Hoàng Thị Mai Trâm
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Câu nói của Mark Twain là một thông điệp mạnh mẽ về tinh thần dấn thân và khát vọng sống trọn vẹn. "Bến đỗ an toàn" chính là vùng thoải mái – nơi ta cảm thấy dễ chịu nhưng cũng là nơi khiến ta dễ dàng dậm chân tại chỗ. Việc "tháo dây, nhổ neo" tượng trưng cho sự can đảm rũ bỏ những rào cản, định kiến và nỗi sợ thất bại để khám phá những chân trời mới. Thực tế, con người thường lo sợ sai lầm khi bắt đầu, nhưng nỗi đau của sự hối tiếc vì "đã không làm" vào hai mươi năm sau mới thực sự là nỗi đau âm ỉ và khó nguôi khoai nhất. Khi hành động, dù thất bại, ta vẫn nhận được bài học và sự trưởng thành; còn khi đứng yên, ta chỉ nhận lại sự trống rỗng và tiếc nuối về một phiên bản tốt hơn của chính mình. Trong cuộc sống đầy biến động, nếu không dám bước ra khỏi sự an phận, chúng ta sẽ bỏ lỡ những cơ hội quý giá để hiểu rõ giá trị bản thân. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự do dự. Hãy cứ ước mơ và dấn thân, bởi con tàu sinh ra là để ra khơi, không phải để mục nát trong cảng vắng.
câu 2
Nhân vật người mẹ trong truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam là hiện thân tiêu biểu cho vẻ đẹp tảo tần, vị tha và tình yêu con bao la của người phụ nữ Việt Nam. Dù đối lập với sự lạnh lùng, thực dụng của đứa con thành đạt, hình ảnh người mẹ vẫn hiện lên đầy xúc động, khơi gợi niềm trắc ẩn trong lòng độc giả. Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ ngoài khắc khổ, dấu ấn của một đời hy sinh. Sau sáu năm cách biệt, trong mắt Tâm, mẹ đã "già đi nhiều", vẫn mặc bộ "áo cũ kỹ" và đi đôi guốc "thong thả, chậm hơn trước". Sự cũ kỹ ấy không chỉ nói lên cái nghèo của làng quê mà còn cho thấy bà đã chắt bóp, dành dụm mọi thứ để nuôi con ăn học thành tài, để rồi khi con giàu sang, bà vẫn giữ nguyên cốt cách giản dị, lam lũ ấy. Tình yêu con của người mẹ được thể hiện qua những rung động mãnh liệt khi gặp lại. Vừa thấy con, bà đã "ứa nước mắt", "cảm động đến nỗi không nói được". Những câu hỏi han "Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?", "Cậu hãy ở đây ăn cơm đã" chứa đựng sự âu yếm và khát khao được chăm sóc con như thuở bé. Dù bị con đáp lại bằng thái độ dửng dưng, gọi "bà" xưng "tôi" đầy khoảng cách, bà vẫn không một lời trách móc. Bà lo lắng cho con khi nghe tin con ốm, dù "chả biết tỉnh thế nào" cũng định đi thăm. Đó là một tình yêu vô điều kiện, vượt lên trên mọi sự bạc bẽo. Đặc biệt, chi tiết bà cụ "run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt" khi Tâm đưa tiền cho thấy một nỗi đau thầm lặng. Bà khóc không phải vì vui mừng trước món tiền lớn, mà vì xót xa khi nhận ra đứa con mình dứt ruột đẻ ra giờ đây chỉ còn biết dùng tiền để làm "bổn phận". Đối với bà, sự hiện diện và tình cảm của con quý giá hơn mọi thứ của cải vật chất mà Tâm đang tự hào. Bằng lối viết trữ tình, đi sâu vào thế giới nội tâm, Thạch Lam đã xây dựng thành công hình tượng người mẹ giàu đức hy sinh. Nhân vật này không chỉ là tấm gương phản chiếu sự tha hóa của Tâm mà còn là biểu tượng của cội nguồn, của quê hương luôn bao dung đón đợi những đứa con lầm lạc trở về. Qua đó, nhà văn nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của tình thâm và sự thấu hiểu trong gia đình.câu 1
- Phương thức biểu đạt là nghị luận
câu 2
- Lối sống lười biếng, thụ động: Khước từ sự vận động, tìm quên trong giấc ngủ vùi, tìm sự an toàn trong vẻ ngoan ngoãn bất động.
- Lối sống thiếu ý chí, bỏ quên khát khao: Bải hoải trong tháng ngày chật hẹp, lịm trong đầm lầy, muộn phiền quanh vách núi.
câu 3
- biện pháp tu từ so sánh ("Sông như đời người", "tuổi trẻ... như dòng sông") và Ẩn dụ ("dòng sông", "biển rộng", "đầm lầy").
- tác dụng :
+ Giúp khái niệm "đời người" và "tuổi trẻ" trở nên cụ thể, hình ảnh và sinh động hơn.
+ Nhấn mạnh triết lý: Tuổi trẻ và đời người cần phải năng động, cống hiến, hướng tới khát vọng cao đẹp (biển rộng) thay vì sống thụ động, ích kỷ, vô nghĩa (đầm lầy).
+ Tăng sức thuyết phục và gợi cảm cho lời khuyên về lối sống tích cực.
câu 4
“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” được hiểu là:+ Đó là tiếng gọi của lương tâm, của khát vọng sống cống hiến, không chịu khuất phục trước khó khăn.
+ Là sự thức tỉnh bên trong mỗi người, nhắc nhở bản thân phải không ngừng vận động, nỗ lực bước đi, khước từ sự lười biếng và sống một cuộc đời có ý nghĩa.
câu 5
Bài học rút ra : hãy sống chủ động , năng động và luôn hướng tới khát vọng cao rộng vì cuộc đời ngắn ngủi, tuổi trẻ là thời gian để cống hiến và trải nghiệm. Nếu khước từ vận động, sống thụ động (như dòng sông trong đầm lầy) sẽ khiến cuộc sống tẻ nhạt, vô nghĩa và đánh mất những cơ hội tuyệt vời của cuộc đời
- Câu chủ đề
+ Thuyết phục từ bỏ thói quen thức khuya để nâng cao sức khoẻ
- LUẬN ĐIỂM MỞ ĐẦU - Thực trạng ,biểu hiện của thói quen
+ Nhiều người, đặc biệt là học sinh và người trẻ, thường xuyên thức khuya để học bài, làm việc hoặc dùng điện thoại.
+Thức khuya trở thành thói quen lặp lại hàng đêm, ngủ sau 12 giờ hoặc thậm chí 1–2 giờ sáng.
+ Dù biết có hại nhưng khó thay đổi do áp lực công việc, giải trí hoặc quản lý thời gian kém
- LUẬN ĐIỂM BỔ SUNG - các tác hại
+ Làm suy giảm sức khỏe: mệt mỏi, giảm đề kháng, da xấu, dễ mắc bệnh.
+ Giảm khả năng tập trung và hiệu quả học tập, làm việc vào ngày hôm sau.
+ Gây rối loạn giấc ngủ, căng thẳng, stress kéo dài.
+ Ảnh hưởng tinh thần, dễ cáu gắt, tâm trạng thất thường.
+ Lâu dài có thể gây bệnh tim mạch, rối loạn hormone.
- Các giải pháp
+ lập thời gian biểu hợp lý
+ ngủ trước 11h
+ hoàn thành công việc , học trong ngày không dồn tối
- ý nghĩa
+ giúp cơ thể vào mỗi buổi sáng không mệt mỏi
+ tạo một nếp sống lành mạnh
- lao động chữ nghĩa cần cù : tác giả đề cao những nhà thơ cần cù chăm chỉ trên trang giấy
-Vinh quang từ tác phẩm : danh hiệu nhà thơ là một sự bầu chọn từ chính công chúng thông qua gía trị và sức sống lâu bền của tác phẩm
lí lẽ
- Tác giả phản đối quan niệm cho rằng nhà thơ gắn liền với những cảm xúc bộc phát bốc đồng lầm thơ không cần cố gắng . Tác giả cho rằng những cơn bồc đồng thường ngắn ngủi không tạo nên những tác phẩm gía trị
- tác giả đưa ra ý kiến ngược lại khẳng định rằng những nhà thơ chân chính là những người lao động cần cù chăm chỉ trên cánh đồng chữ
Dẫn chứng
- để chứng minh cho quan điểm của , tác giả đã dẫn ra câu nói của trang tử : vứt thánh bỏ trí
- tác giả đưa ra dẫn chứng về những nhà thơ nổi tiếng thế giới như lý bạch , ta go
ý kiến " nhà thơ một nắng hai sương , lầm lũi , lực điền trên cánh đồng giấy , đối bát mồ hôi lấy từng hạt chữ " có nghĩa là :
- giống như người nông dân "một nắng hai sương " trên đồng ruộng nhà thơ phải trải qua quá trình sáng tạo gian khổ vất vả .
- lực điền trên cánh đồng giấy thể hiện sự lao động miệt mài tỉ mỉ của nhà thơ
Tác giả "ghét" và "không mê":
Những nhà thơ thần đồng, ỷ lại vào thiên tài bẩm sinh.
Quan niệm cho rằng các nhà thơ Việt Nam thường "chín sớm rồi cũng lụi tàn sớm".
Tác giả ưa :
Những nhà thơ cần cù, chăm chỉ lao động trên trang giấy.
Những người "lực điền" trên cánh đồng chữ, "đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ".