia gặp kk, trắc trở , bất hạnh trong cuộc đời, đã dù đã nỗ lực cố gắng vẫn khó có thể 1 mình vượt qua. Bởi vậy vòng tay yêu thương,giúp đỡ của những tấm lòng nhân ái, là điều đáng quý, đáng trân trọng và cùng. Em rất may mắn là 1 trong những hs của nhà trường cùng với thầy cô tham gia vào hoạt động từ thiện đầy nhân văn đó và chuyển đi có ý nghĩa nhật với em là đến với các bạn ở vùng cao Hải sơn.
Trước chuyển đi thầy cô đã phổ biến về tình hình KK của các bạn hs tại trường Tiểu học và THCS Hải Sơn nơi mà đời sống của các bạn gặp rất nhiều kk, thiếu thốn cả những điều kiện học tập tối thiểu nghe những câu chuyện ấy lòng em cảm thấy trĩu nặng và cả lớp đi cx nhau lên kế hoạch quyên góp những đồ dùng cần thiết như sách vở, quần áo ,... dù những món đồ ấy có thể đã qua sd nhưng chúng em hy vọng và giúp đỡ phần nào cho các bạn nhỏ nơi vùng quê xa xôi.
Sáng sớm hôm đó đúng 6h cả lớp đã có mặt đông đủ tại trường với niềm hân hoan và háo hức. Không khí hôm đó khác lạ so với mọi ngày vì chuyển đi k° chỉ đơn thuần là cuộc dạo chs mà là 1 cuộc hành trình đầy ý nghĩa. Khi ngôi trên xe chúng em cì nhau hát vang những bài hát vui tươi như: "lớp chúng mình", "em là búp măng non", ... Khiến k° khí trên xe trở nên xỏi động và ấm áp. Gần 1h trải qua dù có chút mệt mải vì con đường ngoẫn ngoèo nhiều ổ gà và ghồ ghề nhưng k° ai trong chúng em nản chí mà mn vản cười nói vui vẻ đầy mong chờ khi sắp đặt chân đến vùng đất mới.
Khi đến nơi, trường Tiểu họa và THCS Hải Sơn trc mắt với khung cảnh mộc mạc nhưng đầy ấm áp các thầy cô và các bạn hs đã có mặt đầy đủ để đón tiếp ch' em, sản trường, lớp học đc quét dọn sạch sẽ gọn gầng. Ngoài vườn những luống rau xanh mướt của khu bán trú đã đc chăm sốc kỹ lg tạo nên k° gian yên bình tươi mát. Đc bt những luống nau này chính là nguồn thực phẩm trong các bữa ăn giản dị mà các bạn tự tay vun trồng. Cs nơi đây tht vất vả điều Kiện thời tiết khắc nghiệt, đg xá đi lại KK nguy hiểm. Nhưng trong những KK ấy các bạn hs nơi đây lại toát lên sự chăm chỉ bền bỉ đáng khâm phục.
Sau khi gửi lời chào hỏi tới các thầy cô và cao các bạn, đoàn ch em nhanh chóng mang những thùng mĩ, bao gạo, tập sách vỏ, áo ấm, ghế ngồi chào cờ,... từ trên xe xuống. Các bạn hs ở đây ai cõ hớn hở nhận nh món quà với ánh mắt long lanh niềm vui. Khi vc phát quà hoàn thành thì đã đến h trưa chúng em và các bạn hs và thầy cơ chia nhau công vc: người đi hái rau, người nâu cơm, người dọn bát mn đều vui vẻ trò chuyện tạo nên k ° khí ấm cx gần gũi vô cx. Bữa cơm tuy đạm bạc nhưng đong đầy tiếng cười nói và yêu thu khó tả.
Bữa cơm kết thúc chúng em cx nhau dọn dẹp và chuẩn bị ra về. Trc khi rời t đi ai cx bịn dịn K° nỡ chia tay, bởi chỉ trong 1 buổi sáng ngắn ngủi chúng em đã kịp gắn kết với các thầy cô và bạn bè nơi đây chuyến đi đã để lại trong lòng em em nhĩ kỉ niệm kk khó quên cì với bài học sâu sắc về sự chia sẻ và lòng nhân ái.
Chuyến đi từ thiện khép lại nhưng những dư âm về chuyến đi ấy cứ vang vọng mãi trong tâm trí em nó cho rất nhiều bài học đáng nhớ: hãy biết quý trọng những gì chta đang có bởi với rất nhiều ng đó là những thứ rất xa vời. Hãy nâng cao tinh thần, tương thân, tương áí tự giác giúp đỡ những ng khác, kk, bất hạnh. Đó là lẽ sống nhân văn đầy tình người mà chta nên hướng đến.
Câu 1 thể thơ 7 chữ
Câu 2: từ ngữ hình ảnh miêu tả quê hương trong khổ thơ thứ nhất là :sông núi vươn dài; núi sông; cò bay thẳng cánh; đồng không; Huế; Huế quê tôi ở giữa lòng.
