Ngọc Mai Hương
Giới thiệu về bản thân
1.Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ có thể là vì muốn nhấn mạnh sự trong sáng, cái nhìn vô tư, không vụ lợi và khả năng đồng cảm tự nhiên của trẻ em đối với thế giới xung quanh, những phẩm chất mà người nghệ sĩ cần có.
2. Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả có thể được hình thành trên cơ sở sự đồng cảm sâu sắc với vạn vật và khả năng nhìn thế giới một cách đại đồng, bình đẳng của trẻ em, tương tự như cách người nghệ sĩ nhìn nhận thế giới.
1.Góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện khác nhau tùy theo mục đích và mối quan tâm thực tiễn của từng nghề nghiệp.
2.Cái nhìn của người họa sĩ là cái nhìn không có mục đích thực tiễn, chỉ tập trung vào việc thưởng thức dáng vẻ, màu sắc, hình dạng của sự vật.
1.Tác giả kể lại câu chuyện về một chú bé giúp mình xếp đồ đạc. Chú bé này không chỉ đối xử tốt với con người mà còn có lòng đồng cảm sâu sắc với mọi đồ vật xung quanh như cái bàn, cái ghế, bông hoa, cây cỏ, chó mèo. Chú bé trò chuyện và chơi đùa với chúng một cách hồn nhiên, tự nhiên.
2.Theo tác giả, người thường (người nhìn sự vật dưới góc độ thực tiễn, Chân - Thiện) nhìn vào sự vật với con mắt thực dụng, chỉ quan tâm đến giá trị sử dụng.
3.Tạo sự gần gũi, hấp dẫn: Lối kể chuyện thu hút sự chú ý của người đọc ngay từ đầu, làm cho vấn đề nghị luận trở nên sinh động, dễ tiếp cận hơn so với cách đặt vấn đề khô khan, lí thuyết.