Lâm Bảo Trâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lâm Bảo Trâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quan điểm này là đỉnh cao trong lập luận của Lê Đạt nhằm tôn vinh công phu lao động chữ, biến ngôn ngữ công cộng thành ngôn ngữ đặc sản độc nhất, coi việc làm thơ là một quá trình rèn luyện kiên trì và tự kiểm duyệt dưới sự phán xét tối cao của chính vật liệu sáng tạo: chữ.

Lê Đạt sử dụng phương pháp đối lập sắc bén và dẫn chứng học thuật để tranh luận. 1. Phương Pháp Đối Lập Tác giả tạo ra sự đối lập rõ rệt nhằm phản biện quan niệm cũ: Tiểu thuyết gia khổ công (Tôn-xtôi, Phlô-be) đối lập với nhà thơ thiên phú sống bằng bốc đồng. Nhà thơ thần đồng đối lập với nhà thơ "lực điền" (một nắng hai sương) đổi "bát mồ hôi lấy từng hạt chữ." "Chín sớm tàn lụi sớm" đối lập với các đại thi hào thu hoạch mùa thơ lúc tóc bạc (Lý Bạch, Gớt). 2. Lí Lẽ và Dẫn Chứng Ông củng cố lập luận bằng các dẫn chứng có giá trị triết lí cao: Trang Tử ("vứt thánh bỏ trí") để nhấn mạnh phải có nền tảng trước khi vượt qua. Pi-cát-xô ("cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ") để khẳng định sự trẻ trung không đo bằng tuổi đời. Ét-mông Gia-bét ("Chữ bầu lên nhà thơ") và nhận xét về Vích-to Huy-gô để chốt lại: Chất lượng thơ ca là một cuộc tái ứng cử khắt khe của ngôn ngữ, không phải chức danh suốt đời. Nhận xét chung: Lập luận chặt chẽ, giàu hình tượng (mồ hôi, hạt chữ, lực điền), hướng đến tôn vinh lao động chữ nghĩa thay vì thiên tài bẩm sinh.

Một nắng hai sương": Chỉ sự khổ công, chịu khó, không quản ngại khó khăn và thời gian. Đây là công việc đòi hỏi sự kiên trì, không phải sự bộc phát nhất thời. "Lầm lũi": Gợi lên hình ảnh người lao động âm thầm, miệt mài, không phô trương, chỉ tập trung vào công việc của mình. "Lực điền": Là người nông dân khỏe mạnh, chăm chỉ, dốc sức vào công việc đồng áng. Tóm lại: Nhà thơ phải là người lao động nghệ thuật chủ động, cần mẫn và bền bỉ, không thụ động chờ đợi "trời cho." 2. "Trên cánh đồng giấy" "Cánh đồng giấy": Là ẩn dụ cho tác phẩm, trang viết, nơi nhà thơ gieo trồng và thu hoạch. Đây là không gian làm việc chính của họ. 3. "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" "Bát mồ hôi": Tượng trưng cho công sức, trí tuệ, sự trăn trở và thời gian mà nhà thơ bỏ ra. "Từng hạt chữ": Là hình ảnh cô đọng của thành quả sáng tạo (chữ, câu thơ). Nó nhấn mạnh rằng việc tìm ra một "hạt chữ" có giá trị nghệ thuật (đa nghĩa, giàu sức gợi cảm) là một quá trình gian nan, vất vả, chứ không hề dễ dàng như nhặt đá.

Một nắng hai sương": Chỉ sự khổ công, chịu khó, không quản ngại khó khăn và thời gian. Đây là công việc đòi hỏi sự kiên trì, không phải sự bộc phát nhất thời. "Lầm lũi": Gợi lên hình ảnh người lao động âm thầm, miệt mài, không phô trương, chỉ tập trung vào công việc của mình. "Lực điền": Là người nông dân khỏe mạnh, chăm chỉ, dốc sức vào công việc đồng áng. Tóm lại: Nhà thơ phải là người lao động nghệ thuật chủ động, cần mẫn và bền bỉ, không thụ động chờ đợi "trời cho." 2. "Trên cánh đồng giấy" "Cánh đồng giấy": Là ẩn dụ cho tác phẩm, trang viết, nơi nhà thơ gieo trồng và thu hoạch. Đây là không gian làm việc chính của họ. 3. "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" "Bát mồ hôi": Tượng trưng cho công sức, trí tuệ, sự trăn trở và thời gian mà nhà thơ bỏ ra. "Từng hạt chữ": Là hình ảnh cô đọng của thành quả sáng tạo (chữ, câu thơ). Nó nhấn mạnh rằng việc tìm ra một "hạt chữ" có giá trị nghệ thuật (đa nghĩa, giàu sức gợi cảm) là một quá trình gian nan, vất vả, chứ không hề dễ dàng như nhặt đá.

Rất ghét cái định kiến quái gở: "các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm." Lý do: Những nhà thơ này chủ yếu sống bằng vốn trời cho, dựa vào sự hào phóng của thiên phú mà thiếu đi sự rèn luyện, lao động. Không mê: "những nhà thơ thần đồng." Lý do: Tác giả không đánh giá cao những người chỉ dựa vào thiên phú bốc đồng ngắn ngủi. Ông ưa: "những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ."