Nguyễn Đình Thiện

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đình Thiện
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Chắc hẳn, mỗi người đều đã từng mắc phải những lỗi lầm. Nhưng nhờ có vậy, chúng ta sẽ học được bài học quý giá trong cuộc sống. Bản thân tôi cũng đã từng mắc phải một lỗi lầm vẫn còn nhớ mãi.

Chuyện xảy ra vào đầu năm học lớp sáu. Hôm đó, lớp tôi có giờ kiểm tra môn Ngữ văn. Do tối hôm trước, tôi mải xem bộ mình mà mình rất yêu thích, nên đã không học bài. Sáng hôm sau đến lớp, tôi chỉ kịp đọc qua tài liệu ôn tập. Tôi liền quay sang hỏi Lan, bạn cùng bàn của mình:

- Lan ơi, cậu đã học bài chưa?

Lan mỉm cười nhìn tôi:

- Hôm qua, tớ đã ôn tập rất kĩ rồi!

Giọng nói của Lan vô cùng kiên quyết. Tôi liền nói với bạn:

- Chết rồi, mình quên mất chưa học bài. Lát cậu có thể giúp mình được không?

Lan vui vẻ đáp:

- Được thôi!

Đến giờ kiểm tra, cô giáo đã yêu cầu chúng tôi cất toàn bộ sách vở vào trong cặp. Khi đọc đề bài, tôi vô cùng lo lắng. Những câu hỏi mà tôi mới chỉ đọc qua, chưa kịp nhớ câu trả lời. Cô giáo bắt đầu tính thời gian làm bài. Lúc này, lớp học thật yên tĩnh. Xung quanh, các bạn đều đang tập trung làm bài. Cô giáo đang ngồi trên bàn giáo viên làm viết gì đó.

Thấy vậy, tôi quay sang gọi nhỏ Lan để bạn cho chép bài. Lan để bài gần về phía tôi ngồi. Bạn làm bài còn tôi thì chép. Một lúc sau, cô giáo đi xuống dưới lớp. Vậy nên, tôi không thể chép bài Lan được nữa. Nhưng câu hỏi tiếp theo, tôi đều phải tự làm. Tiết kiểm tra kết thúc. Tôi thầm nghĩ chắc chắn bài kiểm tra này mình sẽ bị điểm thấp.

Đúng như vậy, khi trả bài kiểm tra, tôi chỉ được ba điểm. Lúc đó, tôi rất buồn và ân hận. Cô giáo đã phê bình các bạn bị điểm kém. Cô nói rằng để kiểm tra không khó. Chỉ cần bạn nào chịu khó ôn tập sẽ được điểm cao. Lời nói của cô khiến tôi cảm thấy bản thân thật đáng trách. Tôi đã lười học. Không chỉ vậy, tôi còn chép bài của bạn nữa. Mặc dù, bạn Lan cũng một phần có lỗi khi đã đồng ý cho tôi chép bài. Nhưng hành động gian lận trong thi cử mới đáng phê bình hơn cả.

Lỗi lầm này giúp tôi nhận ra được bài học lớn. Tôi cần chăm chỉ trong học tập, cũng như trung thực trong thi cử. Từ đó, tôi sẽ biết hoàn thiện bản thân nhiều hơn.

CÂU 1

Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại [1]. Đây là thể loại văn học dành cho trẻ em, sử dụng nhân vật là loài vật hoặc đồ vật được nhân cách hóa để kể chuyện, giáo dục nhẹ nhàng.

CÂU 2

Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt của thiên nhiên trên sườn núi cao cheo leo:

Mùa hè có "nắng lửa, mưa dông".

Mùa thu có gió lạnh buốt.

Mùa đông lạnh giá.
Chúng được mẹ Dẻ Gai che chở, bảo vệ qua những điều kiện thời tiết này.

CÂU 3

Hai từ láy có trong văn bản là:

Xù xì: Từ láy mô tả hình dáng bên ngoài thô nhám, không bằng phẳng, có nhiều gai hoặc mấu (dùng để miêu tả trái dẻ gai).

