Ngọc Khánh Linh
Giới thiệu về bản thân
Trong chương trình Ngữ văn, em đã được đọc nhiều tác phẩm truyện hay và ý nghĩa. Trong đó, truyện ngắn “Anh béo và anh gầy” của Anton Chekhov để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc bởi nội dung châm biếm nhẹ nhàng nhưng sâu cay về thói nịnh bợ trong xã hội.
Truyện kể về cuộc gặp gỡ bất ngờ của hai người bạn cũ trên sân ga: một người béo và một người gầy. Ban đầu, khi vừa gặp lại nhau, họ vô cùng vui mừng và xúc động. Hai người ôm nhau, trò chuyện thân mật và nhắc lại những kỉ niệm thời đi học. Tuy nhiên, khi anh gầy biết rằng anh béo hiện là một viên chức có địa vị rất cao, thái độ của anh gầy lập tức thay đổi. Từ chỗ thân mật, bình đẳng, anh gầy trở nên khúm núm, sợ sệt và liên tục xưng hô “quan lớn”, “bẩm quan”. Sự thay đổi ấy khiến cho tình bạn trong sáng ban đầu trở nên gượng gạo và xa cách.
Tác giả đã xây dựng nhân vật rất sinh động, đặc biệt là nhân vật anh gầy. Chỉ bằng vài chi tiết miêu tả như gương mặt tái mét, thân người co rúm lại hay cả những chiếc vali, túi xách cũng “co rúm lại, nhăn nhó”, tác giả đã làm nổi bật sự hèn yếu và thói xu nịnh của nhân vật. Qua đó, truyện thể hiện tài năng trào phúng sắc sảo của nhà văn.
Không chỉ mang lại tiếng cười, tác phẩm còn gửi gắm ý nghĩa sâu sắc. Nhà văn phê phán thói quen tôn sùng chức tước, xu nịnh quyền lực và đánh mất sự chân thành trong các mối quan hệ. Đồng thời, tác phẩm cũng nhắc nhở con người cần giữ gìn tình bạn trong sáng, bình đẳng và chân thành.
Tóm lại, truyện “Anh béo và anh gầy” là một tác phẩm ngắn gọn nhưng giàu ý nghĩa. Qua câu chuyện giản dị, nhà văn đã cho người đọc thấy được một bài học sâu sắc về cách ứng xử và giá trị của sự chân thành trong cuộc sống.
Bài thơ “Khi mùa mưa đến” của Trần Hòa Bình thể hiện cảm hứng vui tươi, tha thiết trước vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống quê hương khi mùa mưa về. Những cơn mưa làm cho dòng sông, bãi bờ và làng quê trở nên tươi tốt, tràn đầy sức sống. Trong cảm nhận của nhà thơ, mưa không chỉ mang đến sự mát lành mà còn mang theo niềm hi vọng về những mùa màng bội thu, cuộc sống no ấm. Qua đó, ta thấy được tình yêu sâu sắc của nhà thơ đối với quê hương và niềm tin vào sự bồi đắp của thiên nhiên đối với cuộc đời.
Ý thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện khát vọng được cống hiến, hi sinh và đem lại sự màu mỡ, tốt lành cho quê hương, cho cuộc sống.
“Phù sa” là hình ảnh ẩn dụ cho sự bồi đắp, nuôi dưỡng và làm cho đất đai thêm màu mỡ. Khi nói “ta hóa phù sa”, nhà thơ bộc lộ mong muốn hòa mình vào thiên nhiên và cuộc đời, góp phần tạo nên những mùa màng no ấm cho con người.
→ Câu thơ thể hiện tình yêu quê hương, niềm hi vọng vào những mùa vụ tốt tươi và ước nguyện sống có ích.
Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương gợi trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh người mẹ trong bài thơ được ví như đóa sen lặng lẽ, âm thầm tỏa hương giữa cuộc đời. Dù cuộc sống nghèo khó và vất vả, mẹ vẫn lặng lẽ hi sinh, dành trọn tình yêu thương cho con. Những câu thơ cho thấy mẹ đã dồn hết sức lực, cả “giọt máu hòa theo dòng lệ” để nuôi con khôn lớn. Khi con trưởng thành, bay xa đến những chân trời rộng lớn thì mẹ lại lặng lẽ già đi trong bóng chiều của cuộc đời. Hình ảnh “sen tàn rồi sen lại nở” nhưng “mẹ thành ngôi sao lên trời” khiến em cảm thấy vừa buồn vừa xúc động, bởi mẹ chỉ có một trong đời và khi mẹ mất đi thì không gì có thể thay thế được. Bài thơ giúp em càng thấm thía hơn công lao to lớn và tình yêu thương vô bờ của mẹ, từ đó nhắc nhở em phải biết yêu thương, kính trọng và trân trọng mẹ khi mẹ còn ở bên cạnh mình.
Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương gợi trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh người mẹ trong bài thơ được ví như đóa sen lặng lẽ, âm thầm tỏa hương giữa cuộc đời. Dù cuộc sống nghèo khó và vất vả, mẹ vẫn lặng lẽ hi sinh, dành trọn tình yêu thương cho con. Những câu thơ cho thấy mẹ đã dồn hết sức lực, cả “giọt máu hòa theo dòng lệ” để nuôi con khôn lớn. Khi con trưởng thành, bay xa đến những chân trời rộng lớn thì mẹ lại lặng lẽ già đi trong bóng chiều của cuộc đời. Hình ảnh “sen tàn rồi sen lại nở” nhưng “mẹ thành ngôi sao lên trời” khiến em cảm thấy vừa buồn vừa xúc động, bởi mẹ chỉ có một trong đời và khi mẹ mất đi thì không gì có thể thay thế được. Bài thơ giúp em càng thấm thía hơn công lao to lớn và tình yêu thương vô bờ của mẹ, từ đó nhắc nhở em phải biết yêu thương, kính trọng và trân trọng mẹ khi mẹ còn ở bên cạnh mình.
Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương gợi trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh người mẹ trong bài thơ được ví như đóa sen lặng lẽ, âm thầm tỏa hương giữa cuộc đời. Dù cuộc sống nghèo khó và vất vả, mẹ vẫn lặng lẽ hi sinh, dành trọn tình yêu thương cho con. Những câu thơ cho thấy mẹ đã dồn hết sức lực, cả “giọt máu hòa theo dòng lệ” để nuôi con khôn lớn. Khi con trưởng thành, bay xa đến những chân trời rộng lớn thì mẹ lại lặng lẽ già đi trong bóng chiều của cuộc đời. Hình ảnh “sen tàn rồi sen lại nở” nhưng “mẹ thành ngôi sao lên trời” khiến em cảm thấy vừa buồn vừa xúc động, bởi mẹ chỉ có một trong đời và khi mẹ mất đi thì không gì có thể thay thế được. Bài thơ giúp em càng thấm thía hơn công lao to lớn và tình yêu thương vô bờ của mẹ, từ đó nhắc nhở em phải biết yêu thương, kính trọng và trân trọng mẹ khi mẹ còn ở bên cạnh mình.