Phạm Thị Thu Hiền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Thu Hiền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2 : hai từ láy trong câu chuyện trên là “ộp ộp”, “líu lo”,…

Câu 3 : vì câu truyện trên chủ yếu các nhân vật chính là động vật

Câu 4 : theo em, em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt vì Vẹt chỉ biết bắt chước mà không suy nghĩ, sáng tạo riêng của mình khiến Vẹt trở nên tầm thường và phụ thuộc.

Câu 5 : Từ câu chuyện trên em rút ra bài học về sự lạc quan trong nghịch cảnh giá trị của sự tự tin và tài năng thực sự và bài học về việc không nên sống dựa dẫm hay bắt chước người khác.

Ở tiểu học em từng được học rất nhiều các cô nhưng em cảm thấy yêu thích cô Chinh nhất bởi vì cô là một người có tay nghề rất khéo léo và luôn giúp đỡ bọn em trong học tập. Mặc dù ở lớp năm bọn em có rất nhiều trải nghiệm đáng nhớ nhưng em nhớ mãi một trải nghiệm đó là một lần được cô tặng quà cụ thể là một món quà có một giá trị cũng không nhiều mà cũng chẳng ít tiền nhưng được cô tặng là một điều em cảm thấy và yêu thích cô nhiều hơn. Cô Chinh không để ai phải thiệt thòi cả nên cô đã quyết định mua rất nhiều quà để tặng chúng em nhưng riêng em được nhiều hơn các bạn một phần cô nói “ tặng riêng em thêm một phần bởi vì cô quý em lắm”. Cô Chinh là người mẹ thứ hai trong cuộc đời của em cũng là người mẹ của 29 người con khác. Những tiết học của cô dạy đầy ắp những tiếng cười đùa, nhưng đến ngày hôm đó chính là hôm cô tặng quà cho cả lớp thì bỗng chỉ có tiếng thở trầm ổn của 31 người trong lớp (gồm có cô) lúc đó cô nghĩ tụi em không hứng thú đến việc nhận quà nên cô đã rất buồn, nhưng cô không biết rằng trong lòng chúng em đang rất hồi hộp và lo lắng chứ không phải không hứng thú với món quà mà cô đã cất công chuẩn bị, đến lúc cô phát quà cho chúng em thì chúng em đã rất vui mà còn có món quà rất đẹp. Nếu được quay lại lúc lớp 5 thì có thể em sẽ cùng các bạn bí mật tổ chức cho cô ( không nhân ngày gì cả, chỉ là tấm lòng của chúng em dành tặng cho cô). Do lúc đó chúng em còn nhỏ nên chưa có tiền vì thế chỉ lặng lẽ nhìn cô phát quà cho học sinh mà mình chẳng có gì, mỗi lần nhớ đến em đều rất biết ơn và yêu thương cô Chinh nhiều hơn. Đến bây giờ lên cấp hai rồi nhưng em vẫn nhớ mãi cô người mẹ thứ hai của bọn em.

Câu 1: câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3

Câu 2: theo câu chuyện trên bà của cô bé là người trồng cây hoàng lan

Câu 3: biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng trong câu là cả cây hoàng Lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà

Câu 4: vì đó là những cánh hoa được tìm ở dưới đáy ba lô ông của Hà, nhìn lên bàn thờ để tưởng nhớ về người ông đã khuất của mình.

Câu 5: Gia đình điều quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống của mỗi con người vì thế nên chúng ta quý trọng,trân trọng. Khi chúng ta còn đầy đủ những người thân trong gia đình thì nên biết trân trọng những giây phút đó. Đừng để mất đi rồi mới biết quý trọng,những giây phút đó là những giây phút quý giá dù có tiền cũng không mua được. Và cũng đừng quên yêu thương, chăm sóc và quan tâm những người trong gia đình của mình. Có nhiều người muốn còn không có được nên chúng ta phải biết làm những điều tốt đẹp nhất cho gia đình vì bố mẹ, ông bà đã chăm sóc và yêu thương chúng ta hết mực và mình cũng nên phải biết ơn, quan tâm dành nhiều thời gian cho gia đình hơn.