Lồng lộng: Từ láy mô tả sự rộng lớn, bao la, không bị che chắn (dùng để miêu tả bầu trời, mây gió).

Ngoài ra còn có các từ láy khác như: cheo leo, nhú ra, ào ào, bỏng rát, vặn vẹo, dẻo dai, vững chãi, bền gan, lạnh buốt, ào ạt, cuồn cuộn, bé bỏng.

CÂU 4

Nhân vật "tôi" (hạt dẻ gai) thể hiện những đặc điểm sau của nhân vật trong truyện đồng thoại.

Được nhân cách hóa: Hạt dẻ gai biết suy nghĩ, cảm nhận, lo sợ, và có những cảm xúc, hành động giống con người (biết sợ xa mẹ, sợ tự lập, biết yêu thương, biết gọi tạm biệt mẹ).

Mang tính biểu tượng/giáo dục: Thông qua câu chuyện của hạt dẻ gai, tác giả gửi gắm bài học về sự trưởng thành, lòng dũng cảm và việc chấp nhận thử thách trong cuộc sống.

CÂU 5

Từ văn bản trên, em rút ra được bài học:

Cần phải dũng cảm đối mặt với khó khăn và thử thách để trưởng thành: Cuộc sống luôn có những điều mới lạ và đôi khi đáng sợ, nhưng giống như hạt dẻ gai, chúng ta cần dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá thế giới và lớn lên.

Sự trưởng thành đòi hỏi sự tự lập: Không thể mãi dựa dẫm vào sự che chở của cha mẹ. Đến một lúc nào đó, mỗi người cần phải tự lập, tự tin bước đi trên con đường của riêng mình.

Cha mẹ luôn yêu thương và mong con cái nên người: Tình yêu thương của mẹ Dẻ Gai thể hiện qua việc mẹ luôn sát cánh bên con và cuối cùng là động viên con dũng cảm đón nhận cuộc sống mới.


Ngày lạnh giá nhất vào mùa đông năm ngoái là ngày mà em không thể nào quên. Cũng nhờ vào ngày hôm đó mà em biết sống có ích, có ý nghĩa hơn.

Em và Mai sống cùng một xóm từ ngày trước. Vì hay sang chơi nên em cũng biết nhà bạn ấy không được khá giả cho lắm. Mai là một cô bạn rất tốt bụng, bạn ấy đã giúp đỡ em rất nhiều trong học tập. Hai đứa lúc nào cũng bám nhau như sam, không bao giờ cãi vã gì cả.

Em còn nhớ, mùa đông năm ngoái trời rất lạnh, chỉ cần bước ra ngoài sẽ cảm nhận được cái rét cắt da cắt thịt. Chúng em phải mặc thật nhiều áo ấm mới có thể đi tới trường. Đúng vào hôm trời rét nhất, em thấy Mai ngồi run cầm cập, môi nhợt nhạt, chân tay lạnh cóng lại. Khi nhìn lên người bạn em mới thấy bạn ấy chỉ mặc một chiếc áo mỏng bên trong và một chiếc áo len cũ bên ngoài. Thấy vậy, em thương bạn lắm, em đến bên nắm lấy bàn tay lạnh cóng của Mai và hỏi:

- Cậu mặc ít áo thế này lạnh lắm phải không?

Mai cười và đáp lại em:

- Không sao đâu, tớ mặc thế này quen rồi, như thế là đủ ấm rồi!

Trong đầu em lúc đó bỗng nảy ra ý định tặng lại cho Mai chiếc khăn len em đang quàng trên cổ. Chiếc khăn đó mẹ đã mất rất nhiều thời gian để đan tặng em đúng dịp sinh nhật vừa rồi. Em rất quý chiếc khăn đó nhưng vì thương bạn nên em không hề thấy tiếc chút nào. Ban đầu Mai cứ từ chối, em năn nỉ mãi bạn ấy mới chịu nhận lấy. Mai nói cảm ơn em rất nhiều lần. Khi bạn ấy quàng chiếc khăn vào em thấy mặt bạn như đỡ nhợt nhạt hơn, em cũng cảm thấy vui hơn vì đã giúp Mai bớt lạnh.

