Dương Thúy Phượng
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng văn học Việt Nam, em đặc biệt yêu thích nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa của Nguyễn Thành Long. Dù chỉ xuất hiện trong một lát cắt ngắn của cuộc đời, nhưng anh đã để lại trong lòng người đọc ấn tượng sâu sắc về vẻ đẹp của con người lao động thầm lặng. Trước hết, anh thanh niên là người có tinh thần trách nhiệm cao với công việc. Anh làm công tác khí tượng trên đỉnh núi cao, nơi quanh năm mây mù và vắng bóng người. Công việc của anh đòi hỏi sự chính xác, kiên trì và đúng giờ, kể cả trong những điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Dù sống một mình, anh vẫn không hề lơ là nhiệm vụ, luôn hoàn thành công việc một cách nghiêm túc. Điều đó cho thấy anh là người có ý thức kỷ luật và lòng yêu nghề sâu sắc. Không chỉ vậy, anh còn có tâm hồn đẹp, yêu đời và lạc quan. Sống cô đơn giữa núi rừng, anh biết tự tạo niềm vui cho mình bằng cách trồng hoa, đọc sách và trò chuyện với những vị khách hiếm hoi. Anh không cảm thấy buồn chán mà ngược lại, luôn tìm thấy ý nghĩa trong công việc và cuộc sống. Chính thái độ sống tích cực ấy đã làm nổi bật vẻ đẹp tinh thần đáng quý của anh. Đặc biệt, anh thanh niên còn là người khiêm tốn và giàu lòng nhân hậu. Khi được khen ngợi, anh luôn cho rằng công việc của mình chỉ là một phần nhỏ, và còn nhiều người khác xứng đáng hơn. Anh sẵn sàng chia sẻ, giúp đỡ người khác một cách chân thành, từ việc hái hoa tặng khách đến việc tiếp đón họ bằng sự nhiệt tình. Sự giản dị và chân thành ấy khiến anh trở nên gần gũi, đáng mến. Qua nhân vật anh thanh niên, tác giả đã ca ngợi những con người lao động thầm lặng, góp phần xây dựng đất nước. Họ không cần sự nổi bật hay danh tiếng, nhưng chính họ lại là những người làm nên giá trị bền vững cho xã hội. Nhân vật anh thanh niên đã để lại trong em nhiều cảm xúc và bài học ý nghĩa. Đó là bài học về tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nghề và cách sống tích cực. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để trở thành người có ích như anh.
Con người dù đạt được nhiều thành tựu khoa học kĩ thuật to lớn đến đâu cũng không thể kiêu ngạo, xem mình là “vĩ đại” hơn tự nhiên. Trước sức mạnh của thiên nhiên, con người vẫn nhỏ bé và dễ bị tổn thương. → Vì vậy, cần sống khiêm tốn, tôn trọng quy luật tự nhiên và không được chủ quan, tự mãn.
Tình yêu có khả năng cảm hóa: Nó khiến con người biết tha thứ, bao dung, từ đó hóa giải hận thù, xung đột. Tình yêu gắn kết con người: Nhờ có yêu thương, xã hội trở nên đoàn kết, nhân ái và tốt đẹp hơn. Tình yêu tạo động lực sống: Khi được yêu thương hoặc biết yêu thương, con người có thêm niềm tin, nghị lực để vượt qua khó khăn. => Vì vậy, “sức mạnh” mà Gandhi nói đến không phải là sức mạnh thể chất hay quyền lực, mà là sức mạnh tinh thần, có khả năng thay đổi con người và thế giới theo hướng tích cực.