Phạm Hương Giang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Di tích lịch sử là "nhân chứng sống" của quá khứ,
Di tích lịch sử là "nhân chứng sống" của quá khứ, việc bảo vệ và phát huy giá trị của chúng là trách nhiệm cấp bách để giữ gìn bản sắc dân tộc. Trước hết, cần tăng cường công tác bảo tồn, trùng tu di tích theo nguyên tắc giữ nguyên yếu tố gốc, tránh làm biến dạng hoặc "làm mới" di sản. Thứ hai, chính quyền cần đẩy mạnh tuyên truyền, giáo dục ý thức cộng đồng, đặc biệt là thế hệ trẻ, về vai trò của di sản, cũng như xử phạt nghiêm các hành vi xâm hại di tích. Bên cạnh đó, cần gắn kết chặt chẽ việc bảo tồn với phát triển du lịch bền vững, tạo nguồn kinh phí tái đầu tư. Cuối cùng, việc số hóa di tích là giải pháp hiện đại để quảng bá di sản đến bạn bè quốc tế một cách rộng rãi. Bảo vệ di tích chính là bảo vệ cội nguồn để phát triển tương lai.Câu 2: hai, chính
Quê hương luôn là mảnh đất thiêng liêng trong tâm thức mỗi người, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn và để lại những ký ức không bao giờ phai nhạt. Đoạn thơ trên là một khúc ca nhẹ nhàng nhưng sâu lắng về tình yêu quê hương, đất nước, được khơi nguồn từ hương vị mộc mạc, bình dị của món cơm cháy quê nghèo. Mở đầu đoạn thơ, tác giả thể hiện nỗi nhớ da diết của người con đi xa:"Con đi xa, nhớ hương vị tuổi thơ / Mùi cơm cháy, con vẫn ăn ngày trước / Đôi chân con đi khắp miền Tổ quốc / Chẳng nơi nào... có vị cơm năm xưa..."
Điệp từ "nhớ" kết hợp với hình ảnh "mùi cơm cháy" – một món ăn dân dã, bình thường – tạo nên một nốt lặng sâu xa trong lòng người đọc. Dù đã "đi khắp miền Tổ quốc", trải nghiệm biết bao hương vị mới lạ, nhưng hương vị cơm cháy của mẹ vẫn là độc nhất, là thứ duy nhất gợi lại tuổi thơ. Dấu ba chấm (...) đặt giữa câu thơ như một quãng lặng của nỗi nhớ, khẳng định cơm cháy quê hương không chỉ là món ăn, mà là hương vị của tâm hồn. Sức gợi của đoạn thơ tiếp tục được nhân lên khi tác giả gắn liền hương vị ấy với những hình ảnh quen thuộc của làng quê:
"Cơm cháy quê nghèo... có nắng, có mưa / Có lời mẹ ru, ngọt ngào cay đắng / Có những hi sinh, nhớ thương thầm lặng / Con yêu nước mình... từ những câu ca..."
Cơm cháy quê không chỉ có vị ngọt của gạo, mà nó được hòa quyện bởi "nắng", "mưa" – sự khắc nghiệt của thiên nhiên, và "lời mẹ ru" – sự yêu thương, đùm bọc. Đặc biệt, câu thơ "Có những hi sinh, nhớ thương thầm lặng" nâng tầm ý nghĩa của miếng cơm cháy, nó là biểu tượng cho sự tần tảo, chịu thương chịu khó của người mẹ, người phụ nữ Việt Nam. Câu thơ "Con yêu nước mình... từ những câu ca..." khẳng định một tình yêu nước bình dị, giản đơn nhưng bền vững, bắt nguồn từ những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống hàng ngày. Khổ thơ cuối cùng là bức tranh toàn cảnh về quê hương, nơi có tình yêu thương của cha mẹ và những vẻ đẹp đậm đà bản sắc:
"Cơm cháy quê nghèo... mặn mồ hơi cha / Có vị thơm rơm, cánh đồng mùa gặt / Muối mặn gừng cay, có hè nắng gắt / Có ánh trăng vàng... chị múc bên sông..."
Hình ảnh "mặn mồ hơi cha" nhấn mạnh sự vất vả, lam lũ để làm ra hạt gạo. Không gian làng quê hiện lên qua "thơm rơm", "cánh đồng mùa gặt", "hè nắng gắt", tạo nên một bức tranh quê vừa chân thực, vừa nên thơ. Câu thơ "Có ánh trăng vàng... chị múc bên sông..." là một hình ảnh nhân hóa đầy lãng mạn, gợi vẻ đẹp dịu dàng, thơ mộng của làng quê Việt Nam. Đó là nơi lưu giữ kỷ niệm tuổi thơ bình yên và ấm áp. Tóm lại, đoạn thơ đã sử dụng ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh thơ giàu sức gợi, thể hiện tình yêu quê hương đất nước chân thành, sâu sắc. Qua hương vị cơm cháy, tác giả khơi dậy tình yêu đối với những điều bình dị, qua đó khẳng định rằng tình yêu nước bắt đầu từ tình yêu gia đình, yêu nơi chôn nhau cắt rốn. Đoạn thơ không chỉ là kỷ niệm cá nhân mà còn chạm đến trái tim của mỗi người con xa quê.
quyền cần đẩy mạnh tuyên truyền, giáo dục ý thức cộng đồng, đặc biệt là thế hệ trẻ, về vai trò của di sản, cũng như xử phạt nghiêm các hành vi xâm hại di tích. Bên cạnh đó, cần gắn kết chặt chẽ việc bảo tồn với phát triển du lịch bền vững, tạo nguồn kinh phí tái đầu tư. Cuối cùng, việc số hóa di tích (xây dựng bản đồ số, 3D) là giải pháp hiện đại để quảng bá di sản đến bạn bè quốc tế một cách rộng rãi. Bảo vệ di tích chính là bảo vệ cội nguồn để phát triển tương lai. [1, 2, 3, 4]
Câu 1: Văn bản thômg tin giới thiệu về một di tích lịch sử
Câu 2: Cô đô Huế
Câu 3: trật tự thời gian, trật tự không gian
Câu 4: hình ảnh Hoàng Thành Huế
Tác dụng: thêm sinh động, hấp dẫn, lôi cuốn người đọc, giúp người đọc có góc nhìn khách quan về cố đô Huế