Linh Nguyễn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Linh Nguyễn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

4.(5-x)=52-40

4.(5-x)=12

5-x=3

x=2

1. Giai đoạn trước khi tài năng của em gái được phát hiện

  • Thái độ: Người anh nhìn em gái với con mắt kẻ cả và có phần xem thường. Anh đặt biệt danh cho em là "Mèo" vì mặt cô bé luôn lem luốc màu vẽ.
  • Tâm trạng: Lúc này, mối quan hệ vẫn rất hồn nhiên. Người anh chỉ coi những việc làm của em là trò nghịch ngợm trẻ con và cảm thấy mình ở "vị thế" cao hơn.

2. Giai đoạn tài năng của Kiều Phương được công nhận

Đây là lúc tâm lý người anh có sự biến đổi tiêu cực mạnh mẽ nhất:

  • Mặc cảm và tự ti: Khi cả nhà tập trung chú ý, khen ngợi và tạo điều kiện cho Kiều Phương phát triển tài năng, người anh cảm thấy mình bị "đẩy ra ngoài". Anh thấy mình không có năng khiếu gì đặc biệt và trở nên thừa thãi.
  • Đố kỵ và nảy sinh khoảng cách: Thay vì vui mừng cho em, anh lại nảy sinh lòng ghen tị. Anh hay gắt gỏng vô cớ, không thể thân thiện với em như trước.
  • Hành động lén lút: Anh lén xem những bức tranh em vẽ. Dù trong lòng thầm thán phục tài năng của em, nhưng miệng vẫn không nói ra, thậm chí còn cảm thấy "muốn khóc" vì sự cách biệt giữa hai anh em ngày càng lớn.

3. Giai đoạn đứng trước bức tranh đoạt giải (Sự thức tỉnh)

Đây là bước ngoặt quan trọng giúp nhân vật tự nhìn nhận lại chính mình:

  • Sự ngỡ ngàng: Khi nhìn thấy bức tranh mang tên "Anh trai tôi", người anh sững sờ vì người trong tranh quá đẹp và hoàn hảo, khác hẳn với sự ích kỷ hiện tại của mình.
  • Hãnh diện: Một chút kiêu hãnh trỗi dậy vì mình là hình mẫu để em gái tạo nên một tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời đến thế.
  • Sự xấu hổ (Cảm xúc quan trọng nhất): Cuối cùng, cảm giác xấu hổ bao trùm lấy tâm trí. Người anh nhận ra mình đã đối xử quá nhỏ nhen với một tâm hồn trong sáng và nhân hậu như Kiều Phương.

Câu nói kết đầy cảm xúc:"Không phải con đâu. Đấy là tâm hồn và lòng nhân hậu của em con đấy."  -> Câu nói này cho thấy người anh đã thực sự hiểu ra rằng: Bức tranh không chỉ vẽ hình dáng anh, mà nó phản chiếu tình cảm bao dung của cô em gái – thứ ánh sáng đã soi rọi và xua tan bóng tối của lòng đố kỵ trong anh. (bài này học năm lớp 6 r, cô cho ghi á)