Phạm Mai Trang
Giới thiệu về bản thân
Nguyên nhân: Do vi khuẩn , virus hoặc ký sinh trùng. Do thức ăn nấm mốc, nguồn nước bẩn hoặc môi trường ô nhiễm. Biểu hiện: Gà ủ rũ, bỏ ăn, xù lông, sệ cánh. Phân lỏng bất thường Gà sụt cân nhanh, chân khô, khát nước dữ dội.
Biện pháp phòng trị: Phòng bệnh: Giữ chuồng trại sạch sẽ, khô ráo; cho ăn sạch, uống sạch; tiêm vaccine đầy đủ theo định kỳ.
Trị bệnh: Cách ly gà bệnh ngay lập tức; dùng thuốc kháng sinh hoặc thuốc đặc trị theo hướng dẫn thú y; bổ sung điện giải và Vitamin để tăng sức đề kháng.
Nguyên nhân: Do vi khuẩn , virus hoặc ký sinh trùng. Do thức ăn nấm mốc, nguồn nước bẩn hoặc môi trường ô nhiễm. Biểu hiện: Gà ủ rũ, bỏ ăn, xù lông, sệ cánh. Phân lỏng bất thường Gà sụt cân nhanh, chân khô, khát nước dữ dội.
Biện pháp phòng trị: Phòng bệnh: Giữ chuồng trại sạch sẽ, khô ráo; cho ăn sạch, uống sạch; tiêm vaccine đầy đủ theo định kỳ.
Trị bệnh: Cách ly gà bệnh ngay lập tức; dùng thuốc kháng sinh hoặc thuốc đặc trị theo hướng dẫn thú y; bổ sung điện giải và Vitamin để tăng sức đề kháng.
Vũ Quần Phương là một trong những nhà thơ nổi tiếng.Bài thơ “Đợi mẹ”của Vũ Quần Phương mở ra trước mắt em một khung cảnh làng quê quen thuộc mà thấm đẫm yêu thương. Chỉ bằng những hình ảnh giản dị: ruộng lúa, vầng trăng non, đom đóm, căn nhà tranh…, tác giả đã vẽ nên một bức tranh đồng quê khi đêm xuống, trong đó nổi bật nhất là hình ảnh em bé ngồi chờ với nỗi nhớ thương, mong ngóng và tình mẫu tử sâu nặng ẩn chứa trong từng dòng chữ.
Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã gợi lên sự mênh mang, yên ả nhưng cũng man mác buồn: “Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa/ Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non”. Không gian mở rộng ra cánh đồng, bầu trời, ánh trăng, nhưng lại thiếu đi bóng dáng người mẹ. Ánh trăng “nửa vầng” như cũng khuyết thiếu, giống như tâm hồn đứa trẻ đang chờ đợi. Em bé “nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ” – câu thơ giản dị mà khiến lòng em chùng xuống. Trong ánh sáng dịu dàng của thiên nhiên, nỗi mong ngóng của đứa con càng trở nên rõ nét.
Hình ảnh “Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm” gợi lên sự vất vả âm thầm của người mẹ. Giữa bao la ruộng lúa và bóng tối, mẹ như hòa vào đất trời, trở thành một phần của cánh đồng quê hương. Câu thơ khiến em liên tưởng đến biết bao người mẹ nông dân tần tảo, lam lũ, làm việc từ sáng đến khuya chỉ mong con có cuộc sống đủ đầy hơn. Mẹ lẫn vào đêm, còn đứa con lặng lẽ chờ trong căn nhà tranh “trống trải”. Sự đối lập giữa cánh đồng mênh mông và ngôi nhà vắng lặng càng làm nổi bật nỗi cô đơn của em bé.
Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao, rồi “đom đóm đã vào nhà” tạo nên những chấm sáng nhỏ bé trong màn đêm. Ánh sáng ấy tuy yếu ớt nhưng lại làm cho không gian thêm lung linh, ấm áp. Em cảm nhận như đó là những tia hi vọng, những niềm an ủi nhỏ nhoi giúp đứa trẻ bớt sợ hãi khi chờ mẹ. Em bé “nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ” – một hành động rất đỗi tự nhiên mà xúc động. Không phải chờ quà bánh hay điều gì lớn lao, em chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc. Tiếng “lội bùn ì oạp phía đồng xa” tuy vất vả nhưng lại là âm thanh hạnh phúc nhất đối với đứa con.
