TRẦN KIỀU ANH
Giới thiệu về bản thân
1. Trẻ Em và Tuổi Thơ Trong Văn Bản
-Các đoạn/câu nói về trẻ em: Tập trung vào câu chuyện về chú bé luôn yêu thương đồ vật vô tri (không giẫm đạp, cùng vui buồn với chúng) và khẳng định lòng đồng cảm thuần khiết của trẻ em là nguồn gốc của nghệ thuật.
-Lí do: Trẻ em là hiện thân hoàn hảo của lòng đồng cảm không vụ lợi, giữ được tấm lòng hồn nhiên, tự nhiên nhất, điều mà người lớn thường đánh mất. Tấm lòng ấy được tác giả coi là căn nguyên của nghệ thuật chân chính.
2. Điểm Tương Đồng và Sự Trân Trọng
-Điểm tương đồng: Cả trẻ em và người nghệ sĩ đều có khả năng đồng cảm tuyệt đối và hóa thân (cùng vui, cùng buồn) vào mọi sự vật, không phân biệt.
-Cơ sở trân trọng: Tác giả trân trọng trẻ em vì chúng giữ được tính thuần khiết (chưa bị lợi ích chi phối), và sự đồng cảm của chúng là tiêu chuẩn cao nhất để định nghĩa tính nghệ thuật chân chính của nhân loại.
1. Theo Phong Tử Khải, góc nhìn về sự vật khác nhau tùy thuộc vào mục đích của mỗi nghề:
-Người làm kinh doanh (thương nhân): Nhìn sự vật theo góc độ thực dụng, coi trọng giá trị lợi ích hay công năng sử dụng.
-Người nghệ sĩ (họa sĩ): Nhìn sự vật bằng lòng đồng cảm, coi trọng tính thẩm mỹ, cảm xúc, và cái hồn của sự vật, không màng lợi ích.
2. Cái nhìn của người họa sĩ là cái nhìn đồng cảm và hóa thân (đồng điệu):
-Họa sĩ phải hòa mình vào đối tượng (từ đồ vật, cây cỏ đến con người) để cảm nhận sâu sắc và cùng rung động (cùng vui, cùng buồn).
-Đây là cái nhìn phi lợi ích, thuần túy xuất phát từ tình yêu thương, nhằm nắm bắt bản chất của sự vật để sáng tạo nghệ thuật.
Đoạn trích "Yêu và đồng cảm", trích từ tác phẩm "Sống vốn đơn thuần" của Phong Tử Khải, là một bài câu chuyện giàu chất triết lý nhân sinh. Tác giả đã cho ta thấy sự đồng cảm, không chỉ gói gọn trong đứa trẻ hay người nghệ sĩ, mà còn là phẩm chất cần có ở trong cuộc sống thường ngày. Ông lấy hình ảnh người nghệ sĩ ra để phân tích, khẳng định họ phải giống như trẻ em có tấm lòng hồn nhiên. Trẻ em biết yêu thương và đồng cảm với mọi sự vật xung quanh, từ cái bàn, cái ghế cho đến bông hoa, cây cỏ, con vật, xem chúng như những người bạn bình đẳng. Thông qua việc ngợi ca và tôn trọng tấm lòng đồng cảm tự nhiên của trẻ em, văn bản đã khẳng định mạnh mẽ quan niệm của tác giả: lòng đồng cảm tạo nên giá trị nhân văn đồng thời làm cho cuộc sống của con người trở nên ý nghĩa và nhân ái hơn.