BÙI THỊ KIM NGÂN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của BÙI THỊ KIM NGÂN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Hình ảnh “tiếng sóng” xuất hiện trong hai câu thơ:

Đưa người, ta không đưa qua sông,

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?

- “Tiếng sóng” trong lòng tượng trưng cho tâm trạng xáo động, bâng khuâng, lưu luyến và vấn vương cùng nỗi buồn man mác khó tả tựa như những lớp sóng đang trào dâng vô hồi vô hạn trong lòng người tiễn đưa.

- Gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ. Góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.

hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường là kết hợp từ bất bình thường: “đầy hoàng hôn trong mắt”; “đầy” (tính từ): ở trạng thái không còn chứa thêm được nữa, có nhiều và khắp cả; “hoàng hôn” chỉ thời điểm mặt trời lặn, ánh sáng yếu ớt và mở dần. Tác giả đã để cho hoàng hôn rộng lớn, man mác buồn đong đầy đôi mắt của người ra đi.

- Tác dụng: góp phần thể hiện một cách kín đáo tâm trạng của người li khách; thể hiện nỗi buồn man mác vấn vương của li khách một cách đầy lãng mạn; cho ta thấy dường như con người đang cố gắng dùng lí trí kìm nén những xúc cảm trong lòng mình; gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ, góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.

Cuộc chia tay không xác định không gian. Thời gian là trong chiều hôm nay.

Nhân vật trữ tình trong bài thơ là “ta” – người đưa tiễn.

- Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc. 

- Chúng ta cần học được cách sống, ứng xử phù hợp với môi trường sống của mình. 


Biện pháp tu từ được sử dụng ở đây là ẩn dụ. 

-Làm cho câu thơ hay hơn, sinh động, hấp dẫn, thu hút người đọc, tăng tính gợi hình gợi cảm

- "Hương đồng gió nội" là nét đặc trưng của vùng quê. Tác giả dùng "hương đồng gió nội" để ẩn dụ cho chất quê chân chất, thật thà, giản dị của em, nhằm nhấn mạnh dường như chỉ sau một ngày đi tỉnh về em đã đánh mất những giá trị văn hóa truyền thống, đặc trưng của con người quê hương mình. 


Trong bài thơ tác giả liệt kê 2 kiểu loại trang phục, lần lượt đại diện cho thành thị (trang phục của tỉnh) và nông thôn (trang phục của quê). 

- Trang phục của tỉnh: khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm.

- Trang phục của quê: yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen. 

Nhan đề Chân quê gợi cho em cảm giác về chất quê mộc mạc, giản dị, chân chất, thật thà của những con người sống ở nông thôn cũng như nói về gốc gác vốn có của những người sống ở nông thôn

Câu 1: Phân tích, đánh giá nhân vật Thứ trong đoạn trích (Khoảng 200 chữ)

Nhân vật Thứ trong đoạn trích "Sống mòn" là hình ảnh điển hình cho bi kịch của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám: những con người có khát vọng cao đẹp nhưng bị hiện thực cơm áo ghì sát đất. Qua dòng tâm tưởng của Thứ trên chuyến tàu về quê, ta thấy một sự tương phản đau đớn giữa ước mơ vĩ đại (du học Pháp, làm vĩ nhân) và thực tại thảm hại (thất nghiệp, sợ ăn bám vợ). Nam Cao đã xuất sắc khắc họa "bi kịch sống mòn" – không phải cái chết về thể xác mà là sự mục rỗng về tâm hồn. Thứ ý thức rất rõ sự hèn yếu, nhu nhược của bản thân khi không dám "dứt đứt sợi dây thừng" thói quen để thay đổi, giống như con trâu cam chịu kéo cày. Tuy nhiên, điểm sáng của nhân vật này chính là sự thức tỉnh và lương tri. Thứ biết "đỏ mặt" xấu hổ khi hi vọng vào một tương lai tốt đẹp mà bản thân chưa đóng góp gì. Qua Thứ, Nam Cao không chỉ phê phán xã hội ngột ngạt mà còn thể hiện cái nhìn nhân đạo sâu sắc đối với những tâm hồn trí thức đang quằn quại trong cảnh "chết ngay trong lúc sống".



Câu 2: Nghị luận xã hội về "Tuổi trẻ và ước mơ" (Khoảng 600 chữ)

Cuộc đời không đo bằng số năm ta đã sống, mà đo bằng những gì ta đã cống hiến và mơ ước. Gabriel Garcia Marquez từng nhận định: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói là một lời cảnh tỉnh sâu sắc về mối quan hệ giữa tuổi tác và khát vọng, khẳng định rằng sự già nua thực sự bắt đầu từ khi tâm hồn ta khô cạn ước mơ.

