Lê Bùi Thảo An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Bùi Thảo An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong một thế giới mà tri thức bùng nổ và thay đổi theo từng giây như hiện nay, nhà văn Alvin Toffler đã từng nhận định: "Những người mù chữ trong thế kỷ XXI không phải là những người không biết đọc, biết viết, mà là những người không biết học hỏi, từ bỏ những gì đã học và học lại". Với học sinh – những người đang đứng trước ngưỡng cửa của tương lai, ý thức tự học không chỉ là một phương pháp, mà còn là một bản lĩnh, một phẩm chất sống còn để khẳng định giá trị bản thân.

Tự học, hiểu một cách đơn giản, là hành trình tự thân vận động để chiếm lĩnh tri thức mà không cần sự thúc ép hay giám sát của người khác. Đó là khi bạn chủ động mở một cuốn sách mới, tự mày mò một công thức toán học khó, hay đơn giản là tìm tòi cách sử dụng một công nghệ mới trên mạng Internet. Tự học chính là sự chuyển hóa từ trạng thái "được giáo dục" sang "tự giáo dục" – một nấc thang cao hơn của trí tuệ.

Vậy, vì sao học sinh cần có ý thức tự học?

​Trước hết, tự học giúp chúng ta biến kiến thức từ những trang giấy khô khan thành tài sản thực sự của chính mình. Khi ta tự mình suy nghĩ, tự mình tìm lời giải, bộ não sẽ hình thành những nếp nhăn tư duy sâu sắc hơn. Tri thức có được từ sự tự học là tri thức "sống", nó giúp ta nhớ lâu hơn và biết cách vận dụng linh hoạt vào thực tế thay vì lối học "vẹt", học để đối phó với thi cử.

Thứ hai, tự học rèn luyện cho học sinh tính độc lập và tư duy sáng tạo. Trong lớp học, thầy cô chỉ là người định hướng, là "người mở cửa", còn việc bước vào căn phòng tri thức đó hay không hoàn toàn phụ thuộc vào mỗi cá nhân. Người có ý thức tự học sẽ không bao giờ bằng lòng với những gì có sẵn. họ luôn đặt ra câu hỏi "Tại sao?" và "Làm thế nào?". Chính tinh thần ham học hỏi này là cái nôi nuôi dưỡng những ý tưởng đột phá, giúp chúng ta không bị biến thành những "cỗ máy" chỉ biết lặp lại những gì đã cũ.

​Hơn thế nữa, trong bối cảnh trí tuệ nhân tạo (AI) đang dần thay thế nhiều công việc của con người, khả năng tự học trở thành "tấm hộ chiếu" để chúng ta không bị đào thải. Kiến thức ở trường lớp có thể lỗi thời sau vài năm, nhưng kỹ năng tự học thì không. Nó cho phép học sinh thích nghi với mọi sự biến động, giúp chúng ta có thể tự tin bước vào bất cứ lĩnh vực nào bằng sức mạnh của sự tự rèn luyện.

​Tuy nhiên, cần thẳng thắnnhìn nhận rằng vẫn còn một bộ phận không nhỏ học sinh đang rơi vào trạng thái thụ động, lười suy nghĩ, chỉ chờ đợi sự "mớm mồi" từ thầy cô. Lối sống dựa dẫm ấy không chỉ làm cùn mòn tư duy mà còn khiến các bạn trở nên yếu thế trong một xã hội đầy cạnh tranh.

​Tóm lại, tự học là một hành trình gian khổ, đòi hỏi kỷ luật và sự kiên trì, nhưng phần thưởng mà nó mang lại là vô giá. Đó là sự tự do về trí tuệ và sự vững vàng về nhân cách. Là học sinh, hãy coi việc tự học như một nhu cầu thiết yếu hằng ngày, như hơi thở và cơm ăn, để mỗi ngày trôi qua, chúng ta lại được sống một cuộc đời rộng mở hơn với những chân trời tri thức mới. Bởi lẽ, "Học vấn có những chùm rễ đắng cay nhưng hoa quả lại rất ngọt ngào".


Câu 1: Văn bản được diễn đạt bởi sự kết hợp của các yếu tố: Tự sự, miêu tả và biểu cảm (trong đó biểu cảm đóng vai trò chủ đạo).

​Câu 2: Chủ đề của đoạn trích: Nỗi nhớ và tình yêu tha thiết của tác giả đối với món xôi khúc dân dã, qua đó thể hiện sự trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống và vẻ đẹp bình dị của quê hương. Câu 3:

a. Tính mạch lạc: Văn bản tập trung vào một đối tượng duy nhất là cây rau khúc và món xôi khúc. Các ý được triển khai theo trình tự hợp lý: từ đặc điểm cây rau khúc, cách chế biến đến ý nghĩa tâm linh, văn hóa của nó. b. Phép liên kết: Phép thế. Từ "Sau đó" ở câu sau thay thế cho toàn bộ quy trình "Lá khúc được hái về, rửa sạch, để ráo nước, rồi đưa vào cối giã nhuyễn" ở câu trước.

