Nguyễn Thị Hồng Nhung
Giới thiệu về bản thân
- (a) \(5 C a C_{2} O_{4} + 2 K M n O_{4} + 8 H_{2} S O_{4} \rightarrow 5 C a S O_{4} + K_{2} S O_{4} + 2 M n S O_{4} + 10 C O_{2} + 8 H_{2} O\)
- (b) \(10 \textrm{ }\textrm{ } \mathbf{m} \mathbf{g} \textrm{ }\textrm{ } \mathbf{C} \mathbf{a}^{2 +} \mathbf{/} 100 \textrm{ }\textrm{ } \mathbf{m} \mathbf{L} \textrm{ }\textrm{ } \mathbf{m} \overset{ˊ}{\mathbf{a}} \mathbf{u}\)
- Chất oxi hoá: \(K M n O_{4}\) (ion \(M n O_{4}^{-}\))
- Chất khử: \(F e S O_{4}\) (ion \(F e^{2 +}\))
Quá trình oxi hoá:
\(F e^{2 +} \rightarrow F e^{3 +} + e\)
Quá trình khử:
\(M n O_{4}^{-} + 8 H^{+} + 5 e \rightarrow M n^{2 +} + 4 H_{2} O\)
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được tác giả triển khai nhất quán, từ lí luận đến dẫn chứng, nhằm khẳng. Nhà thơ không sống bằng danh tiếng hay thiên phú, mà bằng từng con chữ mà họ sáng tạo ra.
Chính “chữ” – ngôn từ – là thước đo, là người cử tri công bằng nhất, quyết định ai xứng đáng mang danh “nhà thơ”. định:
Những lí lẽ mà tác giả đưa ra trong phần 2
- Làm thơ là lao động nghệ thuật công phu:
- “Tôi rất biết những câu thơ hay đều kì ngộ, nhưng là kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần.”
→ Tác giả lí giải: thơ hay không thể là kết quả của ngẫu hứng nhất thời, mà phải là thành quả của rèn luyện bền bỉ và tâm huyết. - Phản bác quan niệm sai lầm về thiên tài thơ ca:
- “Thiên hạ sính ca tụng những nhà thơ viết tức khắc trong những cơn bốc đồng… Tôi không mê những nhà thơ thần đồng.”
→ Ông phê phán quan niệm tôn sùng “thiên phú”, cho rằng chỉ những ai được “trời cho” mới làm được thơ.: - Khẳng định vai trò của lao động và học tập
- “Vứt thánh bỏ trí được lắm. Nhưng trước khi vứt, khi bỏ phải có đã chứ.”
→ Một lí lẽ sắc bén: nhà thơ có thể vượt qua khuôn sáo, nhưng chỉ khi đã có nền tảng tri thức và rèn luyện vững chắc. - Chống lại định kiến “nhà thơ chín sớm, tàn sớm”:
→ Ông cho rằng đó là biểu hiện của lối làm thơ dựa vào “vốn trời cho”, thiếu nội lực sáng tạo, nên chóng nở chóng tàn. - khẳng định giá trị của lao động chữ nghĩa:
- “Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.”
→ Đây là lí lẽ kết tinh cho toàn bộ luận điểm: thơ là kết quả của sự lao động nghiêm túc, bền bỉ và đầy sáng tạo - Những dẫn chứng được sử dụng
- ẫn chứng từ các nhà văn, nhà thơ nổi tiếng thế giới:
- Tôn-xtôi, Phlô-be → minh chứng cho công phu lao động nghệ thuật nghiêm túc.
- Lý Bạch, Gớt, Ta-go → những nhà thơ vẫn sáng tạo sung sức dù tuổi đã cao, tượng trưng cho sức trẻ của nội lực nghệ thuật.
- Pi-cát-xô → “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ” → dẫn chứng triết lí, làm sâu sắc thêm luận điểm về sự rèn luyện không ngừng.
- Ét-mông Gia-bét → “Chữ bầu lên nhà thơ” → lời khẳng định rằng tài năng và danh hiệu nhà thơ phải được chính ngôn từ “chứng nhận”, chứ không phải do tên tuổi hay thiên phú.
- Vích-to Huy-gô → ngay cả thiên tài cũng không phải lúc nào cũng được “tái cử” làm nhà thơ, nếu không đạt chuẩn mực nghệ thuật của “chữ”.
→ Những dẫn chứng này mang tính thuyết phục quốc tế, cho thấy lập luận của tác giả không chỉ đúng trong phạm vi Việt Nam mà còn có giá trị phổ quát
Nhận xét về cách lập luận và giọng điệu
- Lập luận chặt chẽ, logic: Tác giả trình bày theo hướng phản biện – từ phê phán những quan niệm sai lầm (thiên tài, bốc đồng, trời cho) đến khẳng định quan niệm đúng đắn (lao động chữ nghĩa, học hỏi, rèn luyện).
- Dẫn chứng phong phú, uy tín: trích dẫn các nhà văn, nhà thơ nổi tiếng, làm tăng sức nặng học thuật.
- Giọng điệu chân thành, sắc sảo, giàu cảm xúc: có lúc mỉa mai (“trời tuy là kho vô tận, thường khí cũng bủn xỉn lắm”), có lúc tâm huyết (“đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ”), thể hiện niềm tin sâu sắc vào giá trị lao động nghệ thuật.
- Ngôn ngữ giàu hình ảnh, biểu cảm: khiến lập luận không khô khan mà sinh động, giàu chất văn chương.
Câu nói “nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” là một hình ảnh ẩn dụ giàu sức gợi, thể hiện sâu sắc quan niệm của tác giả về lao động nghệ thuật chân chính trong sáng tác thơ ca. Một nắng hai sương” gợi hình ảnh người nông dân cần cù, chịu khó, ngày đêm vất vả lao động.“Lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy” so sánh nhà thơ như một người nông dân cày cấy không quản khó nhọc, nhưng “cánh đồng” ở đây không phải là đất mà là “giấy” – nơi gieo trồng con chữ.“Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” nhấn mạnh sự lao động bền bỉ, nghiêm túc và gian khổ của người làm thơ – mỗi “chữ” trong thơ là kết quả của bao công sức, mồ hôi, tâm huyết.Câu nói thể hiện quan niệm nghệ thuật tiến bộ, sâu sắc của tác giả Làm thơ không phải là hành động ngẫu hứng hay dựa vào tài năng trời cho, mà là một quá trình lao động nghệ thuật nghiêm túc, kiên trì và đầy đam mê.Thơ hay không đến từ “cơn bốc đồng”, mà từ sự rèn luyện bền bỉ, tỉ mỉ và ý thức sáng tạo ngôn ngữ. Nhà thơ phải cày xới, vun trồng, lựa chọn từng chữ, từng ý, giống như người nông dân phải chăm bón từng thửa ruộng để có mùa gặt bội thu .Câu nói khẳng định Thơ ca là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, không phải món quà may rủi của “trời cho”. Người nghệ sĩ chân chính phải có tinh thần cần cù, bền bỉ, khiêm nhường và trách nhiệm với con chữ, coi sáng tạo ngôn từ là một quá trình “đổ mồ hôi” thực sự. Qua đó, tác giả đề cao phẩm chất của người lao động nghệ thuật, đặt thơ ca ngang hàng với mọi lao động khác – đáng trân trọng và đòi hỏi sự rèn luyện không ngừng.
tác giả ghét
- tôi rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.
→ Tác giả rất ghét định kiến cho rằng nhà thơ chỉ có tài năng bộc phát,chín sớm rồi nhanh chóng lụi tàn
- “Tôi không mê những nhà thơ thần đồng.”
→ Tác giả không mê những nhà thơ chỉ sống bằng vốn trời cho, tức là dựa vào năng khiếu bẩm sinh, sáng tác bốc đồng, không lao động, rèn luyện.
Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.
→ Tác giả ưa những nhà thơ cần cù, kiên trì, lao động nghệ thuật nghiêm túc, bền bỉ, rèn luyện ngôn ngữ và sáng tạo không ngừng.
→ Ông cũng ngưỡng mộ những nhà thơ lớn như Lý Bạch, Gớt, Ta-go... – những người vẫn sáng tạo dồi dào khi tuổi đã cao, chứng tỏ nội lực chữ nghĩa mạnh mẽ, không phụ thuộc vào tuổi tác.