Vũ Đăng Lâm
Giới thiệu về bản thân
a) Trong tình huống trên, quyền được học tập của V đã bị xâm phạm. Trẻ em có quyền được học hành để phát triển trí tuệ và tương lai, nhưng V lại bị buộc nghỉ học khi chưa hoàn thành bậc phổ cập giáo dục. Ngoài ra, quyền được bảo vệ khỏi lao động sớm cũng bị vi phạm, vì V còn nhỏ nhưng đã phải đi làm để phụ giúp gia đình
b) Gia đình có trách nhiệm tạo điều kiện tốt nhất để trẻ được học tập, vui chơi và phát triển toàn diện. Cha mẹ cần quan tâm, bảo vệ quyền lợi của con cái, không để trẻ phải bỏ học sớm vì hoàn cảnh khó khăn. Nếu gặp khó khăn, gia đình có thể tìm đến sự hỗ trợ từ nhà nước hoặc cộng đồng để đảm bảo trẻ có cơ hội tiếp tục việc học
- Em sẽ nhờ thầy cô, bố mẹ giúp đỡ để tìm ra cách giải quyết.
- Đồng thời, em sẽ cố gắng chứng minh cho mọi người thấy năng lực thực sự của mình.
trường nam:)) (^=^)
Mẫu số 8
Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.
Khi đó, tôi đang là học sinh lớp một. Buổi chiều thứ bảy, tôi có tiết học thêm ở trường. Bố đã đến đón tôi từ rất sớm. Trên đường về, bố nói rằng sẽ vào siêu thị để mua một vài món đồ cho mẹ. Tôi cảm thấy háo hức vô cùng. Trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon. Tôi sẽ thuyết phục bố mua cho tôi một vài món.
Bố gửi xe ở bên ngoài, rồi dắt tôi vào bên trong. Siêu thị lúc này khá đông người. Bố phải đẩy xe để đồ nên không thể dắt tay tôi. Chính vì vậy, bố yêu cầu tôi phải chú ý theo sát. Tôi gật đầu đồng ý, còn hứa sẽ luôn theo sát bố. Khi đi đến quầy bánh kẹo, tôi đã nói với bố mua cho tôi loại bánh và loại kẹo mà tôi thích. Bố đã vui vẻ đồng ý, bỏ chúng vào xe để đồ.
Rồi hai bố con đi qua một quầy đồ chơi. Rất nhiều bạn nhỏ đang đòi bố mẹ mua cho mình món đồ chơi yêu thích. Bỗng nhiên, tôi nhìn thấy một con búp bê rất đẹp. Tôi mải ngắm nhìn con búp bê mà quên mất phải theo sát bố. Thế rồi, tôi đã bị lạc. Lúc này, tôi rất sợ hãi. Xung quanh rất nhiều người qua lại. Tôi liền chạy đi tìm bố. Mãi tôi vẫn không tìm thấy bố. Lúc này, tôi òa khóc nức nở. Một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe, cô đề nghị sẽ đưa tôi tới chú bảo vệ. Sau đó, chú bảo vệ đã cầm loa thông báo để bố biết. Khoảng mười phút sau, bố đã đến đón tôi. Tôi chạy tới ôm chầm lấy bố, bật khóc. Còn bố thì chỉ nhẹ nhàng nói: “Không sao con, bố đây rồi!”. Sau đó, bố quay sang và cảm ơn chú bảo vệ và cô nhân viên.
Trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi, dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Nó đã giúp tôi hiểu được tình yêu thương của người thân dành cho mình.
rõ rằng làm xong rồi mà cô hằng nhắn lên bảo chưa làm nhỉ aeミ★ⒻⓊⒸⓀ╰‿╯
ミ★ⒻⓊⒸⓀ╰‿╯
nộp kiểu gì vậy
mạnh thế á=)))