Phùng Đức Thắng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Đặc sắc nội dung của tác phẩm trước hết nằm ở cách tác giả khắc họa hình tượng những đóa hoa rừng. Chúng không kiêu sa, lộng lẫy như hoa nơi phố thị mà mang vẻ đẹp hoang sơ, thuần khiết và có phần lặng lẽ. Những bông hoa ấy là biểu tượng cho tâm hồn trong sáng, giản dị của người dân miền sơn cước — những con người sống giao hòa, gắn bó mật thiết với thiên nhiên. Qua đó, tác giả ngợi ca sức sống bền bỉ, dẻo dai; dù trong điều kiện khắc nghiệt của gió sương, hoa vẫn nở và người vẫn bám trụ với bản làng. Hơn cả một bức tranh phong cảnh, "Hoa rừng" còn gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn và sự trân trọng những giá trị nguyên bản. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng: vẻ đẹp đích thực đôi khi không nằm ở sự hào nhoáng bên ngoài mà ẩn hiện trong sự thầm lặng hiến dâng. Với ngôn ngữ giàu hình ảnh và nhịp điệu êm ái, văn bản đã chạm đến những rung động tinh tế nhất trong lòng độc giả, khơi dậy tình yêu quê hương và ý thức giữ gìn vẻ đẹp tự nhiên của đất nước.
Câu 2 :
Bài làm
Trong văn bản "Hoa rừng", sự hiểu lầm và thái độ thiếu tôn trọng của các chiến sĩ đối với nhân vật Phước không chỉ là một tình tiết truyện, mà còn là tấm gương phản chiếu một căn bệnh khá phổ biến trong xã hội hiện đại: sự thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận người xung quanh. Thiếu cảm thông là trạng thái con người chỉ đứng từ góc độ cá nhân, dựa trên những định kiến hoặc vẻ bề ngoài để đánh giá người khác mà không tìm hiểu bản chất hay hoàn cảnh của họ. Trong truyện, các chiến sĩ đã vội vàng phán xét Phước khi chưa hiểu hết tâm hồn và sự hy sinh thầm lặng của anh. Thực tế đời sống cũng vậy, chúng ta dễ dàng buông lời chỉ trích một người lạ trên mạng xã hội, hay xa lánh một người có vẻ ngoài khác biệt mà quên mất rằng mỗi cá nhân đều có một câu chuyện riêng, một "nỗi lòng" cần được thấu hiểu. Nguyên nhân của sự thiếu cảm thông này thường bắt nguồn từ lối sống vội vã và cái tôi quá lớn. Khi con người quá bận rộn với việc khẳng định bản thân hoặc chạy theo những giá trị vật chất, họ dần mất đi khả năng "đặt mình vào vị trí của người khác". Sự thiếu hụt về lòng trắc ẩn khiến khoảng cách giữa người với người ngày càng xa cách, tạo nên một xã hội lạnh lùng và đầy rẫy những định kiến khắt khe. Hậu quả của thái độ này vô cùng nặng nề. Đối với người bị phán xét, họ cảm thấy bị tổn thương, cô lập và mất niềm tin vào lòng tốt. Đối với người thiếu cảm thông, họ tự thu hẹp tâm hồn mình trong những cái nhìn phiến diện, đánh mất cơ hội được học hỏi và kết nối với những tâm hồn cao đẹp. Để xóa bỏ rào cản của sự vô cảm, chúng ta cần những giải pháp từ chính bên trong mỗi người. Học cách quan sát chậm lại trước khi đưa ra bất kỳ nhận xét nào, hãy tự hỏi bản thân: "Liệu mình đã biết hết về hoàn cảnh của họ chưa?". Đừng để vẻ bề ngoài hay những ấn tượng đầu tiên đánh lừa lý trí. Lắng nghe bằng trái tim, cảm thông không chỉ là nghe bằng tai mà là sự rung động của tâm hồn. Hãy sẵn lòng lắng nghe những sẻ chia, những góc khuất của người khác mà không phán xét. Chấp nhận sự khác biệt là bước đầu tiên của sự thấu hiểu. Mỗi người là một đóa "hoa rừng" với hương sắc riêng, không ai giống ai.
Sự cảm thông chính là nhịp cầu ngắn nhất nối liền những bờ vui. Thay vì giữ thái độ khắt khe như những người lính lúc đầu đối với Phước, hãy mở lòng để thấy rằng quanh ta luôn có những vẻ đẹp thầm lặng đang chờ được trân trọng.
