Đặng Tiến Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Tiến Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ "Ca sợi chỉ" là một tác phẩm tuyên truyền mẫu mực của Hồ Chí Minh, thể hiện niềm tin sắt đá vào sức mạnh đại đoàn kết dân tộc. Cảm xúc chủ đạo của nhân vật trữ tình vận động từ sự tự ý thức về thân phận nhỏ bé đến niềm tự hào về sức mạnh tập thể. Xuất phát từ hoàn cảnh lịch sử cứu nước khẩn thiết, Bác đã nhân hóa sợi chỉ để tự sự về nguồn gốc "trong sạch" nhưng "yếu ớt vô cùng" / "ai vò cũng đứt, ai rung cũng rời". Những động từ mạnh này đã cực tả sự thụ động của cá nhân khi đứng riêng lẻ. Tuy nhiên, mạch thơ chuyển biến đầy khởi sắc khi các "đồng bang" biết "họp nhau sợi dọc, sợi ngang". Hình ảnh ẩn dụ "tấm vải mỹ miều" bền hơn lụa, điều hơn da chính là biểu tượng cho khối đoàn kết toàn dân – một "lực lượng" và "vẻ vang" không thể bẻ gãy. Với thể thơ lục bát nhịp nhàng cùng giọng điệu tâm tình, bài thơ không chỉ là lời hiệu triệu "con cháu Hồng Bàng" mau chóng gia nhập Việt Minh mà còn gửi gắm triết lý nhân sinh sâu sắc: cá nhân chỉ thực sự giá trị khi hòa mình vào cộng đồng. Tác phẩm đã đánh thức sự đồng cảm và trách nhiệm quốc gia trong mỗi người đọc, khẳng định sức sống bền bỉ của một hồn thơ luôn vì dân, vì nước.

Câu 2:

Trong kho tàng văn hóa dân gian Việt Nam, hình ảnh bó đũa đã trở thành bài học vỡ lòng về sức mạnh của sự đoàn kết. Từ những câu chuyện cổ cho đến những vần thơ cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong bài "Ca sợi chỉ", thông điệp về sự đồng lòng chưa bao giờ cũ. Đoàn kết không chỉ là một khái niệm đạo đức, mà còn là vũ khí tối thượng, là chìa khóa mở ra cánh cửa thành công cho mỗi cá nhân và cả một dân tộc.

Đoàn kết có thể hiểu là sự thống nhất về tư tưởng, ý chí và hành động của một tập thể hướng tới mục tiêu chung. Đó là khi cái "tôi" riêng biệt tự nguyện hòa mình vào cái "ta" rộng lớn, tạo nên một cộng hưởng sức mạnh vượt xa tổng hòa các cá nhân đơn lẻ. Như những sợi chỉ mỏng manh nếu đứng một mình thì "ai vò cũng đứt", nhưng khi kết lại thành "sợi dọc, sợi ngang", chúng sẽ dệt nên tấm vải bền chặt, không sức mạnh nào có thể bứt xé.

Vai trò đầu tiên và quan trọng nhất của đoàn kết chính là tạo nên sức mạnh để vượt qua nghịch cảnh. Lịch sử Việt Nam là minh chứng hùng hồn nhất cho điều này. Một dân tộc nhỏ bé, kinh tế nông nghiệp lạc hậu nhưng đã lần lượt đánh bại những đế quốc sừng sỏ nhất thế giới. Sức mạnh ấy không đến từ vũ khí tối tân mà đến từ "lòng dân", từ sự kết đoàn của "con cháu Hồng Bàng" triệu người như một. Trong thời bình, tinh thần ấy lại tỏa sáng rực rỡ qua cuộc chiến chống đại dịch COVID-19. Chính sự đồng lòng của chính phủ và người dân, sự hy sinh của lực lượng tuyến đầu đã tạo nên một "lá chắn" vững chắc, bảo vệ sự bình yên cho đất nước.