Trước hết, ta cần hiểu đúng về khái niệm "già" và "ước mơ". Về mặt sinh học, già đi là quy luật tất yếu của thời gian. Nhưng ở góc độ nhân sinh, sự già nua thực sự là trạng thái tâm hồn mất đi khả năng rung động, mất đi ý chí vươn lên và sự tò mò với thế giới. Ước mơ chính là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin, là kim chỉ nam dẫn lối cho hành động. Marquez muốn khẳng định rằng: Ước mơ chính là nhựa sống. Chừng nào con người còn khao khát thực hiện một điều gì đó vĩ đại hơn bản thân hiện tại, chừng đó họ vẫn đang đứng trong hào quang của tuổi trẻ.

Tại sao nói "ngừng theo đuổi ước mơ" là lúc con người ta già đi? Hãy nhìn vào nhân vật Thứ trong tiểu thuyết Sống mòn của Nam Cao. Thứ vốn là một trí thức có hoài bão, từng mơ sang Tây, mơ làm vĩ nhân. Thế nhưng, khi những gánh nặng cơm áo và sự tù túng của xã hội cũ vây hãm, Thứ bắt đầu sống "rụt rè hơn, sẻn so hơn". Khi Thứ chấp nhận buông xuôi để mặc con tàu đưa mình về "xó nhà quê" ăn bám vợ, đó là lúc Thứ bắt đầu "mốc lên", "gỉ đi", "mục ra". Đó chính là sự già nua đáng sợ nhất: Sự già nua của một tâm hồn đã chết khi cơ thể vẫn còn đang thở. Khi không có ước mơ, con người trở nên hèn yếu, nhu nhược và dễ dàng thỏa hiệp với những điều tầm thường, nhỏ nhen.

Ước mơ có vai trò như một bộ lọc giúp tuổi trẻ gạt bỏ những cám dỗ thấp hèn. Khi có mục tiêu đủ lớn, người trẻ sẽ có sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh. Một sinh viên nghèo mơ ước trở thành nhà khoa học sẽ coi gian khó là thử thách; một người trẻ khởi nghiệp mơ thay đổi bộ mặt công nghệ sẽ coi thất bại là bài học. Ngược lại, nếu thiếu đi ước mơ, chúng ta chỉ là những "xác sống" di động, sống lặp lại những thói quen cũ kỹ như con trâu cắm cúi kéo cày mà chẳng bao giờ dám dứt đứt sợi dây thừng để tìm đến đồng cỏ xanh.

Tuy nhiên, chúng ta cần phân biệt rõ giữa ước mơ chân chính và ảo tưởng viển vông. Ước mơ không phải là những mộng tưởng xa rời thực tế để rồi khi đối mặt với đời thực lại nảy sinh tâm lý bi quan, bất mãn. Như nhân vật Thứ đã tự vấn: “Người ta chỉ được hưởng những cái gì mình đáng hưởng thôi”. Ước mơ chỉ mang lại tuổi xuân khi nó đi kèm với hành động quyết liệt và ý thức trách nhiệm. Một tuổi trẻ đúng nghĩa là một tuổi trẻ dám dấn thân, dám sai và dám sửa, thay vì ngồi im hy vọng vào một "tia sáng mong manh" từ ngoại cảnh.

Trong thời đại số ngày nay, giới trẻ đang đứng trước quá nhiều cơ hội nhưng cũng không ít áp lực. Nhiều người sớm rơi vào trạng thái "già trước tuổi" khi chọn lối sống an phận, ngại va chạm, hoặc mải mê đuổi theo những giá trị ảo mà quên mất việc bồi đắp lý tưởng sống. Câu nói của Marquez như một hồi chuông cảnh tỉnh: Đừng để bản thân già đi ở tuổi đôi mươi chỉ vì lười biếng ước mơ.

Tuổi trẻ là một danh từ chỉ trạng thái tâm hồn chứ không phải con số trên giấy khai sinh. Hãy giữ cho ngọn lửa khát vọng luôn rực cháy, bởi đó là cách duy nhất để chúng ta không bị "sống mòn", không bị thời gian đánh bại. Hãy nhớ rằng, ngày nào bạn còn dám mơ và dám thực hiện, ngày đó bạn vẫn đang ở đỉnh cao của thanh xuân. Đừng chỉ tồn tại như một cỗ máy, hãy sống như một con người có khát vọng, để dù năm tháng có qua đi, tâm hồn ta vẫn mãi xanh tươi.