Câu 3: - Nghĩa đen:” Nhuộm” là làm cho vật khác thấm màu đổi màu.
-Sắc thái nghĩa từ trong dòng thơ:Từ “ Nhuộm” được dùng với nghĩa chuyển, gợi lên sự mất mát đau thương, sự đổ máu, hy sinh to lớn và dữ dộ. Màu “máu đỏ” không chỉ đơn thuần là màu sắc còn là sự sống, là sinh mệnh đã ngã xuống, hoà quyện thấm đẫm vào màu “đồng xanh”( màu của quê hương, của sự sống, của sự hoà bình ).Từ đó, nó khác hoạ sâu sắc cái giá phải trả bằng máu xương của bao thế hệ người dân Huế, những người đã chiến đấu bằng độc lập, tự do của quê hương.
Câu 4: -Cảm xúc chủ đạo và căn cứ xác định:
-Cảm xúc chủ đạ:Tình yêu quê hương tha thiết và niềm tự hào sâu sắc về truyền thống đấu tranh bất khuất, kiên cường của con người và mảnh đất Huế.
-Căn cứ xác định:+Tình cảm cá nhân:Nhan đề “nhớ Huế quê tôi”và hình ảnh “Huế quê tôi giữa lòng”(khổ 1), “mang Huế theo”(khổ 2) thể hiện sự gắn bó khắc khoải.Niềm tự hải về truyền thống cách mạng:Bài thơ ngợi ca những con người Huế “ thức mãi chí xông pha”, “ mở dường giải phóng về quê mẹ”,sự hy sinh cao cả(“máu đỏ nhuộm đồng xanh”, “ gửi đá bên rừng chép chiến công”).
Câu 5:Phân tích mạch cảm xúc Mạch cảm xúc của bài thơ được triển khai theo một trình tự hồi tưởng và tự hào về quê hương Huế, gắn liền với những kỉ niệm và truyền thống cách mạng: -Khổ 1 (Khẳng định tình cảm): Mở đầu bằng lời khẳng định tình cảm mãnh liệt, sâu đậm: Huế không xa xôi mà nằm "ở giữa lòng" tác giả, là sự hòa quyện của sông núi và đồng không. -Khổ 2 (Hồi tưởng): Cảm xúc chuyển sang hồi tưởng những kỉ niệm gắn bó, gần gũi như sông Hương, giọng hò mái đẩy, mang theo Huế vượt qua mọi không gian cách trở (Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo). -Khổ 3 & 4 (Tự hào về người Huế và sự hy sinh): Mạch cảm xúc vỡ òa thành niềm tự hào khi nghĩ về những người con xứ Huế kiên cường, bất khuất, có "chí xông pha", dấn thân "Mở đường giải phóng". Đặc biệt, xúc động và trân trọng những hy sinh cao cả ("Có bao người Huế không về nữa", "máu đỏ nhuộm đồng xanh") cho độc lập, tự do. -Khổ 5 (Nhắc lại lịch sử đau thương): Cảm xúc lắng đọng, trầm buồn khi nhắc đến những năm tháng đau thương, máu lửa của lịch sử Huế ("bóng cổ thành", "máu đỏ nhuộm đồng xanh"), nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng, khí thế chuyển mình của đất nước (Sông nước xôn xao núi chuyển mình). -Khổ 6 (Khắc khoải và chờ mong): Kết thúc bằng cảm xúc khắc khoải, nhớ thương quê mẹ ("Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa") xen lẫn sự chờ mong, thôi thúc về một ngày trở về, hoàn thành sứ mệnh (hình ảnh phượng nở và tiếng gà giục giã). Mạch cảm xúc hồi tưởng - tự hào - trầm hùng - khắc khoải tạo nên bức chân dung thơ mộng nhưng cũng đầy bi tráng về mảnh đất và con người Huế.
Câu 6:Đoạn văn suy nghĩ về sự hy sinh và trách nhiệm của thế hệ trẻ Câu thơ “Có bao người Huế không về nữa/ Gửi đá ven rừng chép chiến công” gợi lên trong tôi sự xúc động và lòng biết ơn vô hạn đối với những thế hệ đã hy sinh vì Tổ quốc. Hình ảnh "Gửi đá ven rừng chép chiến công" là một biểu tượng bi tráng về sự hóa thân bất tử: các anh hùng đã ngã xuống, biến mình thành một phần của đất nước, dùng sự hy sinh của mình như những dòng chữ khắc vào lịch sử, lưu giữ mãi chiến công vĩ đại. Sự hy sinh ấy là cao cả vì nó đánh đổi cả tuổi xuân, sinh mạng để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay, khi được sống trong hòa bình, càng nhận rõ trách nhiệm của mình. Đó là ghi nhớ công ơn, trân trọng giá trị của tự do và phát huy truyền thống kiên cường. Chúng ta phải nỗ lực học tập, lao động, giữ gìn đạo đức, và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh, hiện đại. Đó chính là cách tốt nhất để tiếp nối, chép tiếp những trang sử vàng mà cha ông đã đổ máu xương để viết nên.