Không chỉ tạo nên sức mạnh cơ học, đoàn kết còn là sợi dây gắn kết tâm hồn, tạo ra một môi trường sống nhân văn. Khi biết đoàn kết, con người học được cách lắng nghe, thấu hiểu và sẻ chia. Sự đố kỵ, ích kỷ bị đẩy lùi, thay vào đó là tinh thần đồng đội và sự bao dung. Trong một tập thể đoàn kết, mỗi cá nhân đều cảm thấy mình thuộc về một nơi nào đó, được tiếp thêm động lực để phát huy tối đa năng lực bản thân. Một doanh nghiệp thành công hay một gia đình hạnh phúc đều phải xây dựng trên nền tảng của sự đồng thuận và tin tưởng lẫn nhau.

Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, vẫn còn đó những cá nhân tôn thờ lối sống ích kỷ, "đèn nhà ai nhà nấy rạng". Lối sống thực dụng, tách biệt khỏi cộng đồng không chỉ khiến cá nhân trở nên yếu ớt trước những biến động mà còn làm suy yếu sức mạnh quốc gia. Chúng ta cũng cần tỉnh táo để phân biệt đoàn kết với sự "kết bè kéo cánh" vì lợi ích nhóm tiêu cực, hay sự xuê xoa, bao che cho những cái sai trái. Đoàn kết thực sự phải dựa trên nền tảng của sự công bằng, chính nghĩa và mục tiêu cao đẹp.

Là những học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta chính là những "sợi chỉ" trẻ tuổi đang chuẩn bị dệt nên bức tranh tương lai của đất nước. Để rèn luyện tinh thần đoàn kết, chúng ta cần bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: giúp đỡ bạn bè cùng tiến bộ, tham gia tích cực các hoạt động tập thể và học cách tôn trọng sự khác biệt của người khác.

Tóm lại, đoàn kết là cội nguồn của mọi chiến thắng. Như lời Bác Hồ đã khẳng định: "Đoàn kết là lực lượng, đó là vẻ vang". Khi chúng ta biết nắm chặt tay nhau, không khó khăn nào là không thể vượt qua, không mục tiêu nào là không thể chạm tới. Hãy để tinh thần đoàn kết trở thành kim chỉ nam cho hành động, để mỗi chúng ta không còn là những sợi chỉ mỏng manh, mà là một phần của tấm vải gấm hoa rực rỡ mang tên Việt Nam


Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.

Câu 2: Nhân vật “tôi” trong bài thơ đã trở thành sợi chỉ từ cái bông (hoa bông vải).

Câu 3: - Biện pháp tu từ: là phép So sánh: "Đã bền hơn lụa, lại điều hơn da".

Phân tích: Việc so sánh tấm vải (kết quả của sự đoàn kết) với "lụa" và "da" nhằm nhấn mạnh sức mạnh phi thường và giá trị thẩm mỹ, bền vững của tập thể khi biết đồng lòng. Nó khẳng định rằng khi cá nhân đơn lẻ (sợi chỉ) hợp lại thành tập thể (tấm vải) sẽ tạo nên một lực lượng không thể bị đánh bại ("đố ai bứt xé cho ra").

Câu 4: - Đặc tính của sợi chỉ: Yếu ớt, mỏng manh, dễ đứt, dễ rời.

Sức mạnh của sợi chỉ nằm ở: Sự đoàn kết, kết hợp với những "đồng bang" khác (những sợi dọc, sợi ngang) để dệt nên tấm vải. Sức mạnh không nằm ở bản thân một sợi chỉ mà nằm ở sự hợp lực.

Câu 5:

Sức mạnh của sự đoàn kết. Một cá nhân dù yếu ớt nhưng nếu biết đứng vào hàng ngũ, cùng chung mục tiêu và kết nối chặt chẽ với tập thể thì sẽ tạo nên sức mạnh vô địch để bảo vệ và xây dựng đất nước.