La Tiến Đạt
Giới thiệu về bản thân
*Câu 1:* Các chỉ dẫn sân khấu có trong đoạn trích trên là:
- "(Đế(1))"
- "(Hát điệu con gà rừng(2))"
- "(Tiếng trống nhịp nổi lên, Xuý Vân múa điệu bắt nhện, xe tơ, dệt cửi. Múa xong, Xuý Vân hát lên rồi cười và hát điệu sa lệch(4)…)"
*Câu 2:*
- Trong lời xưng danh, Xuý Vân kể về bản thân: Xuý Vân là tên của nàng, nàng được đồn rằng hát hay, nhưng nàng bị điên cuồng rồ dại vì phụ Kim Nham và say đắm Trần Phương.
- Qua đoạn xưng danh, có thể nhận ra những đặc điểm của sân khấu chèo:
- Sử dụng ngôn ngữ dân gian, gần gũi.
- Có sự tương tác giữa diễn viên và khán giả (đế).
- Sử dụng hát và múa để diễn tả tâm trạng nhân vật.
*Câu 3:*
- Những câu hát "Chờ cho bông lúa chín vàng, Để anh đi gặt, để nàng mang cơm" cho thấy ước mơ của Xuý Vân về một cuộc sống gia đình hạnh phúc, vợ chồng sum vầy, cùng làm việc và chăm sóc nhau.
*Câu 4:*
- Thực tế cuộc sống của Xuý Vân trong gia đình chồng là buồn bã, cô đơn, chờ đợi chồng.
- Những câu hát diễn tả điều đó: "Đắng cay chẳng có chịu được, ức! Mà để láng giềng ai hay?" và "Bông bông dắt, bông bông díu, Xa xa lắc, xa xa líu, Láng giềng ai hay, ức bởi xuân huyên"
*Câu 5:*
- Xuý Vân "Phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương" vì nàng bị cô đơn, buồn bã trong cuộc sống gia đình chồng, và Trần Phương là người mang lại cho nàng sự quan tâm, chăm sóc.
*Câu 6:*
- Xuý Vân đáng thương hơn là đáng trách. Nàng là nạn nhân của xã hội phong kiến, bị sắp đặt gả cho người không yêu, và bị cám dỗ bởi Trần Phương.
*Câu 7:*
- Nếu nhân vật Xuý Vân sống ở thời hiện đại, nàng có thể chọn cách giải thoát cho bi kịch của bản thân bằng cách:
- Tìm kiếm sự hỗ trợ từ gia đình, bạn bè, và xã hội.
- Theo đuổi sự nghiệp và đam mê của mình.
- Tìm kiếm người yêu thương và chăm sóc nàng thật lòng.
## Câu hỏi 1: Tìm đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ
Các đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ bao gồm:
- "Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc..."
- "Đúng vậy, nó từng nói: “Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!”."
- "Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật."
- "Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người!"
Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì trẻ em đại diện cho sự hồn nhiên, giàu lòng đồng cảm và khả năng kết nối với thế giới xung quanh một cách tự nhiên.
## Câu hỏi 2: Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ
Tác giả nhận thấy trẻ em và người nghệ sĩ đều có tấm lòng đồng cảm phong phú, có khả năng kết nối và cảm nhận sâu sắc với thế giới xung quanh. Cả hai đều có khả năng nhìn thế giới với sự mới mẻ và sâu sắc.
Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở nhận thấy sự thuần khiết, hồn nhiên và khả năng đồng cảm của trẻ em, cũng như khả năng kết nối với thế giới một cách tự nhiên và sâu sắc.
## Câu hỏi 1: Tóm tắt câu chuyện và ý nghĩa
Tác giả kể về một đứa bé vào phòng và giúp sắp xếp đồ đạc. Đứa bé lật lại đồng hồ úp mặt xuống bàn, chuyển chén trà ra trước vòi ấm, sắp xếp giày dép thẳng hàng và giấu dây treo tranh vào trong. Khi được cảm ơn, bé giải thích rằng bé làm vậy vì thấy mọi thứ "không thoải mái" khi bị đặt sai vị trí.
Câu chuyện giúp tác giả nhận ra tầm quan trọng của sự đồng cảm và cách đứa bé thể hiện sự quan tâm đến mọi thứ xung quanh mình.
## Câu hỏi 2: Sự đồng cảm của người nghệ sĩ
Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ họ có lòng đồng cảm bao la, rộng lớn, không chỉ với con người mà còn với vạn vật, dù là hữu tình hay vô tri.
## Câu hỏi 3: Tác dụng của việc đặt vấn đề bằng cách kể lại câu chuyện
Việc đặt vấn đề bằng cách kể lại câu chuyện giúp bài viết trở nên sinh động và dễ tiếp nhận hơn. Câu chuyện tạo ra một hình ảnh cụ thể trong tâm trí người đọc, từ đó dẫn dắt họ suy nghĩ về vấn đề sâu sắc hơn.
Câu 1: Tóm tắt câu chuyện và ý nghĩa
Tác giả kể về một đứa bé có tấm lòng đồng cảm phong phú, luôn muốn sắp xếp mọi thứ ngăn nắp và đúng vị trí. Khi được cảm ơn, bé giải thích rằng bé làm vậy vì thấy mọi thứ "không thoải mái" khi bị đặt sai vị trí. Câu chuyện giúp tác giả nhận ra tầm quan trọng của sự đồng cảm và cách nó có thể áp dụng vào cuộc sống hàng ngày, cũng như cách nghệ sĩ nhìn thế giới qua lăng kính đồng cảm rộng lớn.
Câu 2: Sự đồng cảm của người nghệ sĩ
Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ họ không chỉ đồng cảm với con người hoặc động vật mà còn có thể đồng cảm với vạn vật, dù là vô tri hay hữu tình. Sự đồng cảm của nghệ sĩ bao la và rộng lớn như "tấm lòng trời đất".
Câu 3: Tác dụng của việc đặt vấn đề bằng cách kể lại câu chuyện
Việc đặt vấn đề bằng cách kể lại câu chuyện giúp bài viết trở nên sinh động và dễ tiếp nhận hơn. Câu chuyện tạo ra một hình ảnh cụ thể trong tâm trí người đọc, từ đó dẫn dắt họ suy nghĩ về vấn đề sâu sắc hơn. Nó giúp người đọc dễ dàng kết nối với chủ đề và tạo ra sự đồng cảm, làm cho bài viết thuyết phục hơn.