Lý Thị Thu Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Thị Thu Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


I. Luận điểm mở đầu (Thực trạng – biểu hiện)



  • Giới thiệu thói quen xấu cần phê phán.
  • Nêu mức độ phổ biến trong đời sống hiện nay.
  • Chỉ ra biểu hiện cụ thể cho thấy đó là hành vi tiêu cực.






II. Luận điểm bổ sung (Tác hại)



  • Trình bày những ảnh hưởng trước mắt (sức khỏe, tinh thần, học tập, công việc…).
  • Phân tích hậu quả lâu dài và tác động đến tương lai, nhân cách và xã hội.
  • Khẳng định tính nguy hiểm và cần phải thay đổi ngay.






III. Luận điểm bổ sung (Giải pháp)



  • Đề xuất các biện pháp thực tế, khả thi và phù hợp với từng cá nhân.
  • Khuyến khích thay thế bằng thói quen tích cực và rèn luyện tính kỷ luật.
  • Huy động sự hỗ trợ từ gia đình, nhà trường và cộng đồng để tăng hiệu quả.






IV. Đánh giá – Tổng kết – Liên hệ (Ý nghĩa)



  • Khẳng định lợi ích khi từ bỏ thói quen xấu đối với bản thân và xã hội.
  • Mở rộng ý nghĩa: hướng tới lối sống văn minh, chủ động và lành mạnh.
  • Kêu gọi nhận thức, tự thay đổi và hành động từ hôm nay.



Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Chế Lan Viên triển khai bằng cách khẳng định chữ là yếu tố quyết định tài năng và giá trị của nhà thơ. Ông cho rằng, không có “chức nhà thơ” suốt đời, mà mỗi bài thơ là một lần người thơ phải “ứng cử” trước cuộc bầu chọn khắt khe của chữ nghĩa. Dù là thiên tài như Vích-to Huy-gô, cũng có lúc “không được tái cử” khi chữ không còn đạt tới tầm nghệ thuật. Qua đó, tác giả nhấn mạnh rằng thơ ca chỉ thật sự sống lâu bền khi người viết biết lao động nghiêm túc với ngôn từ, không ngừng sáng tạo và làm mới chính mình

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Chế Lan Viên triển khai bằng cách khẳng định chữ là yếu tố quyết định tài năng và giá trị của nhà thơ. Ông cho rằng, không có “chức nhà thơ” suốt đời, mà mỗi bài thơ là một lần người thơ phải “ứng cử” trước cuộc bầu chọn khắt khe của chữ nghĩa. Dù là thiên tài như Vích-to Huy-gô, cũng có lúc “không được tái cử” khi chữ không còn đạt tới tầm nghệ thuật. Qua đó, tác giả nhấn mạnh rằng thơ ca chỉ thật sự sống lâu bền khi người viết biết lao động nghiêm túc với ngôn từ, không ngừng sáng tạo và làm mới chính mình

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Chế Lan Viên triển khai bằng cách khẳng định chữ là yếu tố quyết định tài năng và giá trị của nhà thơ. Ông cho rằng, không có “chức nhà thơ” suốt đời, mà mỗi bài thơ là một lần người thơ phải “ứng cử” trước cuộc bầu chọn khắt khe của chữ nghĩa. Dù là thiên tài như Vích-to Huy-gô, cũng có lúc “không được tái cử” khi chữ không còn đạt tới tầm nghệ thuật. Qua đó, tác giả nhấn mạnh rằng thơ ca chỉ thật sự sống lâu bền khi người viết biết lao động nghiêm túc với ngôn từ, không ngừng sáng tạo và làm mới chính mình

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Chế Lan Viên triển khai bằng cách khẳng định chữ là yếu tố quyết định tài năng và giá trị của nhà thơ. Ông cho rằng, không có “chức nhà thơ” suốt đời, mà mỗi bài thơ là một lần người thơ phải “ứng cử” trước cuộc bầu chọn khắt khe của chữ nghĩa. Dù là thiên tài như Vích-to Huy-gô, cũng có lúc “không được tái cử” khi chữ không còn đạt tới tầm nghệ thuật. Qua đó, tác giả nhấn mạnh rằng thơ ca chỉ thật sự sống lâu bền khi người viết biết lao động nghiêm túc với ngôn từ, không ngừng sáng tạo và làm mới chính mình

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Chế Lan Viên triển khai bằng cách khẳng định chữ là yếu tố quyết định tài năng và giá trị của nhà thơ. Ông cho rằng, không có “chức nhà thơ” suốt đời, mà mỗi bài thơ là một lần người thơ phải “ứng cử” trước cuộc bầu chọn khắt khe của chữ nghĩa. Dù là thiên tài như Vích-to Huy-gô, cũng có lúc “không được tái cử” khi chữ không còn đạt tới tầm nghệ thuật. Qua đó, tác giả nhấn mạnh rằng thơ ca chỉ thật sự sống lâu bền khi người viết biết lao động nghiêm túc với ngôn từ, không ngừng sáng tạo và làm mới chính mình