Lương Hoàng Minh
Giới thiệu về bản thân
Bằng cách lập luận rằng danh hiệu nhà thơ không tự nhiên mà có, mà được tạo nên qua quá trình lao động ngôn ngữ khổ công, biến chữ nghĩa công cộng thành ngôn ngữ đặc sản, độc đáo, mang phong cách riêng của thi sĩ, thể hiện qua sự trau chuốt, sáng tạo không ngừng nghỉ để làm giàu tâm hồn dân tộc, với sự đối thoại và kế thừa quan niệm của các bậc tiền bối .
trong phần 2,tác giả cho rằng chữ nghĩa làm nên nhà thơ phải bắt nguồn từ đời sống và nhân dân,làm thơ là một lao động nghiêm túc nhọc nhằn.Tác giả dùng các hình ảnh so sánh nhà thơ như người nông dân “một nắng hai sương”,”lực điền trên cánh đồng giấy”, “đổ bát mồ hôi lấy từng hạy chữ” để làm dẫn chứng.Lí lẽ rõ ràng,dẫn chứng cụ thể,sinh động,nên lập luận của tác giả giàu sức thuyết phục
Theo em hiểu là diễn tả quá trình lao động sáng tác thơ cực nhọc, thầm lặng, đòi hỏi sự kiên trì, dồn nén tâm huyết, trí tuệ, biến ngôn ngữ đời thường thành tinh hoa, tinh tế để tạo nên giá trị nghệ thuật, giống như người nông dân "dãi nắng dầm sương" đổ mồ hôi lấy hạt gạo.
- Ông "không mê" những nhà thơ "có chức" hay "có quyền".
- Ông "ghét" cái "nghĩa tiêu dùng" của chữ nghĩa, tức là việc sử dụng ngôn từ một cách hời hợt, chỉ nhằm mục đích nhất thời, không sâu sắc.
Ngược lại, ông "ưa" đối tượng:
- Những người "phu chữ", người lao động miệt mài, tận tụy với ngôn từ, và được chính "chữ bầu lên nhà thơ" bằng tài năng và sự cống hiến thực sự, chứ không phải bằng chức tước hay danh vọng.