Câu 1 : phương thức biểu đạt chính của văn bản " Hoa rừng " là tự sự.
Câu 2 : Nhân vật Phước hái hoa để tặng cô giáo.
Câu 3 : nhân vật Phước được khắc họa với những phẩm chất đáng quý là tấm lòng nhân hậu biết yêu thương chia sẻ và biết ơn.
Câu 4 : văn bản sử dụng ngôi kể thứ ba
- Tác dụng :
+ giúp người kể kể một cách linh hoạt bao quát toàn bộ câu chuyện và khắc họa nhân vật một cách khách quan toàn diện hơn.
Câu 5 : từ văn bản trên em rút ra bài học về cách nhìn nhận và đánh giá người khác là không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài hay những ấn tượng ban đầu.
Câu 1:
Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” của Hồng Vũ khiến em lặng người đi vì sự giản dị mà sâu lắng của nó. Lời mẹ thủ thỉ hiện lên như cánh đồng mênh mông, còn “cỏ” – chính là đứa con – cứ hồn nhiên lớn lên, tỏa hương, hát ca dưới ánh nắng và sao đêm. Em cảm nhận được tình yêu mẹ không ồn ào, không điều kiện, chỉ mong con được sống tự nhiên, bình yên. Hình ảnh cỏ thơm thảo, cỏ hát khúc xuân làm thiên nhiên bỗng có hồn, ấm áp lạ kỳ. Đọc xong, em thấy lòng nhẹ nhàng, nhớ mẹ nhiều hơn, và tự nhắc mình phải biết ơn, phải sống tử tế để “cánh đồng” của mẹ mãi xanh, mãi nở hoa.
Câu 2 :
Bài làm
Tình mẫu tử vốn được ví như mạch nước ngầm chảy mãi không thôi, là vẻ đẹp “nở hoa” ngay cả trong những điều kiện khắc nghiệt nhất như cách bài thơ Mùa cỏ nở hoa đã gợi gắm. Thế nhưng, giữa nhịp sống hiện đại hối hả, một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: sự vô tâm và thái độ coi nhẹ đấng sinh thành của một bộ phận người trẻ. Sự vô tâm trước hết biểu hiện ở sự thờ ơ về mặt cảm xúc. Nhiều người sẵn sàng dành hàng giờ để tán gẫu với bạn bè, chăm chút cho các mối quan hệ xã hội trên mạng nhưng lại tiếc vài phút để hỏi thăm sức khỏe cha mẹ. Họ coi sự hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên, để rồi đáp lại bằng thái độ gắt gỏng khi cha mẹ không kịp thích nghi với công nghệ hay lối sống mới. Đau lòng hơn, có những người bỏ mặc cha mẹ già yếu trong cô độc, thậm chí ngược đãi cả về thể chất lẫn tinh thần chỉ vì coi cha mẹ là "gánh nặng". Nguyên nhân của thực trạng này đến từ lối sống ích kỷ, thực dụng, đề cao cái tôi cá nhân quá mức. Trong cuộc chạy đua về vật chất, con người dễ dàng bị cuốn đi mà quên mất điểm tựa tinh thần vững chãi nhất. Hậu quả là sự xói mòn đạo đức nghiêm trọng. Một người không biết yêu thương cha mẹ mình thì khó có thể thực sự tử tế với xã hội. Để tình mẫu tử luôn "nở hoa" trong lòng mỗi người, chúng ta cần thực hiện những giải pháp thiết thực. Về nhận thức: Mỗi cá nhân cần thấu hiểu rằng thời gian của cha mẹ là hữu hạn. Đừng đợi đến khi thành công mới quay về, bởi cha mẹ không thể chờ đợi ta mãi mãi. Về hành động: Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như một bữa cơm chung, một lời hỏi thăm chân thành hay sự nhẫn nại khi giải thích cho cha mẹ một điều gì đó mới mẻ. Sự hiện diện và lắng nghe đôi khi còn quý giá hơn mọi món quà vật chất. Về giáo dục: Gia đình và nhà trường cần đề cao giáo dục lòng biết ơn và các giá trị đạo đức truyền thống ngay từ khi trẻ còn nhỏ, để lòng hiếu thảo trở thành bản năng chứ không phải gượng ép. "Cội nguồn của mọi đức hạnh chính là lòng hiếu thảo." Đừng để đến khi "cỏ nở hoa" trên nấm mộ mới hối tiếc về những ngày tháng vô tâm. Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ ngay khi còn có thể, bởi đó là bản phúc âm đẹp nhất của một kiếp người.
