TRẦN KHÁNH HUYỀN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của TRẦN KHÁNH HUYỀN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. - những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:

- "người bình thường bẩm sinh ít nhiều"......"ấy đúng thực là người vô tình vậy."

- "Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng"......"tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều!"

-"Tuổi thơ quả là khoảng thời gian"....."nhân ái và hoà bình ấy."

Tác giả nhắc nhiều vì trẻ em và tuổi thơ là biểu tượng của tấm lòng đồng cảm , hồn nhiên, tự nhiên và chân thành. Tác giả muốn nhấn mạnh rằng con người vốn có sự đồng cảm phong phú từ bé và tuổi thơ là thời gian tuyệt để trải nghiệm cái đẹp , tình yêu thương và sự hồn nhiên.

2. Tác giả đã phát hiện những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là : Đều giàu lòng đồng cảm, biết đặt mình vào mọi sự vật, cảm nhận cái đẹp xung quanh.

Cơ sở : trẻ em giàu lòng đồng cảm, hồn nhiên, tự nhiên và chú ý đến chi tiết người lớn thường bỏ qua, giống như người nghệ sĩ

1. Theo tác giả, những người có nghề nghiệp khác nhau có góc nhìn riêng về sự vật theo mục đích và cách cảm nhận riêng theo nghề nghiệp của mình.

- Nhà khoa học: quan tâm đến tính chất và trạng thái của sự vật

- Bác làm vườn: nhìn thấy sức sống của sự vật

- Chú thợ mộc : chú ý đến chất liệu của sự vật

- Anh hoạ sĩ : thưởng thức dáng vẻ, không vì mục đích gì khác.

2. Người hoạ sĩ nhìn sự vật theo góc độ thẩm mỹ, chỉ chú ý dáng vẻ , màu sắc, hình dạng mà không quan tâm đến giá trị thực tiễn. Thế giới trong mắt hoạ sĩ là một thế giới bình đẳng, mọi vật đều đáng quý và tấm lòng của họ với sự vật là đầy lòng đồng cảm.

1. tóm tắt : Có một cậu bé vào phòng của nhân vật "tôi" và tự sắp xếp lại đồ đạc cho ngay ngắn: lật lại đồng hồ, chỉnh chén trà, xếp lại giày, giấu dây treo tranh..Khi được hỏi, cậu bé đã nói làm vậy vì thấy chúng như thế trong lòng cậu thấy bứt dứt . Từ đó, nhân vật "tôi" cũng đã để ý vị trí của các đồ vật nhiều hơn, tạo điều kiện để chúng được dễ chịu và nhận ra đó chính là tâm hồn yêu cái đẹp, tấm lòng đồng cảm với vạn vật.

- Giúp tác giả nhận ra rằng lòng đồng cảm là nền tảng của cái đẹp và nghệ thuật khi con người biết quan tâm những điều nhỏ bé xung quanh thì tâm hồn sẽ trở nên tinh tế biết yêu thương và hoà hợp với mọi thứ hơn.

2.Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ: người thường chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc cùng lắm là với động vật nhưng nghệ sĩ lại có lòng đồng cảm bao la quảng đại như tấm lòng trời đất, trải khắp vạn vật có tình cũng như không có tình.

3. - Giúp cho bài viết trở nên sinh động, gần gũi và dễ hiểu hơn. Giúp người đọc nhận ra ý nghĩa của vấn đề một cách tự nhiên thay vì khô khan khi nêu lý lẽ ngay từ đầu