Vi Hiểu Linh
Giới thiệu về bản thân
bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng có một người bạn thân để cùng chia sẻ niềm vui, nỗi buồn. Em cũng vậy, người bạn thân nhất là Lan-cô bạn cùng lớp, hiền lành và luôn giúp đỡ mọi người. Trong rất nhiều kỉ niệm với Lan, em nhớ nhất là lần hai đứa cùng nhau tham gia cuộc thi kéo co ở trường tiểu học, năm em học lớp 5.
Hồi ấy là ngày hội thể thao của trường. Trời nắng nhẹ, sân trường rộn ràng tiếng cười nói. Lớp em tham gia rất nhiều môn thề thao như: cầu lông, kéo co, .....nhưng em nhớ nhất là phần thi kéo co vì cả em và Lan cùng tham gia trò chơi này. Trước khi bước vào cuộc thi cả đội ai cũng háo hức và hồi hộp. Em và Lan cùng đứng trong đội kéo co lớp 5A1. Khi thầy trọng tài hô hai đội cùng vào sân thi đấu, em và Lan cùng bước vào và đứng cạnh nhau, tay nắm chặt sợi dây thừng to,đối diện là lớp 5B. Khi tiếng còi vang lên cả 2 đội dồn sức kéo,có rát nhiều tiếng cổ vũ, gieo hò của các bạn,thầy cô. Tay em bỏng rát,mồ hôi tứa nhưng Lan vẫn không buông. Bạn vừa kéo vừa động viên :"cố lên! mình sắp thắng rồi" nghe Lan nói em như được tiếp thêm sức mạnh, cố gắng hết mình và cuối cùng đội em đã dành chiến thắng.
Từ trải nghiệm ấy, em hiểu rằng: khi có sự đồng cảm và tin tưởng, chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách .Em rất quý Lan- người bạn thân luôn ở bên trong học tập và cuộc sống.
câu 1: thể thơ: lục bát
câu 2:Vần "ây": "mây" (ở cuối câu 1) vần với "hây" (ở câu 2).Vần "ang": "ráng" (ở câu 2) vần với "vàng" (ở cuối câu 2) (trong bài thơ này, vần "ang" ở cuối câu 2 và chữ "ráng"
câu 3: Nghĩa của từ: thỉnh thoảng lại có những đám mây hừng hờ trôi qua
câu 4:BPTT: Nhân hóa: Dòng sông điệu như người con gái
=> Tác dụng: Làm câu thơ trở nên sinh động, gợi cảm, tăng sức thuyết phục
Cho ta thấy rõ nét đẹp độc đáo của dòng sông
Từ đó ta thấy được tình yêu của tác giả đối với dòng sông
câu 5:Tác giả miêu tả vẻ đẹp, sự thay đổi của dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày. Từ đó cho thấy tình yêu quê hương của tác giả thông qua việc ca ngợi vẻ đẹp của dòng sông quê hương.
câu 6:
- Dọn dẹp vệ sinh lớp học, khuôn viên nhà ở.
- Vứt rác đúng nơi quy định, không xả rác bừa bãi.
- Hạn chế sử dụng túi nilon.
- Tiết kiệm điện, nước trong sinh hoạt.
- Tích cực trồng cây xanh.
- Hăng hái tham gia các phong trào bảo vệ môi trường.
Bài làm
Nguyễn Lãm Thắng sinh năm 1973, quê tại làng Tịnh Đông Tây, Đại Lãnh, Đại Lộc. Nguyễn Lãm Thắng vừa là bút danh vừa là tên thật, ngoài ra còn những bút danh khác như Nguyễn Du Lãm, Nguyễn Trần Bảo Nghi, Nhật Quang,... Tốt nghiệp Trường Đại học Sư phạm Huế năm 1998, hiện là giảng viên dạy Ngôn ngữ, Hán Nôm và Văn hóa Việt Nam, Khoa Ngữ văn Trường Đại học Sư phạm Huế. Ông một trong những tên tuổi nổi bật của nền thơ ca ấn tượng trong mắt bạn Nhà phê bình Hoàng Thụy Anh nhận định về thơ Nguyễn Lãm Thắng: “Các con chữ sắc ngọt, trương nở qua các công đoạn cắt dán và lắp ghép, hình thành những điểm nhô, nhọn, tượng trưng, siêu thực. Ông đã viết 2000 bài thơ cho trẻ em. Trong những công trình sáng tạo nghệ thuật nổi bật áng thơ ' Chiều đồng nội' được khắc họa với một cảm xúc lắng đọng, bồi hồi về một bức tranh làng quê yên bình nhưng thấm đẫm tình cảm. Tác giả đã khéo léo sử dụng biện pháp ẩn dụ "buổi chiều như một lời ru" để diễn tả không khí êm dịu, bao trùm lên cảnh vật, như một lời an ủi, vỗ về cho tâm hồn con người sau một ngày lao động. Hình ảnh "gió vuốt ve" cũng là một phép nhân hóa, khiến không gian trở nên sống động và gần gũi hơn, như thể thiên nhiên đang chia sẻ nỗi niềm cùng chúng ta. Nỗi buồn man mác, phảng phất đâu đó trong bức tranh đồng nội lại càng khiến tâm hồn ta lắng lại, suy ngẫm về những giá trị của cuộc sống bình dị và tình thân.
Mở đầu bài thơ, hình ảnh "buổi chiều như một lời ru" đã tạo nên một không khí thơ mộng và yên bình. Câu thơ ấy như một lời ru à ơi, đưa tâm hồn con người về với cội nguồn, về với những ký ức tuổi thơ tràn ngập yêu thương. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, "gió vuốt ve" những hàng cây, những cánh đồng, như một người mẹ hiền đang dịu dàng vỗ về con mình. Tác giả đã khéo léo sử dụng biện pháp nhân hóa để thổi hồn vào cảnh vật, làm cho bức tranh đồng nội thêm phần sinh động và thân thuộc. Bài thơ không chỉ vẽ nên bức tranh ngoại cảnh mà còn phác họa cả bức tranh nội tâm của con người. Nơi đồng nội ấy, có những cánh cò trắng muốt vỗ cánh bay về tổ, gợi lên sự đoàn viên, sum họp của gia đình. Xen lẫn vào đó là nỗi buồn man mác, day dứt, bởi đâu đó vẫn còn những cảnh đời éo le, những phận người trôi dạt. Tuy nhiên, tác giả vẫn để lại trong bài thơ một niềm hy vọng, một sự lạc quan về tương lai. Dù có khó khăn, thử thách, con người vẫn luôn tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến. "Chiều đồng nội" không chỉ là một bài thơ hay mà còn là một bài học về tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương, đất nước. Qua bài thơ, tôi thêm trân trọng những giá trị truyền thống, những nét đẹp văn hóa mà ông cha ta đã dày công vun đắp. Bài thơ là lời nhắc nhở chúng ta phải biết sống chậm lại, cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống quanh mình, và đặc biệt là phải biết trân trọng những gì mình đang có.Bài làm
Nguyễn Lãm Thắng sinh năm 1973, quê tại làng Tịnh Đông Tây, Đại Lãnh, Đại Lộc. Nguyễn Lãm Thắng vừa là bút danh vừa là tên thật, ngoài ra còn những bút danh khác như Nguyễn Du Lãm, Nguyễn Trần Bảo Nghi, Nhật Quang,... Tốt nghiệp Trường Đại học Sư phạm Huế năm 1998, hiện là giảng viên dạy Ngôn ngữ, Hán Nôm và Văn hóa Việt Nam, Khoa Ngữ văn Trường Đại học Sư phạm Huế. Ông một trong những tên tuổi nổi bật của nền thơ ca ấn tượng trong mắt bạn Nhà phê bình Hoàng Thụy Anh nhận định về thơ Nguyễn Lãm Thắng: “Các con chữ sắc ngọt, trương nở qua các công đoạn cắt dán và lắp ghép, hình thành những điểm nhô, nhọn, tượng trưng, siêu thực. Ông đã viết 2000 bài thơ cho trẻ em. Trong những công trình sáng tạo nghệ thuật nổi bật áng thơ ' Chiều đồng nội' được khắc họa với một cảm xúc lắng đọng, bồi hồi về một bức tranh làng quê yên bình nhưng thấm đẫm tình cảm. Tác giả đã khéo léo sử dụng biện pháp ẩn dụ "buổi chiều như một lời ru" để diễn tả không khí êm dịu, bao trùm lên cảnh vật, như một lời an ủi, vỗ về cho tâm hồn con người sau một ngày lao động. Hình ảnh "gió vuốt ve" cũng là một phép nhân hóa, khiến không gian trở nên sống động và gần gũi hơn, như thể thiên nhiên đang chia sẻ nỗi niềm cùng chúng ta. Nỗi buồn man mác, phảng phất đâu đó trong bức tranh đồng nội lại càng khiến tâm hồn ta lắng lại, suy ngẫm về những giá trị của cuộc sống bình dị và tình thân.
Mở đầu bài thơ, hình ảnh "buổi chiều như một lời ru" đã tạo nên một không khí thơ mộng và yên bình. Câu thơ ấy như một lời ru à ơi, đưa tâm hồn con người về với cội nguồn, về với những ký ức tuổi thơ tràn ngập yêu thương. Giữa không gian tĩnh lặng ấy, "gió vuốt ve" những hàng cây, những cánh đồng, như một người mẹ hiền đang dịu dàng vỗ về con mình. Tác giả đã khéo léo sử dụng biện pháp nhân hóa để thổi hồn vào cảnh vật, làm cho bức tranh đồng nội thêm phần sinh động và thân thuộc. Bài thơ không chỉ vẽ nên bức tranh ngoại cảnh mà còn phác họa cả bức tranh nội tâm của con người. Nơi đồng nội ấy, có những cánh cò trắng muốt vỗ cánh bay về tổ, gợi lên sự đoàn viên, sum họp của gia đình. Xen lẫn vào đó là nỗi buồn man mác, day dứt, bởi đâu đó vẫn còn những cảnh đời éo le, những phận người trôi dạt. Tuy nhiên, tác giả vẫn để lại trong bài thơ một niềm hy vọng, một sự lạc quan về tương lai. Dù có khó khăn, thử thách, con người vẫn luôn tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến. "Chiều đồng nội" không chỉ là một bài thơ hay mà còn là một bài học về tình yêu thiên nhiên, tình yêu quê hương, đất nước. Qua bài thơ, tôi thêm trân trọng những giá trị truyền thống, những nét đẹp văn hóa mà ông cha ta đã dày công vun đắp. Bài thơ là lời nhắc nhở chúng ta phải biết sống chậm lại, cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống quanh mình, và đặc biệt là phải biết trân trọng những gì mình đang có.