Câu 1 :
- bài thơ " Mùa cỏ nở hoa " được viết theo thể thơ tự do
Câu 2 :
- chủ thể chữ tình của bài thơ " mùa cỏ nở hoa" là người mẹ
Câu 3 :
- biện pháp tu từ nhân hóa ( miêu tả cỏ bằng hành động cảm xúc của con người ) ở " cỏ thơm thảo tỏa hương đồng bát ngát - rì rào cỏ hát khúc mùa xuân "
- Tác dụng :
+ làm tăng sức gợi hình , gợi cảm cho sự diễn đạt , làm câu thơ thêm sinh động gần gũi với con người
+ Việc nhân sử dụng các từ ngữ chỉ hành động của con người làm câu thiên nhiên trở nên sinh động , ấm áp hơn , đồng thời gợi lên sự hạnh phúc , bình yên của người con hay " cỏ " dưới tình yêu thương của người mẹ
+ thể hiện tình yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả và tình yêu thương dành cho người mẹ của mình
Câu 4 :
- Hai dòng thơ cho thấy mẹ mong muốn con sống vui vẻ , giản dị , trưởng thành tự nhiên , đem lại sự bình yên cho mẹ.
Câu 5 :
- Để giữ gìn và vun đắp tình mẫu tử cao quý , em có thể :
+thường xuyên lắng nghe , chia sẻ với mẹ , kể mẹ nghe chuyện học hành , bạn bè mà mình đang chơ cùng.
+ giúp mẹ làm việc nhà .
+ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mẹ.
+ Nhắc mình nói lời yêu thương với mẹ để mẹ vui lòng
+ Dành nhiều thời gian bên cạnh mẹ .
Em sẽ viết bài văn phân tích tác phẩm " ĐÁ TRỔ BÔNG " của NGUYỄN NGỌC TƯ
BÀI LÀM
Leonid Leonop khẳng định: "Không có tiếng nói riêng không mang lại những điều mới mẻ trong văn chương mà chỉ biết dẫn theo đường mòn thì tác phẩm nghệ thuật sẽ chết". Thật vậy, bằng tài năng, tâm huyết của mình, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã ghi dấu ấn riêng của mình trên hành trình sáng tạo để rồi ghi dấu ấn đậm nét trong lòng độc giả về khát vọng sống, khát vọng yêu thương và sức sống bền bỉ của con người trong những phận đời khắc nghiệt qua tác phẩm "Đá Trổ Bông". Nguyễn Ngọc Tư (1976) quê ở Đầm Dơi, Cà Mau. Là nữ nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam, bà là một nhà văn tiêu biểu của văn học đương đại, nổi tiếng với giọng nhẹ nhàng, giàu trữ tình và đậm đà tình người. Truyện ngắn "Đá Trổ Bông" là một tác phẩm đặc sắc của bà, để lại trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ sâu xa về niềm tin và sức nặng của lời nói. Truyện kể về nhân vật Khờ – thằng bé bị người mẹ trẻ làm lỡ và bỏ lại nó trên núi đá với lời hứa khi nào "đá trổ bông" mẹ sẽ về. Khờ lớn lên 30 tuổi, thân xác cao lớn nhưng tâm hồn như một đứa trẻ 7 tuổi. Dân làng nuôi Khờ và cậu cũng giúp đỡ mọi người. Khờ chỉ gánh nước, đốn củi và không ngừng tìm kiếm bông mọc trên đá. Mọi người ai cũng thuyết phục Khờ nhưng cậu vẫn không ngừng tìm kiếm với niềm tin của mình. Mở đầu câu chuyện là cậu bé Khờ bị mẹ bỏ rơi trên ngọn núi với lời hứa rằng "khi đá trổ bông" mẹ sẽ quay lại đón. Lời hứa không thành hiện thực đã gắn liền với cả cuộc đời Khờ, tạo nên một niềm tin ngây thơ nhưng bền bỉ. Dù sống nhờ vào cư dân ở đó, nhưng Khờ chưa bao giờ khiến họ hối tiếc. Cậu gánh nước, kiếm củi, phơi thuốc nam, cõng người già, giúp trẻ em – những việc làm nặng nhọc mà không hề than phiền. Mưa nó đi cọ rửa những bậc đá đóng rêu, che giúp mái nhà ai đó, cõng bà Chín Sầu Đâu đi hốt thuốc nam chữa đau khớp... cho thấy Khờ là một cậu bé kiên trì, đầy sức sống, không ngại khó khăn nặng nhọc. Tuy đã 30 tuổi nhưng Khờ vẫn là một người có trí tuệ chỉ bằng cậu bé 7 tuổi, cậu luôn tin rằng đá sẽ trổ bông và giữ lời hẹn với mẹ suốt 30 năm. Chi tiết Khờ bị sét đánh nhưng vẫn hỏi câu đầu tiên khi tỉnh dậy là: "Đá trổ bông chưa?" là điểm nhấn giàu sức gợi. Ngay cả ranh giới sinh - tử không thể làm lay chuyển niềm tin của Khờ. Câu hỏi ấy vừa ngây thơ, vừa đau đớn, cho thấy lời hứa của mẹ đã ghim sâu vào tiềm thức của Khờ, trở thành lý do tồn tại duy nhất của cuộc đời cậu bé. "Đá Trổ Bông" là hình ảnh mang tính biểu tượng về niềm tin vĩnh cửu, chất chứa hy vọng, khát khao hạnh phúc của Khờ về tình mẫu tử thiêng liêng. Chi tiết "Bông đá nay mai sẽ trổ" như một điểm tựa tinh thần để nhân vật tin tưởng, sống tích cực, lạc quan vượt qua khó khăn, thử thách. Tác phẩm "Đá trổ bông" không chỉ hay về nội dung, về những thông điệp của tác giả để lại cho người đọc mà tác phẩm còn hay ở phần nghệ thuật. Tác phẩm tập trung miêu tả các hội thoại để làm nổi bật chân dung số phận và vẻ đẹp của nhân vật Khờ. Tác phẩm sử dụng ngôn ngữ trần thuật mộc mạc, giản dị, mang dấu ấn của ngôn ngữ vùng miền, lời kể tự nhiên chân thật... Tình huống truyện đơn giản nhưng tạo ấn tượng sâu sắc, sử dụng ngôi kể thứ ba, người kể có thể dễ dàng bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ của mình. Tác phẩm "Đá Trổ Bông" là truyện ngắn giàu giá trị nhân văn viết về một con người bị bỏ rơi nhưng không bị huỷ hoại tâm hồn. Qua nhân vật Khờ và hình ảnh "Đá Trổ Bông", Nguyễn Ngọc Tư gửi gắm thông điệp sâu sắc: Ngay trong những phận đời cơ cực nhất, con người vẫn có thể tử tế, hy vọng và hi vọng. Ra-xu Gam-za-top từng khẳng định: "Cái tài nhờ cái tâm để cháy lên, cái tâm nhờ cái tài toả sáng". Quả thực, khi xây dựng câu chuyện về khát vọng sống, khát vọng yêu thương và sức sống bền bỉ của con người trong những phận đời khắc nghiệt, nhà văn Nguyễn Ngọc Tư vừa toả sáng cái tâm cao đẹp vừa thể hiện cái tài của người nghệ sĩ chân chính. Điều đó làm nên sức sống lâu bền cho tác phẩm "Đá Trổ Bông" của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư.
Trong bài thơ " khi mùa mưa đến " của nhà thơ TRẦN HÒA BÌNH đã thể hiện cảm hứng về vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống của làng quê khi mùa mưa về . Những hình ảnh như dòng sông, bến bờ , hạt mưa gợi lên không khí tươi mát , yên bình và đầy sức sống . Mùa mưa không chỉ làm xho ruộng đồng , cây cối thêm xanh tốt mà còn tạo niềm vui , hy cọng cho con người. Qua đó , tác giả bộc lộ tình yêu thiên nhiên và quê hương tha thiết , ước muốn được sống có ích , âm thầm cống hiến cho cuộc đời như phù sa bồi đắp cho bờ.
Ý thơ " ta hòa phù sa mỗi bến chờ" thể hiện sự hy sinh thầm lặng cảu con người để mang lại sự sống , sự tươi tốt , no đủ cho quê hương , xứ sở