ĐỖ TRỌNG VINH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ĐỖ TRỌNG VINH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:Bài thơ Quê hương của Giang Nam là tiếng lòng chân thành, xúc động về tình yêu quê hương gắn với những hi sinh thầm lặng trong kháng chiến. Nội dung bài thơ được triển khai theo dòng hồi tưởng của nhân vật trữ tình, từ tuổi thơ hồn nhiên với những kỉ niệm trong sáng đến những năm tháng chiến tranh khốc liệt và mất mát đau thương. Hình ảnh “cô bé nhà bên” vừa là người con gái cụ thể, vừa là biểu tượng cho vẻ đẹp bình dị, trong sáng mà anh dũng của người phụ nữ Việt Nam. Qua sự hi sinh của cô, tình yêu quê hương được nâng lên thành tình yêu máu thịt, thấm đẫm nỗi đau và lòng biết ơn. Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thơ tự do, giọng điệu biến đổi linh hoạt theo mạch cảm xúc. Ngôn ngữ mộc mạc, giàu tính tự sự kết hợp trữ tình tạo nên sức lay động sâu sắc. Hình ảnh thơ giản dị nhưng giàu ý nghĩa biểu cảm, đặc biệt ở khổ thơ cuối, đã làm nổi bật chiều sâu tư tưởng của tác phẩm.

Cau 2:Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, con người có điều kiện kết nối, chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn. Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, mạng xã hội cũng trở thành nơi tồn tại một thói quen xấu đáng lo ngại: phân biệt vùng miền. Đây là hành vi cần được nhìn nhận nghiêm túc và từ bỏ để xây dựng một môi trường mạng văn minh, nhân ái.


Phân biệt vùng miền là việc đánh giá, miệt thị hoặc gán cho một địa phương những định kiến tiêu cực, từ đó xúc phạm danh dự, nhân phẩm của con người sinh sống tại nơi đó. Trên mạng xã hội, hành vi này thường xuất hiện dưới dạng bình luận ác ý, chế giễu giọng nói, phong tục hay lối sống của người khác. Những lời nói tưởng chừng “đùa vui” ấy lại có thể gây tổn thương sâu sắc, làm nảy sinh mâu thuẫn và chia rẽ cộng đồng.


Trước hết, phân biệt vùng miền đi ngược lại truyền thống đoàn kết lâu đời của dân tộc Việt Nam. Dù sinh ra ở đâu, mỗi con người đều là một phần của đất nước, cùng chung lịch sử, văn hóa và trách nhiệm xây dựng quê hương. Việc miệt thị lẫn nhau không làm ai tốt hơn mà chỉ làm xấu đi hình ảnh của chính người phát ngôn. Hơn nữa, thói quen này còn gây ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lí người bị nhắm tới, khiến họ mặc cảm, tự ti và bị tổn thương tinh thần. Trong một số trường hợp, nó có thể dẫn đến bạo lực mạng và những hậu quả nghiêm trọng hơn ngoài đời thực.


Bên cạnh đó, phân biệt vùng miền còn thể hiện sự thiếu hiểu biết và thiếu tôn trọng sự đa dạng văn hóa. Mỗi vùng miền đều có bản sắc riêng, góp phần làm nên sự phong phú của đất nước. Không có vùng đất nào “thấp kém” hay “ưu việt” hơn vùng đất nào; chỉ có sự khác biệt cần được thấu hiểu và trân trọng. Khi dùng mạng xã hội để lan truyền định kiến, con người vô tình làm nghèo đi nhận thức của chính mình.


Để từ bỏ thói quen này, mỗi người cần học cách kiểm soát lời nói và hành vi trên không gian mạng. Trước khi bình luận hay chia sẻ, hãy tự hỏi liệu điều đó có gây tổn thương cho người khác hay không. Đồng thời, cần chủ động tiếp cận thông tin một cách đa chiều, tôn trọng sự khác biệt và lên tiếng bảo vệ những giá trị tích cực. Khi mỗi cá nhân thay đổi nhận thức, mạng xã hội sẽ trở thành nơi kết nối yêu thương thay vì gieo rắc chia rẽ.


Từ bỏ phân biệt vùng miền không chỉ là trách nhiệm trên mạng xã hội mà còn là cách để chúng ta sống nhân ái hơn, góp phần xây dựng một cộng đồng đoàn kết, văn minh và tiến bộ.


Câu 1.

Văn bản trên được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2.

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương gắn liền với tình yêu con người và sự hi sinh trong kháng chiến.

Trong dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình, “cô bé nhà bên” hiện lên qua nhiều chặng đường của thời gian: thuở nhỏ hồn nhiên với nụ cười khúc khích; khi kháng chiến bùng nổ trở thành người du kích dũng cảm; lúc hòa bình trở về vẫn giữ nét e thẹn, dịu dàng; và cuối cùng là sự hi sinh đau xót vì cách mạng. Qua đó, cô gái hiện lên với vẻ đẹp trong sáng, bình dị nhưng giàu lòng yêu nước, tiêu biểu cho người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.

Câu 4.

Trong khổ thơ cuối, tác giả sử dụng biện pháp tu từ hoán dụ qua hình ảnh “xương thịt của em tôi”. Hình ảnh này gợi lên sự hi sinh thân thể, máu xương của người con gái du kích đã hòa vào đất quê hương, làm cho tình yêu quê hương trở nên cụ thể, sâu sắc và thiêng liêng hơn.


Câu 5.

Hai dòng thơ cuối gợi lên nỗi đau xót, sự xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với những con người đã hi sinh vì Tổ quốc. Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà còn là nơi thấm đẫm máu xương của bao người đã ngã xuống. Từ đó, tình yêu quê hương được nâng lên thành ý thức trân trọng quá khứ và trách nhiệm gìn giữ, bảo vệ đất nước.