Càng về cuối bài, không gian càng trở nên yên tĩnh và trong trẻo: “Trời về khuya lung linh trăng vườn hoa mận trắng”. Ánh trăng phủ lên vườn mận trắng, tạo nên vẻ đẹp thanh bình,nhẹ nhàng của làng quê. Trong khung cảnh ấy, mẹ cuối cùng cũng trở về: “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ.” Câu thơ khiến em rất xúc động. Nỗi đợi chờ dường như vẫn còn đọng lại, như một giấc mơ dịu dàng của tuổi thơ. Khi được mẹ bế vào lòng, mọi lo lắng tan biến, chỉ còn lại hơi ấm yêu thương.
Sau bài thơ, em càng thấm thía hơn tình mẫu tử thiêng liêng. Người mẹ dù vất vả, lấm lem bùn đất vẫn là chỗ dựa bình yên nhất của con. Đứa trẻ tuy còn nhỏ bé nhưng đã biết yêu thương, mong ngóng và trân trọng mẹ. Bài thơ không dùng những lời lẽ hoa mỹ mà chỉ bằng hình ảnh giản dị, chân thực đã chạm đến trái tim người đọc.
Đọc xong, em nghĩ đến mẹ của mình. Có những lúc em vô tâm, chưa hiểu hết sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Nhưng qua bài thơ, em nhận ra rằng mỗi bữa cơm, mỗi giấc ngủ bình yên đều có bóng dáng của mẹ phía sau. Em tự nhủ phải biết yêu thương, quan tâm và cố gắng học tập tốt hơn để không phụ lòng mẹ.
Bài thơ khép lại nhưng dư âm còn đọng mãi. Đó là dư âm của ánh trăng quê, của tiếng bước chân lội bùn và trên hết là dư âm của tình mẹ bao la, ấm áp. Chính sự giản dị mà sâu sắc ấy đã khiến em thêm yêu quê hương.
Bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore khép lại mà trong em vẫn còn ngân vang những cảm xúc thật dịu dàng và sâu lắng. Đọc bài thơ, em như bước vào một thế giới trong trẻo của tuổi thơ, nơi trí tưởng tượng bay bổng hòa quyện cùng tình mẫu tử thiêng liêng. Những hình ảnh mây, sóng hiện lên vừa gần gũi, vừa giàu chất mộng mơ, không chỉ gợi nên vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn mở ra những suy ngẫm nhẹ nhàng về tình yêu thương và hạnh phúc. Em đặc biệt ấn tượng với cách nhà thơ xây dựng những lời mời gọi đầy hấp dẫn từ thế giới mây và sóng – nơi có những cuộc vui bất tận, những chuyến phiêu lưu kỳ thú mà bất cứ đứa trẻ nào cũng khó lòng chối từ. Đó là thế giới của tự do, của khám phá, của những điều mới mẻ và diệu kỳ. Thế nhưng, điều khiến em xúc động nhất lại nằm ở lựa chọn của em bé trong bài thơ. Trước những lời rủ rê ngọt ngào ấy, em bé không hề bị cuốn theo, mà luôn nghĩ đến mẹ, luôn đặt tình yêu dành cho mẹ lên trên mọi cuộc vui. Chính chi tiết ấy đã chạm đến trái tim em một cách thật tự nhiên. Em cảm nhận được một tình cảm thật hồn nhiên mà sâu sắc: với em bé, được ở bên mẹ, được hòa mình vào những trò chơi giản dị cùng mẹ mới là niềm vui lớn nhất. Hạnh phúc không nằm ở những điều xa xôi, lộng lẫy, mà ở sự gắn bó yêu thương rất đỗi bình thường. Bài thơ khiến em nhận ra rằng trong cuộc sống, con người thường bị hấp dẫn bởi những điều mới lạ, những ước mơ rộng lớn, nhưng đôi khi lại quên mất giá trị của những điều thân thuộc bên cạnh mình. Tình mẹ trong bài thơ hiện lên không hề ồn ào hay được miêu tả bằng những lời lẽ lớn lao, mà lặng lẽ, ấm áp và đầy bao dung. Mẹ giống như điểm tựa bình yên, là nơi để em bé luôn hướng về giữa bao lời mời gọi của thế giới rộng lớn. Càng đọc, em càng thấy lòng mình dịu lại, như được nhắc nhở về tình cảm gia đình – thứ tình cảm giản dị mà vô cùng quý giá. Em chợt nghĩ đến mẹ của mình, đến những khoảnh khắc tưởng như rất đỗi bình thường nhưng lại chứa đựng biết bao yêu thương: một bữa cơm, một lời hỏi han, một ánh nhìn lo lắng. Những điều ấy đôi khi quá quen thuộc đến mức ta dễ dàng xem là hiển nhiên. Bài thơ giống như một lời thủ thỉ nhẹ nhàng, giúp em nhận ra rằng yêu thương không cần những điều to tát, mà hiện hữu trong chính sự quan tâm, sẻ chia mỗi ngày. Cảm xúc lớn nhất còn đọng lại trong em sau khi đọc Mây và sóng là sự ấm áp và biết ơn. Ấm áp vì em cảm nhận được vẻ đẹp của tình mẫu tử, của sự gắn bó thiêng liêng giữa mẹ và con. Biết ơn vì em hiểu rằng mình thật may mắn khi luôn có mẹ bên cạnh, như bến bờ bình yên giữa dòng đời rộng lớn. Bài thơ không chỉ mang đến vẻ đẹp của thi ca mà còn khơi gợi trong em những suy ngẫm sâu sắc về hạnh phúc, về tình yêu thương và về những giá trị giản dị mà bền vững trong cuộc sống. Đây thực sự là một bài thơ nhẹ nhàng nhưng đầy sức lay động, khiến người đọc như em không chỉ rung động mà còn muốn sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn và trân trọng hơn những gì mình đang có.