Câu 4:

​Từ ngữ, hình ảnh: (Dựa trên văn phong chung của bài này) thường là các từ như: "nhớ nhung", "thơm ngào ngạt", "hồn cốt", "tấm lòng thành".

​Cái tôi tác giả: Là một tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, giàu lòng trắc ẩn và có sợi dây liên kết chặt chẽ với cội nguồn, quê hương.

​Câu 5: Chất trữ tình được thể hiện qua:

​Những dòng hồi tưởng đầy cảm xúc về kỷ niệm tuổi thơ.

​Ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng.

​Cách tác giả thổi hồn vào một thức quà quê bình dị, biến nó thành biểu tượng của tâm hồn dân tộc.

Câu 6 (Đoạn văn 5-7 câu): Thông điệp của đoạn văn trên khẳng định giá trị tinh thần vô giá của những nét đẹp truyền thống. Dù mâm lễ có cao sang đến đâu cũng không thể thay thế được "đĩa xôi rau khúc" – biểu tượng của lòng thành kính và hồn cốt quê hương. Qua đó, tác giả nhắc nhở chúng ta rằng lễ vật quan trọng nhất dâng lên thần linh chính là tấm lòng chân thành và sự gìn giữ những phong tục lâu đời. Đoạn văn khơi dậy trong lòng độc giả niềm tự hào và ý thức trách nhiệm đối với việc bảo tồn những giá trị văn hóa dân dã.

​Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là Biểu cảm. Các phương thức hỗ trợ là Thuyết minh và Nghị luận (đưa ra quan điểm về cách ăn phở "đúng gu").

​Câu 2: Chủ đề của văn bản: Ca ngợi vẻ đẹp, giá trị văn hóa ẩm thực của món phở Hà Nội và tình cảm, sự trân trọng của tác giả đối với những nét đẹp bình dị trong đời sống dân tộc.

​Câu 3: Xác định phép liên kết:

​a. Phép lặp: Lặp từ "thịt chín", "phở".

​b. Phép thế: Cụm từ "việc ấy" ở câu sau thay thế cho nội dung "thái cứ vụn ra không thành hình thù gì cả" ở câu trước

Câu 4: Cái tôi của tác giả: Là một cái tôi tinh tế, lãng mạn và vô cùng am tường về văn hóa. Nguyễn Tuân quan sát món ăn bằng con mắt của một nghệ sĩ, trân trọng những giá trị truyền thống và có tình yêu thiết tha với những nét đẹp đời thường của quê hương.

​Câu 5: Một số câu văn bộc lộ cảm xúc trong đoạn (4):

​"Hương vị phở vẫn như xa xưa, nhưng cái tâm hồn người ăn phở ngày nay đã sáng sủa và lành mạnh hơn nhiều..."

​"Có những lúc, tôi muốn thu thanh vào đĩa, tất cả những cái tiếng rao hàng quà rong..."

​Phân tích: Cảm xúc ở đây là sự hoài niệm xen lẫn niềm vui trước sự thay đổi của thời đại, cùng với đó là sự trân trọng, nâng niu những thanh âm bình dị của cuộc sống.

Câu 6: Tuổi thơ em gắn liền với tiếng rao xôi sáng mỗi sớm mai. Tiếng rao ấy không chỉ là tín hiệu của một món ăn quen thuộc mà còn là nhịp đập của sự sống bình yên nơi ngõ nhỏ. Mỗi lần nghe thấy, em lại cảm nhận được sự tần tảo của người bán hàng và hơi ấm tình thân từ gói xôi mẹ mua cho. Đó là một ký ức ngọt ngào, nhắc nhở em về những giá trị giản đơn nhưng bền vững. Em luôn trân trọng những kỷ niệm ấy vì chúng đã nuôi dưỡng tâm hồn em lớn lên.

Trong dòng chảy hối hả của thời đại số, khi những giá trị vật chất đôi khi lấn át những kết nối tâm hồn, chúng ta lại càng thấy trân trọng hơn những bài học đạo lý giản đơn mà sâu sắc của cha ông. Một trong những "viên ngọc" quý báu nhất trong kho tàng văn hóa ứng xử của người Việt chính là truyền thống "Lá lành đùm lá rách". Đó không chỉ là một lời khuyên về lòng từ thiện, mà còn là sợi dây huyết mạch gắn kết cả một dân tộc. Trước hết, cần hiểu rằng truyền thống này là biểu hiện cao đẹp nhất của tinh thần nhân ái và sự đồng cảm. "Lá lành" tượng trưng cho những người có cuộc sống may mắn, đủ đầy; còn "lá rách" là hình ảnh ẩn dụ cho những mảnh đời gian khó, cơ nhỡ. Việc "đùm bọc" không chỉ dừng lại ở sự hỗ trợ về vật chất như manh áo, bát cơm, mà còn là sự sẻ chia về tinh thần, là sự thấu cảm giữa những con người cùng chung dòng máu "con Rồng cháu Tiên". Gìn giữ truyền thống này chính là gìn giữ bản sắc dân tộc, giúp chúng ta không bị hòa tan trong lối sống thực dụng, ích kỷ.

Vì sao dân tộc ta lại cần đến sự sẻ chia này? Câu trả lời nằm ở sức mạnh của sự đoàn kết. Lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước của Việt Nam là minh chứng rõ nhất: nhờ biết nương tựa vào nhau mà chúng ta vượt qua những trận thiên tai khắc nghiệt, những cuộc chiến tranh vệ quốc trường kỳ. Trong đại dịch COVID-19 hay những đợt lũ lụt miền Trung vừa qua, hình ảnh những "chuyến xe 0 đồng", những cây ATM gạo, hay đơn giản là gói mì tôm sẻ chia giữa những người xa lạ đã làm sáng rực lên tinh thần "tương thân tương ái". Khi một cá nhân được giúp đỡ, một gia đình được cứu trợ, cả cộng đồng sẽ trở nên vững mạnh hơn.Hơn thế nữa, trao đi yêu thương cũng chính là lúc chúng ta nhận lại sự giàu có trong tâm hồn. Biết trăn trở trước nỗi đau của người khác giúp con người hoàn thiện nhân cách, sống có trách nhiệm và ý nghĩa hơn. Một xã hội biết "đùm bọc" là một xã hội an toàn và văn minh, nơi không ai bị bỏ lại phía sau, nơi sự tử tế được nhân rộng và cái ác bị đẩy lùi.Đối với thế hệ trẻ hôm nay, gìn giữ truyền thống này không nhất thiết phải là những hành động lớn lao. Đó có thể là một lần tham gia chiến dịch tình nguyện, là việc quyên góp sách vở cũ cho bạn nhỏ vùng cao, hay đơn giản là sự quan tâm, giúp đỡ một người bạn đang gặp khó khăn trong lớp. Khi chúng ta biết chìa tay ra với người khác, chúng ta đang góp phần giữ cho ngọn lửa nhân văn của dân tộc luôn cháy sáng.

Trong truyện “Con lừa và bác nông dân”, em ấn tượng nhất với hình ảnh con lừa – một nhân vật tưởng như yếu đuối nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc. Khi bị rơi xuống giếng, ban đầu nó hoảng sợ và kêu la, nhưng sau đó đã nhanh chóng thay đổi thái độ. Thay vì tuyệt vọng, con lừa bình tĩnh thích nghi với hoàn cảnh. Mỗi khi bị đổ đất lên lưng, nó không chịu khuất phục mà lắc mình cho đất rơi xuống rồi bước lên trên. Chính sự kiên trì và thông minh ấy đã giúp nó từng bước thoát khỏi cái giếng sâu. Qua hình ảnh con lừa, câu chuyện gửi đến chúng ta bài học ý nghĩa: trong cuộc sống, khó khăn, thử thách là điều không thể tránh khỏi, nhưng nếu biết biến nghịch cảnh thành cơ hội, ta sẽ vươn lên mạnh mẽ hơn. Bên cạnh đó, truyện cũng phê phán sự thờ ơ, thiếu tình thương của bác nông dân. Vì vậy, mỗi người cần sống nhân ái hơn, đồng thời rèn luyện ý chí để không dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn.

Câu 2:

Bài học rút ra:

Trong cuộc sống, khi gặp khó khăn, ta không nên tuyệt vọng hay bỏ cuộc mà cần bình tĩnh, kiên trì và tìm cách vượt qua. Chính những thử thách tưởng như vùi lấp ta lại có thể trở thành “bậc thang” giúp ta vươn lên nếu biết cố gắng.

Câu 1:

Bác nông dân: Ban đầu định cứu nhưng sau đó lại bỏ cuộc, nghĩ con lừa già không đáng cứu, nên quyết định lấp giếng.

Con lừa: Ban đầu kêu la sợ hãi, nhưng sau đó bình tĩnh, thích nghi và cố gắng vươn lên (phủi đất và bước lên cao dần).

→ Khác biệt: Bác nông dân bi quan, bỏ cuộc, còn con lừa kiên trì, thông minh và không đầu hàng.

Câu 1:

Nhân vật ông chủ nhà trong văn bản “Cháy nhà” là một người có tính cách khá điển hình, vừa đáng trách vừa đáng suy ngẫm. Khi xảy ra hỏa hoạn, thay vì nhanh chóng dập lửa, ông lại mải lo giữ gìn tài sản. Trước lời khuyên đúng đắn của người hàng xóm, ông không những không tiếp thu mà còn tỏ ra khó chịu, “có ý giận”, cho thấy ông là người bảo thủ, sĩ diện và thiếu sáng suốt. Chính sự chần chừ, không biết lắng nghe đã khiến tình hình trở nên nghiêm trọng hơn, gây thiệt hại lớn. Tuy nhiên, qua đó, nhân vật cũng giúp người đọc nhận ra một bài học sâu sắc: trong những tình huống quan trọng, cần bình tĩnh, biết phân biệt điều gì là ưu tiên, đồng thời phải biết lắng nghe những góp ý chân thành từ người khác. Hình ảnh ông chủ nhà là lời nhắc nhở mỗi người không nên đặt cái tôi cá nhân quá cao mà bỏ qua những lời khuyên đúng đắn.

Câu 2 :

Trong kho tàng trò chơi dân gian Việt Nam, kéo co là một trò chơi quen thuộc và được nhiều người yêu thích. Trò chơi này không chỉ mang tính giải trí mà còn thể hiện tinh thần đoàn kết và sức mạnh tập thể. Kéo co thường được tổ chức ở sân trường, bãi đất trống hoặc trong các dịp lễ hội. Dụng cụ rất đơn giản, chỉ cần một sợi dây thừng dài và chắc chắn.

Luật chơi kéo co khá dễ hiểu. Người chơi được chia thành hai đội có số lượng và thể lực tương đương nhau. Mỗi đội đứng về một phía của sợi dây, tay nắm chặt dây, chân trụ vững trên mặt đất. Ở giữa dây thường có một điểm đánh dấu, khi bắt đầu, hai đội sẽ cùng kéo về phía mình. Đội nào kéo được đối phương vượt qua vạch quy định thì sẽ giành chiến thắng. Trong quá trình chơi, người chơi phải tuân thủ luật như không được buông tay, không được dùng các hành vi gian lận hay gây nguy hiểm cho đối phương.Trò chơi kéo co không chỉ rèn luyện sức khỏe mà còn giúp người chơi học được tinh thần đoàn kết, phối hợp nhịp nhàng giữa các thành viên. Mỗi người cần cùng nhau dồn sức, hô nhịp để tạo nên sức mạnh chung. Ngoài ra, trò chơi còn tạo không khí vui tươi, gắn kết mọi người lại với nhau.

Có thể nói, kéo co là một trò chơi dân gian giàu ý nghĩa, vừa giúp giải trí, vừa góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Vì vậy, chúng ta cần tích cực tham gia và gìn giữ những trò chơi truyền thống này.


Câu 1:

Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kể chuyện).

Câu 2:

Người hàng xóm khuyên chủ nhà nên dập lửa ngay, không nên lo giữ của cải.

Câu 3:

Lúc đầu chủ nhà “có ý giận” vì nghĩ hàng xóm nói xấu, can thiệp chuyện riêng và coi thường mình.

Chi tiết này cho thấy chủ nhà là người bảo thủ, sĩ diện, chưa biết lắng nghe góp ý.

Câu 4:

Ông hàng xóm là người tốt bụng, sáng suốt, biết nhìn xa trông rộng. Ông đưa ra lời khuyên đúng đắn, giúp cảnh tỉnh chủ nhà, qua đó làm nổi bật bài học: phải biết lắng nghe

Câu 4:

Ông hàng xóm là người tốt bụng, sáng suốt, biết nhìn xa trông rộng. Ông đưa ra lời khuyên đúng đắn, giúp cảnh tỉnh chủ nhà, qua đó làm nổi bật bài học: phải biết lắng nghe và trân trọng lời góp ý chân thành.

Câu 5 :

Lòng biết ơn là một đức tính rất quan trọng trong cuộc sống. Biết ơn giúp con người trân trọng những gì mình đang có và ghi nhớ công lao của người khác. Khi biết ơn, ta sẽ sống tích cực hơn, biết quan tâm và giúp đỡ mọi người xung quanh. Ngược lại, người vô ơn dễ trở nên ích kỉ, bị mọi người xa lánh. Vì vậy, mỗi chúng ta cần rèn luyện lòng biết ơn từ những điều nhỏ nhất như lời cảm ơn, sự trân trọng. Có như vậy, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp và ý nghĩa hơn.