Phạm Diệp Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Diệp Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

Giống như bóng tối luôn chứa đựng những bí mật mà đôi mắt thường chẳng thể nhìn thấu, và văn chương cũng luôn mang trong mình vẻ đẹp bí ẩn mà chỉ có trái tim mới có thể cảm nhận. Không chỉ thế với những con người của nghệ thuật mà nói văn chương không đơn thuần chỉ là con chữ, mà đó là sự đúc kết của cả một đời người về những trải nghiệm đau đáu cũng như thể hiện sâu sắc vẻ đẹp tâm hồn của người nghệ sĩ từ đó phản ánh lên những tâm hồn sâu lắng của mỗi cá thể độc lập . Và trong tác phẩm " Hãy chăm sóc mẹ " của tác giả shin kyung sook điều này được thể hiện rõ ràng qua diễn biến tâm lý tâm trạng của nhân vật Chi-Hon một hành trình đầy đau đớn từ sự tự vệ, đổ lỗi đến sự thức tỉnh và hối hận muộn màng . Trước hết diễn biến tâm lý tâm trạng nhân vật chi hon được thể hiện qua sự giận dữ khi hay tin mẹ lạc . "  Ngay sau khi được tin mẹ bị lạc, cô bực tức hỏi mọi người trong gia đình sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ." Qua đó có thể thấy Chi - Hon để che lấp mặc cảm tội lỗi của mình cô đã hành động bằng cách chỉ trích sự vô tâm của người thân khi không ai có trách nhiệm đi đón bố mẹ. Bên cạnh đó diễn biến tâm lý nhân vật Chi- hon còn được thể hiện qua khoảnh khắc khi đối diện với dòng người xô bồ tại ga Seoul, vỏ bọc ấy hoàn toàn tan vỡ khi cô không thể suy nghĩ được gì những ký ức trong đầu lướt qua trong khoảnh khắc tràn vào não bộ cô như con thác nhường chỗ cho sự hối hận muộn màng cùng nỗi đồng cảm sâu sắc trước sự sợ hãi của người mẹ. Đứng tại nơi mẹ bị "xô tuột" khỏi tay cha, Chi-hon chìm trong dòng hồi ức về chiếc váy xếp nếp năm nào. Cô đau đớn nhận ra mình đã từng ích kỷ và thờ ơ thế nào trước những khao khát thầm kín của mẹ. Đỉnh điểm của bi kịch tâm lý là sự tương phản nghiệt ngã: trong lúc cô đang tận hưởng hào quang tri thức tại Bắc Kinh thì mẹ cô lại đang chới với giữa biển người lạc lõng. Sự thành đạt của người con giờ đây trở nên vô nghĩa trước nỗi đau mất mẹ. Từ một người con tự mãn với sự nghiệp, Chi-hon trở nên nhỏ bé, tuyệt vọng và bị bủa vây bởi những câu hỏi "giá như". Cuối cùng Đoạn trích đã khắc họa thành công hình tượng nhân vật Chi -hon một tâm hồn đang bị xâu xé bởi sự tỉnh thức muộn màng, đồng thời qua đó tác giả muốn gửi gắm thông điệp cảnh tỉnh về sự vô tâm của con cái đối với cha mẹ cũng như sự hy sinh sâu sắc của đấng sinh thành đối với con cái và tình yêu thương sâu lắng của gia định sẽ luôn tồn tại . Tóm lại đoạn trích mang những nghệ thuật đặc sắc tiêu biểu với giọng văn sâu lắng , ngôn từ giản dị , xây dựng hình tượng nhân vật có chiều sâu với ngôi kể thứ ba đặc sắc . Và diễn biến tâm lý tâm trạng nhân vật chi hon là một trong những nét nổi bật để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc về vẻ đẹp tâm hồn sự trưởng thành của nhân vật cũng như vẻ đẹp tài hoa của tác giả .

câu 2 :