Trên đường về nhà em lại hơi lo lắng. Em sợ mẹ buồn vì em đã cho bạn món quà sinh nhật mẹ tặng. Vừa về đến cổng đã thấy mẹ đứng đón em, em không biết phải nói với mẹ như thế nào. Thấy em không quàng khăn, mẹ vội hỏi:

- Trời lạnh thế này sao con không quàng khăn vào, nhỡ bị ốm thì sao?

Em ngại ngùng bước đến và nói một cách ấp úng:

- Mẹ ơi, hôm nay con thấy Mai chỉ mặc hai chiếc áo mỏng nên ... con đã tặng lại bạn ... chiếc khăn của mẹ rồi ạ. Con xin lỗi vì không giữ quà mẹ tặng!

Em cứ nghĩ mẹ sẽ mắng em vì không biết trân trọng quà mẹ tặng, không ngờ mẹ lại ôm em vào lòng và dịu dàng nói:

- Con của mẹ ngoan quá, con lớn thật rồi, đã biết quan tâm đến người khác. Mẹ không trách con đâu.

Lúc đó em thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc lắm. Ngày mùa đông giá rét cũng trở nên ấm áp hơn. Kể từ đó em luôn tự nhủ phải biết quan tâm đến bạn bè, đến mọi người xung quanh và làm thật nhiều việc tốt để mẹ vui lòng.

CÂU 1 NGÔI THỨ BA

CÂU 2 Theo câu chuyện trên, không ai biết chính xác ai là người đã trồng cây hoàng lan. Khi Hà hỏi, bà lắc đầu và nói rằng từ hồi bà còn nhỏ đã thấy cây to và cao như vậy rồi, và chẳng ai biết ai là người trồng nó cả.

CÂU 3

Biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng: "khoác trên mình".

Tác dụng: Biện pháp nhân hóa này giúp miêu tả cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi và có hồn hơn, giống như một con người biết "khoác" áo. Điều này làm nổi bật sự thay đổi kỳ diệu, đầy sức sống của cây khi mùa xuân đến, đồng thời thể hiện tình cảm yêu mến của người viết đối với thiên nhiên.

CÂU 4

Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" và "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" vì cô bé đã hiểu được ý nghĩa sâu sắc và thiêng liêng của những cánh hoa đó. Đó không chỉ là những cánh hoa khô héo, mà là kỷ vật chứa đựng tình cảm, nỗi nhớ thương sâu sắc của ông dành cho gia đình, quê hương trong những năm tháng chiến tranh gian khổ. Việc Hà run run và nhìn lên ban thờ thể hiện sự xúc động, lòng thành kính và thấu hiểu tình yêu của ông bà, cũng như sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.

CÂU 5

Gia đình đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người, là tổ ấm chở che và nguồn cội nuôi dưỡng tâm hồn. Câu chuyện cây hoàng lan nhắc nhở chúng ta rằng gia đình không chỉ là nơi chia sẻ niềm vui, nỗi buồn mà còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm, giá trị tinh thần thiêng liêng. Tình cảm gia đình giúp ta có thêm sức mạnh vượt qua khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Chính vì vậy, mỗi chúng ta cần trân trọng và giữ gìn những giây phút ấm áp bên người thân yêu.



có vì nơi đây có bao ước mơ kỹ năng trồng cây

Tuy rất mệt nhưng em vẫn cố gắng học bài

liệt kê câu nói của nhân vật

dũng cảm là mạnh mẽ can đảm để làm nhiều việc không sợ sệt bất cứ thứ gì

mạnh dạng , mạnh mẽ

đánh dấu phần liệt kê