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm đã chạm đến trái tim em bằng sự giản dị, chân thành và chiều sâu cảm xúc. Mỗi lần đọc bài thơ, em lại cảm nhận rõ hơn về công ơn trời biển của mẹ, về tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý. Ấn tượng đầu tiên là hình ảnh người mẹ được khắc họa qua những mùa quả. Những "mùa quả mẹ tôi hái được", "mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng" cho thấy sự tần tảo, nhẫn nại và tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho cây trái, cũng như dành cho những đứa con. Mẹ không chỉ là người thu hoạch mà còn là người gieo trồng, chăm sóc, hy vọng. Những mùa quả nối tiếp nhau, "lặn rồi lại mọc", như sự tuần hoàn của thời gian, như sự bất diệt của tình mẹ. Hình ảnh này gợi lên trong em sự kính trọng đối với công lao của mẹ, người đã vun đắp, chăm sóc cho con trưởng thành từ những điều bé nhỏ nhất. Sự liên tưởng độc đáo giữa quả và con người là điểm nhấn tạo nên chiều sâu cho bài thơ. "Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên/ Còn những bí và bầu thì lớn xuống". Sự đối lập "lớn lên" và "lớn xuống" không chỉ miêu tả sự phát triển khác nhau của con người và cây trái mà còn ngầm thể hiện sự vất vả, nhọc nhằn của mẹ. Để con cái khôn lớn, mẹ đã phải hy sinh, đánh đổi biết bao. Những giọt mồ hôi mặn mà mẹ rơi xuống chính là biểu tượng cho sự lao động vất vả, cho tình yêu thương thầm lặng mà mẹ dành cho con. Em cảm nhận được sự xúc động nghẹn ngào khi nghĩ về những giọt mồ hôi ấy, về những đêm mẹ thức trắng để chăm sóc con, để vun trồng cây trái. Đó là minh chứng rõ nét cho sự hy sinh cao cả và tình yêu thương vô điều kiện của mẹ. Đỉnh cao cảm xúc của bài thơ nằm ở những câu hỏi tu từ đầy day dứt: "Và chúng tôi, một thứ quả trên đời/ Bảy mươi tuổi mẹ đợi chờ được hái/ Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh?". Những câu thơ này không chỉ là lời tâm sự của nhà thơ mà còn là nỗi lòng chung của biết bao người con. Chúng ta, những "thứ quả" mà mẹ đã dày công vun trồng, chăm sóc, liệu đã đủ "chín" để mẹ vui lòng? Nỗi "hoảng sợ" khi nghĩ đến ngày mẹ già yếu, bàn tay mẹ đã mỏi mà mình vẫn còn "non xanh", chưa đủ trưởng thành, chưa báo đáp được hết công ơn sinh thành, dưỡng dục là nỗi lo lắng, trăn trở rất thật. Nó thôi thúc mỗi người con phải cố gắng trưởng thành, phải sống sao cho xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của mẹ. Qua bài thơ, em nhận ra rằng trưởng thành không chỉ đơn thuần là lớn lên về thể chất mà còn là sự trưởng thành về nhận thức, về trách nhiệm đối với cha mẹ và cuộc đời. Tình yêu của mẹ bao la như biển cả, và chúng ta, những người con, cần phải biết trân trọng, biết ơn và đền đáp công ơn ấy khi còn có thể. Bài thơ "Mẹ và quả" là một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng đầy ý nghĩa về đạo lý làm người, về giá trị của tình mẫu tử. Đọc xong bài thơ, em cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, ý thức hơn về những gì mình cần làm cho mẹ. Em muốn dành tặng bài thơ này cho tất cả những người mẹ tuyệt vời trên thế giới, những người đã hy sinh cả cuộc đời để con cái được lớn khôn và hạnh phúc.
You are mine !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
I love you (>.<)
So much!!!!!!!!
=))))))))))))))))))))