Có những khoảnh khắc trong bữa cơm gia đình, ai đó hẳn đã từng giật mình về khoảng cách giữa những người thân bỗng chợt trở nên xa cách hơn bao giờ hết. Và trong ký ức của tôi, nó ngày càng mờ nhạt đến mức tôi phải tự hỏi mình rằng: Từ bao giờ chúng ta lại chẳng còn nhớ về những khoảnh khắc thân yêu ấy nữa? Và cũng từ bao giờ những kỷ niệm ấy lại chẳng còn tồn tại một cách hiếm hoi như vậy? Câu hỏi ấy không chỉ là nỗi băn khoăn của riêng một người, mà dường như nó còn xoáy sâu vào một thực trạng đau lòng: Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, ký ức về những người thân yêu vốn là điểm tựa vững chãi nhất lại đang dần bị chúng ta bỏ quên.

Ký ức về người thân không đơn thuần là việc nhớ lại những sự kiện đã qua, mà nó là sợi dây linh thiêng kết nối bản ngã của mỗi cá nhân với nguồn cội. Giữa một thế giới đầy biến động, nơi những giá trị vật chất đôi khi lấn át tinh thần, ký ức chính là "mỏ neo" giữ cho ta không bị cuốn trôi. Đó có thể là bóng dáng gầy gò của mẹ bên bếp lửa, là bàn tay chai sần của cha hay tiếng cười giòn giã của anh chị em. Những chi tiết nhỏ bé ấy tạo nên hình hài của tâm hồn, nhắc nhở ta rằng mình được sinh ra từ tình yêu và sự hy sinh, chứ không phải từ những con số hay danh hiệu vô hình ngoài xã hội.

Hơn thế nữa, ký ức còn đóng vai trò là kim chỉ nam cho sự thấu cảm. Khi chúng ta dành thời gian để lục tìm lại những mảnh ghép kỷ niệm, ta chợt nhận ra mình đã từng vô tâm đến thế nào. Giống như nhân vật Chi-hon trong tác phẩm "Hãy chăm sóc mẹ", chỉ khi đối diện với sự mất mát, cô mới thảng thốt nhớ về chiếc váy xếp nếp mẹ từng chọn cho mình. Ký ức khi ấy trở thành một sự "tỉnh thức muộn màng", dạy ta cách trân trọng những điều bình dị. Nếu không có ký ức, chúng ta sẽ sống như những cỗ máy, lướt qua nhau trong chính ngôi nhà của mình mà không hề hay biết rằng những người thân yêu cũng có những nỗi đau, những ước mơ và cả sự cô đơn cần được sẻ chia.

Tuy nhiên, sự mờ nhạt của ký ức mà bạn nhắc tới trong bữa cơm gia đình chính là một lời cảnh báo. Khi con người quá mải mê với màn hình điện thoại hay những áp lực vô hình, họ vô tình đánh mất đi khả năng "sáng tạo" thêm những ký ức mới. Một bữa cơm im lặng là một bữa cơm chết, và một trái tim không có ký ức về gia đình là một trái tim cằn cỗi. Chúng ta cần hiểu rằng, ký ức không tự nhiên mà có, nó được bồi đắp từ sự hiện diện chân thành và lòng kiên nhẫn dành cho nhau mỗi ngày.

Tóm lại, ký ức về người thân yêu chính là tài sản quý giá nhất mà không một cuộc khủng hoảng nào có thể tước đoạt. Đừng để những kỷ niệm ấy vơi đi một cách hiếm hoi, cũng đừng để khoảng cách giữa những người thân trở thành vực thẳm chỉ vì sự thiếu vắng của những hồi ức. Hãy bắt đầu chăm chút cho "kho tàng" ấy ngay từ hôm nay, bằng một ánh mắt quan tâm hay một câu chuyện thân tình bên mâm cơm tối, để ký ức mãi là ngọn lửa ấm áp dẫn lối ta về với yêu thương.

Câu 1: Văn bản trên sử dụng ngôi kể thứ ba.

câu 2: Điểm nhìn trong đoạn trích chủ yếu đặt ở dưới góc nhìn của người con gái Chi -hon

câu 3 :Trong đoạn trích trên sử dụng biện pháp điệp cấu trúc : " lúc mẹ ... cô đang ..."

Thủ pháp đối lập (tương phản): Đối lập giữa tình cảnh đáng thương của người mẹ (bị xô tuột, bị lạc ở ga tàu điện ngầm) với sự thành đạt, hào nhoáng của người con (tham dự triển lãm sách quốc tế, cầm trên tay bản dịch cuốn sách của mình).

Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu cho câu văn , tăng sức gợi hình gợi cảm giúp câu văn trở nên sinh động có chiều sâu

+ Nhấn mạnh sự xa cách, vô tâm của người con đối với mẹ trong những khoảnh khắc quan trọng, nguy cấp hoảng loạn của người mẹ lúc người con đang bận rộn với thành công danh vọng nơi xa.

+ Thể hiện thái độ đau đớn, sự day dứt và mặc cảm tội lỗi của người con khi nhận ra mình mải mê với thành công cá nhân mà lãng quên, bỏ mặc mẹ từ đó tác giả gửi gắm thông điệp về sự quan tâm, yêu thương gia đình.

câu 4: Phẩm chất của người mẹ

Qua lời kể của Chi-hon, phẩm chất của người mẹ hiện lên là một người giàu lòng vị tha, luôn hy sinh sở thích cá nhân vì con cái và có một sự kiên cường thầm lặng chịu thương chịu khó và yêu thương gia đình

Câu văn thể hiện: * Sự hy sinh/yêu thương con: "Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này," mẹ cô lẩm bẩm. (Mẹ thích nhưng không mua cho mình, chỉ muốn con được diện đồ đẹp).

Sự kiên cường trong quá khứ: "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống..."

câu 5: Sự hối tiếc của Chi-hon và suy nghĩ về sự vô tâm

Sự hối tiếc của Chi-hon: Cô hối tiếc vì đã không kiên nhẫn hơn với mẹ (như việc không mặc thử chiếc váy xếp nếp mẹ chọn), hối tiếc vì sự thờ ơ của anh em cô khi để bố mẹ tự đi tàu điện ngầm, và đau đớn nhất là sự "vắng mặt" của mình vào lúc mẹ cần người thân nhất.

Trong cuộc sống hối hả, những hành động vô tâm thường bắt nguồn từ việc chúng ta mặc định rằng người thân sẽ luôn ở đó và mãi bao dung cho mình. Sự thờ ơ, những lời nói thiếu kiên nhẫn hay việc ưu tiên các mối quan hệ xã hội hơn gia đình có thể tạo ra những vết thương lòng sâu sắc, không thể hàn gắn cho cha mẹ. Khi sự mất mát xảy ra, nỗi ân hận về những điều "giá như" sẽ trở thành bóng ma ám ảnh tâm hồn suốt đời. Vì vậy, đừng đợi đến khi quá muộn mới học cách trân trọng, bởi thời gian và cơ hội được chăm sóc người thân vốn dĩ rất hữu hạn.


WALT DISNEY - THE FATHER OF MICKEY MOUSE

Walt Disney is famous around the world for making a lot of successful films, which are loved by children and adults of many generations.

Childhood and education

Born in 1901 in Chicago, he showed early talent in drawing and painting. Though he attended Brenton Grammar School, Disney left at 16 to pursue a career in art.

Achievements

As a filmmaker, Disney achieved tremendous success, creating iconic characters like Mickey Mouse and producing classics such as "Snow White and the Seven Dwarfs." His work earned him a record-setting 26 Oscars, three Golden Globe Awards, and one Emmy Award.

Disney's vision extended beyond animation,he also pioneered the concept of theme parks with the opening of Disneyland in 1955.

Family

He married Lillian Bounds in 1925, and together they had two daughters, Diane and Sharon (adopted)

Death and the continued success of the Walt Disney Studios

Disney died from cancer in 1966, but the Walt Disney Studios continued to make live-action and animated films. These films inspire people of all ages to follow their dreams..